Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 105

❊ ❊ ❊

Nghiêm tiểu công tử tuy ngày thường mồm mép, thích trêu ghẹo những tiểu nương tử xinh đẹp, nhưng cũng biết chừng mực.

Biết đây là hoa đã có chủ, hơn nữa còn là nương tử tương lai của ân nhân mình, hắn đương nhiên không dám mạo phạm.

Thu hồi ánh mắt, hắn nhìn Hoắc Kình, nói:

“Ân nhân chờ một lát, ta xuống dưới sắp xếp vài việc khác.”

Nghiêm tiểu công tử nói xong liền đi ra khỏi thiên sảnh, An Đồng bưng khay bạc cũng theo ra ngoài.

Đi tới dưới hành lang, hắn dặn An Đồng đang bưng bạc:

“Ngươi đem bạc gói lại, rồi bảo quản gia tìm hai bộ y phục mới thích hợp cho hai vị khách trong sảnh. Còn bên khách điếm thì...”

Nói đến đây, Nghiêm tiểu công tử ngừng lại, liếc về phía thiên sảnh, suy nghĩ một chút rồi gãi gãi sống mũi, sau đó nở nụ cười đầy ý xấu:

“Dặn trước chưởng quầy, cứ nói chỉ còn lại một gian phòng thôi.”

An Đồng sững người, khó hiểu hỏi:

“Công tử, người ta sắp thành thân rồi, còn làm vậy để làm gì?”

An Đồng không dám nói ra mấy chữ “vẽ chuyện thừa thãi”.

Nghiêm tiểu công tử khẽ hừ một tiếng:

“Ngươi là một đứa nhóc choai choai thì hiểu cái gì? Cho dù ngày mai họ thành thân đi nữa, nhưng nếu có thể sớm một ngày ôm tiểu kiều thê mềm mại ngủ chung chẳng phải tốt hơn sao?”

An Đồng cúi đầu “ồ” một tiếng, rồi lén bĩu môi.

Thầm nghĩ hắn còn lớn hơn công tử nửa tuổi đấy. Hắn không hiểu gì thật, nhưng công tử thì hiểu được bao nhiêu chứ?

Xe ngựa đã chuẩn bị xong, bạc cũng đã gói lại, hạ nhân mang ô đến.

Sau khi hẹn giờ ngày mai tới thôn Tô Gia, Hoắc Kình và A Nguyên cùng che một chiếc ô rời khỏi huyện nha.

Hoắc Kình đỡ A Nguyên lên xe ngựa, còn mình thì mặc đấu lạp và áo tơi do nha dịch mang tới, cưỡi Hắc Sát đi phía sau xe ngựa.

Hắc Sát tính tình dữ dằn. A Nguyên có thể cưỡi lên lưng ngựa cũng là vì trước đó đã cho nó ăn một thời gian, lại có Hoắc Kình ở bên cạnh nên mới không bị nó kháng cự.

Đối với chiến mã đã cùng mình vào sinh ra tử nhiều năm này, cũng chỉ có Hoắc Kình mới thuần phục được.

Vì trời mưa nên phải mất khoảng nửa canh giờ mới đến trước khách điếm.

An Đồng đánh xe xuống trước, bảo người đi cùng ở lại trên xe rồi nhanh nhẹn chạy vào khách điếm một chuyến.

Lúc đi ra, hắn chạy tới bên cạnh ngựa của Hoắc Kình.

Lớn tiếng nói:

“Hoắc lang quân, hôm nay mưa lớn, chưởng quầy khách điếm nói chỉ còn lại một gian phòng. Nếu muốn ở lại thì phải tìm khách điếm khác. Trời mưa thế này, e rằng rất nhiều khách điếm đều đã kín chỗ, khó mà tìm được phòng trống.”

Hoắc Kình nhìn khách điếm một cái, rồi lại nhìn xe ngựa.

Ở tiệm rèn cũng không phải chưa từng ở chung một gian phòng, hơn nữa chẳng bao lâu nữa cũng sẽ thành thân...

An Đồng cho rằng Hoắc Kình còn băn khoăn điều gì khác, liền vỗ ngực cam đoan:

“Tiểu nhân tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.”

Hoắc Kình gật đầu, xuống ngựa.

“Vậy ở lại đi.”

A Nguyên xuống xe ngựa. Sau khi vào khách điếm mới biết chỉ còn một gian phòng, nàng phải ở chung phòng với Hoắc gia.

Nghĩ tới đây, tim A Nguyên đập dữ dội, đôi tai trắng như ngọc cũng nhuộm một tầng hồng nhạt, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng một bên với dáng vẻ thẹn thùng.

Đợi An Đồng đưa hai người lên phòng khách, tiểu nhị rời đi rồi mới giao túi đồ cho Hoắc Kình.

“Công tử nhà tiểu nhân bảo quản gia chuẩn bị cho hai vị y phục mới để thay. Y phục của Tô nương tử vốn là đồ mới chuẩn bị cho cô nương trong phủ. Còn thân hình Hoắc lang quân khá cao lớn, chỉ có thể tìm một bộ thu y vốn chuẩn bị cho hộ viện, mong đừng chê.”

Y phục trên người hai người ít nhiều đều dính hơi ẩm và nước mưa.

Trong mắt Hoắc Kình, bản thân hắn da dày thịt chắc, chẳng hề gì. Nhưng A Nguyên lại là một cô nương mềm mại yếu ớt, không chịu được lạnh.

Hắn không từ chối, nhận lấy túi đồ rồi nói:

“Thay ta cảm tạ công tử nhà ngươi.”

An Đồng cười hì hì:

“Vâng. À đúng rồi, y phục cũng tặng luôn cho hai vị, không cần trả lại. Hai vị hẳn cũng mệt rồi, tiểu nhân không quấy rầy hai vị nghỉ ngơi nữa, xin cáo lui trước.”

Hoắc Kình gật đầu.

An Đồng xoay người rời đi, Hoắc Kình cũng đóng cửa phòng lại.

A Nguyên tháo khăn che mặt xuống, có chút căng thẳng và ngượng ngùng đứng trong phòng.

Nghiêm tiểu công tử vốn không phải người biết tiết kiệm, nên đây là một gian thượng phòng, phòng rất rộng, giường cũng rất lớn.

Trong phòng có một thùng tắm, chỉ ngăn cách bằng một tấm bình phong. Lúc tiểu nhị rời đi còn nói trong nửa canh giờ sẽ mang nước nóng lên.

Hiện giờ trong phòng chỉ có hai người, A Nguyên vừa rụt rè vừa căng thẳng.

Hoắc Kình đặt y phục lên chiếc ghế trong phòng rồi nhìn A Nguyên, nói:

“Lát nữa tiểu nhị lên đây, ta sẽ bảo hắn mang thêm một chiếc chiếu. Tối nay ta ngủ dưới đất.”

A Nguyên khẽ gật đầu.

Hoắc Kình tiến lên, đưa túi bạc cho A Nguyên:

“Chỗ bạc này nàng giữ đi.”

Đôi mắt hạnh của A Nguyên lập tức mở to:

“Cũng giao cho ta giữ sao?”

Hoắc Kình gật đầu:

“Nàng quản gia, đương nhiên nàng giữ.”

A Nguyên kinh ngạc:

“Nhưng đây đâu phải mười mấy lượng bạc, mà là...”

Sợ tai vách mạch dừng, nàng hạ thấp giọng:

“Đây là tròn một trăm lượng bạc đó!”

Đôi mắt hạnh tròn xoe của A Nguyên đầy vẻ kinh ngạc nhìn Hoắc Kình, trông có vài phần đáng yêu.

Trong lòng Hoắc Kình khẽ động, cố nén ý muốn xoa đầu nàng như xoa đầu Hắc Sát, rồi nghiêm túc nói:

“Nàng giữ đi, khi ta cần dùng sẽ hỏi nàng lấy.”

A Nguyên do dự một chút, nghĩ rằng mình sẽ không dùng, chỉ giúp Hoắc gia cất giữ...

Thật ra trong lòng A Nguyên cũng có một chút lo lắng.

Nàng sợ Hoắc gia có bạc rồi sẽ giống như lời người ta nói - nam nhân có tiền sẽ học thói hư, sẽ nuôi nữ nhân bên ngoài.

Nghĩ tới đây, A Nguyên cũng không từ chối nữa, nhận lấy túi bạc.

“Vậy ta tạm thời giữ giúp Hoắc gia.”

Hai tay A Nguyên cầm túi bạc còn hơi run run.

Trước kia chỉ hơn mười lượng bạc thôi nàng đã cầm đến run tay, huống hồ bây giờ là một trăm lượng bạc, hai tay càng run dữ dội hơn.

A Nguyên nâng niu túi bạc như nâng bảo vật, đi tới ngồi xuống giường, đặt túi bạc lên đó.

Nàng mở tấm vải bọc bạc ra, nhìn thấy mười thỏi bạc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được hiện lên nụ cười.

Bất giác nói ra suy nghĩ trong lòng:

“Có chỗ bạc này rồi, sau này Hoắc gia cũng có thể được ăn thật no rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »