Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Khi bữa sáng làm xong thì trời cũng vừa sáng rõ. Ăn xong bữa sáng, Hoắc Kình đi mở cửa tiệm. A Nguyên đã có kinh nghiệm từ lần trước, không đợi hắn gọi, nàng chủ động vén rèm từ cửa sau đi vào trong tiệm.

Hoắc Kình nhìn A Nguyên vẫn che khuất nửa khuôn mặt như cũ, vẫn là câu dặn dò giống hệt hôm qua:

"Cẩn thận một chút."

Lòng A Nguyên nhẹ nhõm vì câu nói ấy, đôi mày mắt nàng mang theo ý cười, khẽ đáp:

"Ta biết rồi ạ."

Dù mẫu thân và Hà Dự vẫn chưa rời đi, nhưng A Nguyên vẫn phải đi giao túi thơm cho chưởng quỹ. Đây là cơ hội hiếm có, ai biết được lần sau còn gặp vận may tốt thế này không, mà nàng lại đang rất cần tiền. Thế nên nàng dự định giao túi thơm xong sẽ lập tức quay về, không nán lại bên ngoài.

Trên đường người qua lại còn thưa thớt, chỉ có vài người gánh rau ra chợ. A Nguyên rất cảnh giác, từ xa đã quan sát kỹ người đi đường. Suốt dọc đường bình an vô sự đến được cửa tiệm hôm qua.

Vị chưởng quỹ thấy nàng tới liền cười hỏi:

"Túi thơm làm xong rồi chứ?"

A Nguyên khẽ đáp:

"Vâng, đã xong rồi."

Nói đoạn nàng lấy từ trong giỏ ra chiếc túi thơm đã hoàn thành.

Chưởng quỹ cầm lấy chiếc túi thơm xem qua một lượt, rồi lại nhìn sang A Nguyên, cái nhìn đó khiến tim nàng đập thình thình như đánh trống. Nhận thấy sự căng thẳng trong mắt nàng, chưởng quỹ không nhịn được mà bật cười:

"Tiểu nương tử chớ có căng thẳng, chiếc túi thơm này làm rất tinh xảo, còn khéo hơn cả hàng ta nhập từ Tú phường về nữa."

Thực ra ban nãy ông có chút kinh ngạc, vốn dĩ định chỉ xem qua, nếu túi thơm làm bình thường thì ông sẽ ép giá xuống một chút, không ngờ tiểu nương tử này lại thực sự có đôi tay khéo léo đến vậy. Chưởng quỹ kiểm tra kỹ từng đường kim mũi chỉ, quả thực mà nói, còn tốt hơn cả túi thơm mua từ Tú phường.

Hàng nhập từ Tú phường cũng chia làm mấy loại, tiệm nhỏ như của ông chỉ có thể nhập loại bình dân. Loại túi thơm đó có giá tám văn, sáu văn, thậm chí năm văn một cái. Mà chiếc túi thơm này còn đẹp hơn cả loại sáu văn kia.

Chưởng quỹ ngẩng đầu, nói thẳng với nàng:

"Tay nghề thêu thùa của cô nương đúng là rất khéo. Thường thì ta chỉ nhập loại sáu văn từ Tú phường, mà loại này của cô lại tốt hơn loại sáu văn đó, nhưng ta cũng chỉ có thể trả cô năm văn một cái. Ta đặt ba mươi cái, thời hạn mười ngày, cô có đồng ý không?"

A Nguyên nhẩm tính một chút, năm văn một cái, nàng có thể lãi ròng gần hai văn mỗi cái.

Chưởng quỹ nói thêm:

"Tất nhiên, vì cô nương làm cho tiệm ta nên hương liệu và vải vóc cũng mua ở đây, những thứ này ta sẽ không kiếm lời của cô bao nhiêu. Hương liệu ta bán là hai văn một phần, nay chỉ lấy của cô ba văn hai phần. Còn vải vóc thì cứ làm xong năm cái ta sẽ bớt cho một văn. Dĩ nhiên, số tiền này phải đợi đến khi cô giao đủ túi thơm, ta mới có thể hoàn lại một thể cho cô. Cứ làm xong mười cái thì mang qua đây ngay, ta đưa lên kệ xem bán thế nào, nếu đắt hàng thì sau này có thể sẽ đặt thêm.”

Nói xong, chưởng quỹ chăm chú nhìn A Nguyên chờ câu trả lời. Theo tính toán của A Nguyên, ba mươi chiếc túi thơm này nàng có thể lãi ròng khoảng bảy mươi văn, còn nhiều hơn cả tiền công mười ngày làm ở Tú phường, mà lại còn có nhiều thời gian rảnh để nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Chuyện tốt như vậy, sao nàng có thể không đồng ý?

