“Gió!” Ỷ Huyền có cảm ứng, chợt mở to hai mắt.
Diệu Dương bên cạnh giật mình, hét to một tiếng vội vàng nhảy sang một bên.
Ỷ Huyền khó tin dang rộng hai tay, từng tấc da tóc đều hoàn toàn cảm ứng được ma sát của dòng khí lưu chuyển, thân thể hòa hợp với trời đất trở nên linh mẫn vô cùng. Trong lòng hắn lập tức tràn đầy khát vọng khống chế gió, hai tay kết ấn, chỉ huy vẽ ra một quỹ đạo xoay thấp, rồi theo khẩu quyết “Ngự Phong Quyết” quát: “Sắc!”
Dị năng bỗng biến, từ cảm ứng thu liễm ban đầu chuyển thành nội xoay ngoại phóng, nguyên năng thuận theo phong khí xung quanh mà phiêu dương chuyển động, thu nạp muôn ngàn làn gió nhẹ xung quanh làm của riêng, bố trí thành một kết giới lưu năng nhu hòa, một cảm giác mát lạnh từ tâm khởi lan khắp toàn thân, khiến hắn bỗng cảm thấy thân nhẹ khí thông, linh thể càng nhảy vọt lơ lửng trong hư không.
Diệu Dương đã sớm nhìn đến ngây cả người, ở bên cạnh xoa tay hít đùi nói: “Tiểu Ỷ, giỏi lắm! Giờ đến lượt ta rồi –” Nói xong, Diệu Dương y theo pháp thi hành, kết giới lưu năng nóng rực nhanh chóng tập kết lại, linh thể tức thời lơ lửng trên không.
Diệu Dương giãn tay chân, không kìm nén nổi tâm tình kích động mừng rỡ khôn xiết, trong hư không giả vờ giả vịt duỗi tay duỗi chân, nháy mắt với Ỷ Huyền nói: “Tiểu Ỷ, hay là chúng ta thi xem ai đến Trần Đường Quan trước, thế nào?”
Ỷ Huyền đang muốn thử sức, nghe vậy lập tức đáp: “Được, ai đến trước là thắng.”
“Nhất ngôn vi định!” Diệu Dương cười ha ha, niệm chú độn, dị năng trong cơ thể ào ạt tuôn ra, thúc đẩy lớp kết giới lưu năng bên ngoài cơ thể xoay chuyển nhanh chóng theo quy luật chính nghịch tương sinh, khiến hắn bỗng có cảm giác linh thân hòa tan với gió bên ngoài, rồi xoay bay lên, vạch ra một đường vòng cung như cá vượt trong hư không, hướng về phương hướng Trần Đường Quan trong cảm nhận mà độn đi.
“Yo! Gặp nhau ở Trần Đường Quan…” Nghe tiếng hô hưng phấn khác thường của Diệu Dương, Ỷ Huyền nào chịu thua kém, hứng thú bừng bừng thúc động độn pháp đuổi theo sau.
Hai người cứ thế một trước một sau thẳng hướng Trần Đường Quan mà đi.
Trần Đường Quan, màn đêm buông xuống.
Gió thu muộn gào thét qua, muôn nhà đèn sáng, trên đường phố không còn bóng người.
Ngoài phủ Tổng binh, đèn lồng dầu lau trong gió tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chiếu rọi trước cửa sơn son một cặp sư tử đá khổng lồ nanh vuốt hung dữ, sống động như thật, càng thêm mấy phần uy thế cho dinh thự Tổng binh độc nhất vô nhị chiếm địa cực rộng này.
Chợt thấy một trận gió u tối lướt qua, Diệu Dương và Ỷ Huyền đang hăng hái đáp xuống trong vườn hoa của phủ.
Thu pháp phong độn, hai anh em đường hoàng rong chơi khắp nơi trong phủ Tổng binh. Quanh co một hồi mới phát hiện trong phủ có ẩn khuất. Nhà cửa lầu các liên miên hoặc dựa vườn mà xây, hoặc ẩn hiện giữa cây cỏ, nhìn thì có vẻ hỗn loạn vô chương, thực ra lại cho người ta một cảm giác sát cơ vô cùng.
Dòng huyền năng mơ hồ ẩn hiện trong đó càng khiến Diệu Dương và Ỷ Huyền kinh hãi không thôi, luôn khiến hai người sinh ra ảo giác phiền muộn, toàn thân khó chịu. Tuy trong phủ đầy rẫy đầy tớ, thị nữ, lính canh, nhưng họ dường như không hề cảm thấy gì, khiến hai người không hiểu đạo lý gì.
Họ tự nhiên không biết Tổng binh Trần Đường Quan Lý Tĩnh từ nhỏ đã theo đường tu chân, bái nhập môn hạ của “Côn Luân Đạo Tông” Độ Nga Chân Nhân, tu tập chánh đạo huyền môn, nhưng vì khó gieo đạo tâm nên bị sư phụ sai xuống núi nhập thế tế dân. Thế là, Lý Tĩnh dấn thân vào triều Thương phò tá Trụ Vương, quan bái chức Tổng binh Trần Đường.
Kỳ thực, Lý Tĩnh đến Trần Đường Quan làm Tổng binh không phải ngẫu nhiên, chỉ vì trong phủ Tổng binh có một Phá Thiên Các, không ai biết đã tồn tại ở đây bao lâu, nói là để phòng ngừa yêu ma quỷ quái quấy nhiễu nơi này, nên mới có cao nhân thượng cổ lập trận huyền môn tại đây, mà Lý Tĩnh chính là đệ tử huyền môn phụng mệnh thủ hộ Phá Thiên Các.
Từ đó có thể thấy, uy lực của trận thế này có thể thấy rõ. Nhưng hai tên quái thai này dường như rất hưởng thụ cảm giác này, chẳng những không ảnh hưởng đến hứng thú của họ, mà dọc đường đi thấy nhiều thị nữ xinh đẹp, còn dụ cho Diệu Dương không nhịn được vây quanh bình phẩm một phen, thỏa mãn cái nghiệp mồm và mắt.
“Cô này cũng được, cô kia cũng được, chẹp chẹp…” Diệu Dương vừa đi vừa tay chân hoạt động, vui vẻ ở một bên lẩm bẩm bình luận, mặt đầy vẻ tươi cười chẳng có ý tốt, “Tiểu Ỷ, cậu nói sao?”
Đối với những câu hỏi lúc lúc lên cơn của Diệu Dương, Ỷ Huyền cười khổ lắc đầu không ngừng, nhưng không thể làm gì được hắn, chỉ có thể nhỏ giọng khuyên can: “Lạy anh, đại ca, nghĩ đến đàn bà con gái cũng phải xem nơi nào chứ? Cái nhà này thấm thoát kỳ quặc, hại chúng ta tìm mãi mà vẫn mù mờ phương hướng. Nghĩ cách gì tìm được Na Tra đã, trời cũng tối rồi!”
Diệu Dương bày ra vẻ mặt như trúng kế, uể oải duỗi cái lưng mệt mỏi nói: “Tìm không thấy thì mai kiếm tiếp, đêm nay chi bằng ở đây qua đêm. Chúng ta đã lâu không đến nơi có nhân khí thịnh vượng thế này.”
Ỷ Huyền khóc dở cười dở nói: “Nhân khí thịnh? Cũng bị anh nói y như thế, lẽ nào chúng ta thực sự là quỷ sao?”
Đang khi nói chuyện, hai người đi đến cuối một hành lang trong phủ, vì chuyên tâm giao đàm, hai người căn bản không chú ý đến phòng góc ngoặt chính diện một thị nữ đang đi ra.
Ỷ Huyền ở phía ngoài hành lang không kịp phòng bị, chính xác va vào người thị nữ kia một cái đầy ngực, hắn lập tức phản ứng, tâm niệm chợt kinh, dị năng phòng vệ tức thời tràn ra khắp cơ thể. Nhưng không hiểu sao, một luồng hút lực từ ngoài xông vào, tiếp theo hắn cảm thấy toàn thân bỗng xuất hiện một cảm giác nặng nề quen thuộc, không còn chút nhẹ nhàng khoan khoái của linh thể nữa.
Ỷ Huyền giật mình, quả quyết nhìn quanh một vòng, thấy thị nữ bị va đã biến mất không thấy đâu, không khỏi nói với Diệu Dương đang nhìn đông ngó tây trước mặt: “Tiểu Dương, cái thị nữ ấy sao mất tăm…”
Lời vừa thốt ra, Ỷ Huyền liền bịt chặt miệng, kinh ngạc đến ngây người, tại sao những gì mình nói ra lại là giọng nữ khó nghe vô cùng.
Diệu Dương nghe lời hắn trước hết rùng mình một cái, nhìn chằm chằm Ỷ Huyền hồi lâu, một lúc sau mới phản ứng lại, cố nhịn cười, chỉ vào Ỷ Huyền ôm bụng nhảy cẫng lên, nói: “Tiểu Ỷ, cậu không phải sợ bị bắt, chui vào trong thân xác con gái người ta trốn đấy chứ? Ha, không ngờ cậu cũng biết chơi trò ‘quỷ nhập tràng’? Chẳng lẽ trong 《Huyền Pháp Yếu Quyết》 có ghi chép? Sao ta chưa thấy…”
Ỷ Huyền nghe vậy ngẩn ra, cau mày: “Quỷ nhập tràng?” Hắn vội cúi đầu nhìn linh thể của mình, phát hiện không biết từ lúc nào mình đã khoác lên thân một bộ y phục thị nữ màu xanh nước, Ỷ Huyền lại đưa “bàn tay thon nhỏ” của “chính mình” lên trước mũi, một mùi phấn son nhàn nhạt lập tức chui vào lỗ mũi.
Ỷ Huyền giật nảy người, kêu lên: “Chuyện này… chuyện này là sao?” Quay đầu nhìn Diệu Dương, liền tức nghẹn họng, hóa ra Diệu Dương đã cười đến ngã lăn ra đất, kịch liệt đến nỗi giãy giụa lăn lộn trên sàn.
Ỷ Huyền lao một bước tới, đá một cước về phía Diệu Dương, muốn cho hắn một bài học nho nhỏ. Ai ngờ “cùi chỏ hoa gấm” của “chính mình” căn bản không thể chạm đến linh thể của Diệu Dương, bàn chân nhỏ nhắn vô ngại xuyên qua thân thể Diệu Dương, ngược lại bị Diệu Dương thuận thế kéo một cái, thân thể phụ nữ nặng nề của hắn suýt đứng không vững ngã xuống.
Trong cảm ứng dị năng hắn có thể thấy Diệu Dương, nhưng thân xác dương gian bị vây hãm bởi ngũ hành lại không thể chạm vào linh thân.
Bất đắc dĩ, Ỷ Huyền chỉ đành hạ giọng: “Tiểu Dương, mau nghĩ cách giúp tôi ra khỏi đây, tôi không thể cứ ở trong thân thể đàn bà mãi được chứ?”
Nói đến đây, hắn không tự chủ nghĩ đến sự khác biệt giữa thân thể nữ nhân và nam nhân, “khuôn mặt xinh đẹp” không khỏi đỏ bừng vì ngượng.
Diệu Dương cuối cùng cũng ngừng cười điên cuồng, trêu ghẹo nói: “Tiểu Ỷ, nhớ lần trước chúng ta giả cung nữ trong cung, cậu có ngàn vạn lần không muốn. Lần này thì hay, cứ thế làm đàn bà thật sự luôn. Đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết sao lại thế này?” Diệu Dương để ý khuôn mặt xinh đẹp của Ỷ Huyền tái xanh, nhịn cười giả vờ hảo tâm nói, “Tiểu Ỷ, cậu tình trạng này không tiện đi lại, chi bằng tìm chỗ nào đó trong phủ trốn đi, ngàn vạn lần đừng để người ta phát hiện. Dù có bị phát hiện, cũng ngàn vạn lần đừng mở miệng, nếu không thì vừa nói là lộ ngay. Lúc đó… tôi e cũng không giúp được cậu.”
Ỷ Huyền bất lực gật đầu, trong óc suy tính cách làm sao nhanh chóng thoát khỏi thân xác thị nữ này, vì trong 《Huyền Pháp Yếu Quyết》 có ghi chép rằng, nếu thần chí của người bị dị lực áp chế lâu ngày, nhất định sẽ hại đến bản nguyên thần thức của người đó.