Nàng đáp rõ ràng:

"Được, mười ngày sau tôi sẽ mang túi thơm đến."

Đôi mắt hạnh của nàng cong tít lại, lấp lánh nước, trông cực kỳ cuốn hút.

Vị chưởng quỹ nhìn mà ngẩn người một lát, suy nghĩ rồi mới cân nhắc hỏi:

"Mạo muội hỏi tiểu nương tử một câu, tại sao cô lại phải che mặt?"

Ý cười trên mặt A Nguyên nhạt đi, nàng chỉ cười khẽ nói:

"Vì không tiện để người nhà biết ạ."

Chưởng quỹ gật đầu:

"Cũng đúng, tiểu nương tử trẻ tuổi thì nên tự để dành chút bạc làm của hồi môn thì tốt hơn."

Thấy ông nghĩ như vậy, nàng cũng không giải thích thêm.

Nàng mua thêm một ít hương liệu và chỉ làm tua rua, trả tiền xong liền bước ra khỏi tiệm. Trong tay chỉ còn lại đúng mười văn tiền, A Nguyên lập tức cảm thấy áp lực đè nặng.

Rời khỏi tiệm, nàng không dám lơ là cảnh giác. Mới đi được vài bước, từ xa nàng đã trông thấy cô cô đang vội vã đi về phía tiệm vải này.

Vân nương cũng nhìn thấy A Nguyên. Chỉ có một mình nàng bước ra từ cửa tiệm, y phục mặc trên người lại là bộ mà Vân nương đã quá quen thuộc, nên dù nàng che mặt, bà cũng nhận ra ngay lập tức. Hai cô cháu nhìn thấy đối phương từ xa, đôi mắt đều đỏ hoe.

Trên đường không có mấy người, Vân nương kéo nàng vào một con hẻm nhỏ, vừa lau nước mắt vừa hỏi:

"Dạo này cháu trốn ở đâu thế? Làm cô cô lo đến chết mất thôi."

Có người đã nhắn lại với Vân nương rằng cháu gái của bà nhờ chưởng quỹ một cửa tiệm trên trấn, nhắn cho nương tử của Trần Đại Thắng ở thôn Trần Gia rằng nàng ở trên trấn vẫn ổn, bảo bà đừng lo. Vân nương có mấy người cháu gái, lúc đó người truyền tin cũng không biết là ai nên không hỏi kỹ. Hơn nữa chuyện Lý thị và Hà Dự đi tìm nàng cũng không rùm beng khắp cả làng, nên Vân nương đã giấu kín chuyện này. Biết ngày hôm sau khi cửa tiệm mở, nàng sẽ lại đến đó một chuyến, nên Vân nương đã theo đoàn người đi chợ sớm nhất trong làng để lên trấn.

A Nguyên thấy cô cô lo lắng cho mình thì vô cùng cảm động. Nhưng dù cảm động, nàng cũng chẳng dám nói với cô rằng mình đang sống trong nhà của một người đàn ông độc thân. Nàng đành cắn răng nói dối:

"Lúc ở Tú phường, gã quản sự ở đó là một tên háo sắc, muốn ép cháu phải theo lão nên cháu mới trốn ra. Nữ công cùng phòng biết cháu không có nơi nào để đi nên đã bảo cháu về nhà cô ấy ở tạm, tiện thể giúp chăm sóc người bà đang bệnh nặng. Cháu làm ở Tú phường được mười ngày cũng có chút tiền công, đủ để trang trải một thời gian ngắn. Giờ cửa tiệm kia cũng chịu thu mua đồ thêu của cháu rồi, cô cô không cần lo cho cháu nữa.”

Thực tế ở nhà Hoắc gia, nàng chẳng tốn một xu nào. Nhưng chỉ có thể nói thế này mới khiến cô cô tin tưởng.

Vân nương nghe vậy thì nghi hoặc hỏi:

"Cháu mới đến Tú phường có mười ngày, sao người bạn cùng phòng đó lại sẵn lòng giúp cháu?"

Chẳng phải là bạn bè thân thiết lâu năm, người ta sao có thể tốt bụng giúp không công như thế được?

A Nguyên đành phải cắn răng nói dối tiếp:

"Cô ấy bảo cháu cứ ở một ngày thì trả cô ấy một văn tiền ạ."

Sống trong viện của Hoắc gia, không những không mất đồng nào, ăn uống còn là của hắn, nên khi nói ra những lời này, quả tim nhỏ của nàng không khỏi thấy chột dạ vô cùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »