Siêu cấp bác sĩ

Lượt đọc: 3732 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1351
Thế giới khác (Sáu mươi sáu)

❊ ❊ ❊

Sau khi bận rộn suốt cả buổi chiều, Bàng Tiểu Nam sực nhớ ra một việc quan trọng vẫn chưa thực hiện, thế là anh gọi điện cho Nghị viên Vương: "Lão Vương, ông đang ở đâu thế?"

"Tôi thân cô thế cô, còn có thể ở đâu? Ở nhà chứ đâu." Nghị viên Vương cười hì hì trả lời.

"Vậy sao? Tôi mời ông ăn cơm nhé, 7 giờ tối nay, đến nhà tôi đi. Tôi bảo cô em họ xa chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon, xem ông có thời gian không?" Bàng Tiểu Nam suy đi tính lại, việc này chỉ có Nghị viên Vương mới giải quyết nhanh gọn được, hơn nữa chuyện virus Veylin này cũng nên thông khí với ông ta một tiếng.

"Được thôi, cậu nhóc này, lại có chuyện tìm tôi hả? Hay là vẫn liên quan đến cô em họ xa kia của cậu?" Nghị viên Vương thừa biết Bàng Tiểu Nam không có việc thì chẳng bao giờ tìm đến, mời khách chắc chắn là có mục đích.

"Hê hê, ông đến rồi khắc biết. À đúng rồi, tối nay hai ta uống vài ly nhé, chỗ tôi không có rượu, ông mang theo chút rượu qua đây." Bàng Tiểu Nam thầm nghĩ, nhờ vả người khác thì tốt nhất là nên có chút rượu, mà tốt nhất là rượu của người khác.

"Không thành vấn đề, ha ha, lần trước uống với cậu một chầu, giờ vẫn còn dư vị đây này." Từ khi sức khỏe khá lên, Nghị viên Vương cứ thấy thèm rượu, chỉ là không tìm được người uống cùng.

"Vậy chốt thế nhé, 7 giờ tối, không say không về." Bàng Tiểu Nam cúp điện thoại rồi lại gọi cho Hùng Quân Quân: "Tiểu Quân, tối nay em làm thêm vài món nhé, anh có khách đến, khoảng 7 giờ dọn cơm. À đúng rồi, chủ yếu là chuẩn bị mấy món nhắm rượu."

Hiện giờ đã là cuối tháng 9, trời ở thành phố Hoa Hải tối sớm hơn. Bàng Tiểu Nam nhìn thời gian, thấy về nhà ăn cơm vẫn còn sớm, chợt nhớ ra mình còn một quả cầu để ở tiệm rèn chưa lấy, thế là anh lái xe hướng về phía tiệm rèn cũ nát ở khu phố cổ.

Quanh co mấy vòng, Bàng Tiểu Nam mới dựa vào trí nhớ tìm được tiệm rèn. Bước vào cửa, lò lửa đỏ rực vẫn là thứ bắt mắt nhất. Lão thợ rèn vẫn ở trong tiệm, nhưng ông không đang rèn sắt mà đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, rít thuốc lào.

"Cụ ơi, đóng cửa rồi ạ?" Bàng Tiểu Nam thân thiết đi tới bên cạnh lão, kéo một chiếc ghế ngồi xuống.

"Đáng lẽ là đóng cửa rồi, nhưng nghe cậu gọi điện bảo đến lấy đồ nên tôi mới đợi cậu ở đây đấy." Lão nhìn Bàng Tiểu Nam đầy từ ái, cứ như đang nhìn cháu trai của mình vậy.

"Ồ? Ngày nào cụ cũng đóng cửa sớm thế ạ? Giờ vẫn còn sớm mà?" Bàng Tiểu Nam tưởng người làm kinh doanh không giống dân làm công ăn lương, thời gian đều tự mình sắp xếp, muốn làm muộn chút thì làm muộn chút.

"Cậu tưởng tôi rèn sắt chỉ vì kiếm tiền thôi sao?" Lão tiếp tục rít thuốc, mùi thuốc lá nồng nặc lan tỏa trong không khí, Bàng Tiểu Nam hít phải một hơi không khỏi nhíu mày. Lão gõ tàn thuốc xuống đất, "Tôi rèn sắt, một là để giết thời gian, hai là kiếm chút phí sinh hoạt. Kiếm đủ rồi thì phải hưởng thụ cuộc sống chứ. Thường thì năm sáu giờ là tôi dọn hàng, sớm thì bốn giờ hơn, rồi đi chợ mua chút đồ ngon, về nhà nấu bữa cơm tử tế."

"Cụ biết hưởng thụ cuộc sống thật đấy," Bàng Tiểu Nam nhìn lão đầy ngưỡng mộ, "Thật ghen tị với cụ."

Lão lại lấy thuốc từ trong túi ra, nhồi vào tẩu, dùng bật lửa xăng châm rồi rít một hơi sâu: "Đến tuổi của tôi mà còn không biết nghĩ thoáng ra thì chẳng phải là uất ức mà chết sao?"

"Con cháu không chăm sóc cụ ạ?" Bàng Tiểu Nam rất khao khát cuộc sống nhàn nhã của lão nên hỏi thêm vài câu.

"Con cháu có phúc của con cháu, chúng nó không cần tôi phải lo là tôi tạ ơn trời đất rồi." Lão đứng dậy từ ghế đẩu, đi đến góc tiệm rèn, rồi dùng chân khều ra một quả cầu.

Quả cầu này đen bóng toàn thân, lăn đi rất có nhịp điệu, không giống như tiếng kêu trầm đục của quả cầu sắt đặc bình thường. Lão dùng một chân dẫn bóng, giống như cầu thủ bóng đá dùng lòng bàn chân dẫn bóng vậy, chẳng mấy chốc đã dẫn quả cầu đến bên cạnh Bàng Tiểu Nam.

Bàng Tiểu Nam nhìn quả cầu, đưa tay chạm vào, hơi lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay. Lão ngồi xuống, nói: "Quả cầu này nặng lắm, một mình cậu ôm về nổi không?"

Bàng Tiểu Nam mỉm cười: "Cụ yên tâm, cháu có cách của mình, không cần lo đâu. Thôi, cháu chuyển tiền cho cụ, không làm phiền cụ đóng cửa về nhà ăn cơm nữa."

Bàng Tiểu Nam cúi người, hai lòng bàn tay áp chặt vào quả cầu, hít sâu một hơi, hai tay dồn lực, khẽ quát một tiếng rồi dùng sức ôm quả cầu lên.

Lão hơi liếc nhìn, vô cùng ngạc nhiên trước cánh tay của Bàng Tiểu Nam. Quả cầu này ít nhất cũng phải hơn 200 cân, mà Bàng Tiểu Nam không dùng ngoại lực, chỉ dựa vào hai cánh tay đã nhấc được vật nặng như vậy, có thể coi là thần lực rồi.

Lão nhìn theo Bàng Tiểu Nam ôm quả cầu bước ra khỏi tiệm rèn, thực ra trong lòng cũng hơi lo. Ôm được là một chuyện, đi được hay không lại là chuyện khác. Lão sợ Bàng Tiểu Nam không đi được mấy bước, tay trượt một cái là quả cầu rơi xuống đất. Làm vỡ sàn thì không sao, chỉ sợ đập vào chân Bàng Tiểu Nam, kết quả chắc chắn là gãy xương.

Thế nhưng nỗi lo của lão hơi thừa. Bàng Tiểu Nam ôm quả cầu, bước đi vững chãi, đi được một đoạn xa cho đến khi đặt quả cầu ổn định vào cốp sau chiếc xe mục đồng.

Bàng Tiểu Nam thở phào một hơi, dọc đường đi đúng là không dễ dàng gì, quả cầu sắt mấy trăm cân dù sức lực anh kinh người cũng tiêu hao không ít thể lực.

Lái xe chạy vèo qua những con phố khu cũ, lúc này đã là giờ cao điểm tan tầm, dù kỹ năng lái xe của Bàng Tiểu Nam có tốt đến đâu cũng bị kẹt trong dòng xe cộ một lúc lâu. Khi anh về đến khu chung cư Hải Long, đã gần 7 giờ.

Bàng Tiểu Nam đỗ xe vào gara, rồi từ gara vào nhà, ôm quả cầu vào phòng luyện công, lúc này mới rửa tay đi vào phòng khách.

Nghị viên Vương đã ngồi trên sofa, Bàng Tiểu Nam đi thẳng tới chào hỏi: "Lão Vương, ông đến sớm thế, sao rồi, đói bụng rồi chứ gì."

Nghị viên Vương xoa bụng, gật đầu: "Đúng là đói thật, nhà tôi bình thường năm sáu giờ đã ăn tối rồi, hôm nay vì đợi cậu về ăn cơm nên tôi ăn muộn mất một hai tiếng."

Lúc này Hùng Quân Quân từ trong bếp đi ra: "Anh, Nghị viên Vương đợi lâu lắm rồi, hai người lên bàn đi, em vừa nấu vừa dọn."

Nói xong Hùng Quân Quân tự đi vào bếp. Nghị viên Vương chỉ vào bóng lưng Hùng Quân Quân, khẽ nói với Bàng Tiểu Nam: "Cô em họ này của cậu được đấy, không phải là thanh mai trúc mã đính ước từ bé chứ? Xinh xắn, nấu ăn ngon, lại biết chữ, cậu đúng là có phúc hưởng đấy."

"Nông cạn!" Bàng Tiểu Nam lườm Nghị viên Vương một cái, "Đính ước gì chứ, chỉ là em gái thôi. Đi thôi, lên bàn ăn cơm. Ê, rượu mang đến chưa?"

"Mang rồi!" Nghị viên Vương chỉ vào bàn ăn, "Đấy, để trên bàn cả rồi. Tôi nói này, hôm nay tôi mang hai chai rượu, đủ cho cậu uống rồi."

Bàng Tiểu Nam vừa đứng dậy vừa nói: "Ông đúng là ma men, hai chúng ta uống hai chai rượu, làm sao uống hết được? Tửu lượng này của ông, đừng có đến lúc say khướt ở nhà tôi không chịu về, tôi không cõng nổi ông đâu."

Nghị viên Vương cũng đứng dậy: "Không uống hết thì để đó, ngày dài tháng rộng, kiểu gì chẳng có ngày uống hết. Tôi không muốn lần nào tới cũng phải xách theo hai chai rượu đâu."

Hai người cùng ngồi vào bàn ăn. Nghị viên Vương gọi Hùng Quân Quân từ trong bếp: "Quân Quân à, cháu cũng ra ăn cơm đi."

Hùng Quân Quân quay đầu cười: "Nghị viên Vương, cháu còn phải xào mấy món nữa, hai người cứ ăn trước đi."

Bàng Tiểu Nam cũng gọi: "Lão Vương, ông đừng khách sáo, chúng ta cứ ăn trước đi, em tôi không sao đâu, lại đây nào."

Ánh mắt Bàng Tiểu Nam nhìn vào hai chai rượu ngon, vẫn là loại Lão Tỉnh Hương hôm nọ. Bàng Tiểu Nam bóc vỏ, mở nắp, hương rượu nồng nàn lập tức lan tỏa. Bàng Tiểu Nam hỏi: "Lão Vương, ông tích trữ loại rượu này nhiều lắm nhỉ?"

Nghị viên Vương gật đầu: "Cũng tích được kha khá, không nhớ rõ bao nhiêu thùng nữa, dù sao tôi có một hầm rượu, bên trong toàn rượu là rượu, có cái là trừ nợ mà có, có cái là người ta biếu."

Bàng Tiểu Nam chỉ vào Nghị viên Vương, ánh mắt đầy khinh bỉ: "Tôi biết ngay mà, rượu này chắc chắn là từ tham ô hối lộ mà ra."

"Ê," Nghị viên Vương ngoẹo cổ phản bác, "Cái gì mà tham ô hối lộ, đây gọi là có qua có lại. Tôi giúp ông một việc, ông biếu tôi vài chai rượu, cái này không quá đáng chứ?"

"Ừm," Bàng Tiểu Nam nhìn quanh, không thấy chén rượu đâu, "Lý thì là lý đó, nhưng lời nói không phải thế, như vậy thành quan hệ lợi ích trần trụi mất rồi." Sau đó anh gọi vào bếp: "Tiểu Quân, lấy hai cái chén rượu ra đây, loại uống rượu trắng ấy, trong tủ chắc là có."

Nghị viên Vương hạ thấp giọng hỏi Bàng Tiểu Nam: "Cậu thực sự coi em họ cậu là bảo mẫu à?"

Bàng Tiểu Nam lườm ông ta: "Bảo mẫu gì chứ? Những việc này là việc cô ấy nên làm mà, cũng giống như việc ông đòi rượu người ta, ông nói là có qua có lại, tôi chu cấp cho cô ấy đi học, cô ấy làm chút việc nhà chẳng phải cũng là có qua có lại sao?"

"Tôi chưa bao giờ đòi rượu người ta, toàn là người ta chủ động biếu thôi." Nghị viên Vương nhận lấy chén rượu Hùng Quân Quân đưa tới, cười nói: "Quân Quân à, lại ăn cơm đi."

Hùng Quân Quân đáp: "Cháu còn một món rau chưa xào, Nghị viên Vương, hai người cứ ăn uống trước đi, cháu xong ngay đây."

Bàng Tiểu Nam rót rượu cho cả hai, rồi nâng ly: "Nào, làm một ly trước đã."

Nghị viên Vương vội xua tay: "Từ từ từ từ, bụng tôi đang đói cồn cào đây, đến chỗ cậu lại uống một chén trà, giờ bụng rỗng tuếch, nếu ly rượu này vào bụng, sợ là hại dạ dày lắm, tôi phải lót dạ trước đã."

Bàng Tiểu Nam chép chép miệng: "Ông lắm chuyện thật, nhưng mà ông biết dưỡng sinh đấy, đúng là không nên uống rượu khi đói, nhất là ở tuổi của ông. Nào, ăn cơm trước đi."

Hùng Quân Quân từ lúc dọn cơm đã xới cơm sẵn để trên bàn, còn món chính ngoài cơm ra còn có bánh bao, cũng đã bày lên bàn.

Nghị viên Vương cầm một cái bánh bao, cắn một miếng thật mạnh: "Ừm, ngon, cái bánh bao bột chua này tôi lâu lắm rồi chưa được ăn, vẫn là cái vị ngày xưa. Tôi nói này, cậu nhóc, cậu đúng là có phúc đấy, Hùng Quân Quân sắp xếp bữa ăn cho cậu chu đáo quá nhỉ?"

"Nói gì thế," Bàng Tiểu Nam cầm một chiếc đùi gà chiên vàng lên gặm, "Ông tưởng tôi thực sự coi cô ấy là bảo mẫu à? Cô ấy bình thường còn phải đi học, chỉ cuối tuần nghỉ mới về nấu cho tôi bữa cơm. Hơn nữa, cô ấy cũng phải ăn chứ, tiền thức ăn này là tôi bỏ ra đấy."

"Cậu đừng được voi đòi tiên, theo lời cậu nói thì lũ người làm trong nhà tôi ăn của tôi dùng của tôi, tôi còn phải đưa tiền thức ăn, chẳng lẽ tôi là kẻ khờ sao?" Nghị viên Vương nuốt miếng bánh bao cuối cùng, hơi bị nghẹn, vội húp một ngụm canh. Canh này là canh khoai môn nấu nước cơm Hùng Quân Quân làm, loại canh này chỉ ở những vùng rất nghèo ở Hoa Quốc mới nấu, vì khoai môn và nước cơm đều là những thứ thường thấy ở nông thôn, nên chi phí rất thấp, nhưng vị lại ngon tuyệt.

"Ừm! Canh này ngon thật!" Nghị viên Vương nhất thời quên mất muốn nói gì với Bàng Tiểu Nam, chỉ cảm thán độ ngon của canh, "Đây là canh gì thế? Tôi chưa bao giờ uống, vừa trơn vừa mềm lại còn thơm ngọt!"

Bàng Tiểu Nam nhìn bát canh: "Canh khoai môn nước cơm, sao, ông chưa uống bao giờ à?"

Nghị viên Vương lắc đầu: "Hóa ra là khoai môn, bảo sao lại trơn thế, nhưng canh khoai môn bình thường đâu có trơn như này."

Bàng Tiểu Nam mút xương gà: "Nhìn là biết ông chưa từng nếm mùi khổ cực rồi, ở quê chúng tôi thường lấy khoai môn nấu canh, kết hợp với nước cơm mới trơn thế này đấy."

Đang nói chuyện, Hùng Quân Quân bưng đĩa xà lách sốt tỏi cuối cùng đặt lên bàn. Nghị viên Vương vẫy tay: "Lại đây lại đây, Quân Quân, cùng ngồi ăn cơm nào!"

Hùng Quân Quân lại cầm bát cơm gắp chút thức ăn vào bát: "Nghị viên Vương, cháu ra phòng khách ăn, không làm phiền hai người nói chuyện nữa, tiện thể xem tivi luôn."

Nghị viên Vương lại quay đầu nói với Bàng Tiểu Nam: "Đứa nhỏ Hùng Quân Quân này đúng là hiểu chuyện, ngay cả tôi nhìn còn thấy quý, cậu không được phụ lòng người ta đâu đấy."

"Ông có tư tưởng gì thế, người ta còn đang học lớp 12, thôi thôi, không nói chuyện cô ấy nữa, tôi có việc chính muốn bàn với ông." Bàng Tiểu Nam nâng ly rượu lên, ra hiệu cạn ly.

"Sao, cậu tìm tôi không phải để bàn chuyện Hùng Quân Quân à?" Nghị viên Vương hơi lạ, nhưng vẫn cạn sạch ly Lão Tỉnh Hương đó. Chén rượu trắng nhà Bàng Tiểu Nam hơi lớn, chứa được tận 3 tiền rượu.

"Không phải, tôi tìm ông chủ yếu là hỏi về chuyện kinh doanh." Bàng Tiểu Nam gắp một miếng xà lách nhai.

"Chuyện kinh doanh á?" Nghị viên Vương ăn món thịt xào, vị giòn của ớt xanh hòa quyện với độ dai của thịt nạc tạo nên cảm giác ngon miệng trong miệng, "Tôi lâu lắm rồi không hỏi đến chuyện làm ăn, cậu tìm Bành Ngọc Viêm chẳng phải trực tiếp hơn sao?"

"Bành Ngọc Viêm bận rộn như thế, không tiện cứ làm phiền anh ấy mãi." Thực ra Bàng Tiểu Nam thấy cứ tìm Bành Ngọc Viêm đòi tiền thì hơi ngại gặp anh ấy, ngược lại nói chuyện với Nghị viên Vương thì thoải mái hơn, "Dù sao ông cũng rảnh, chúng ta một là tán gẫu, hai là cùng ăn cơm uống rượu."

"Ừm, cái này thì đúng thật," Nghị viên Vương rót đầy rượu cho cả hai, "Bành Ngọc Viêm hiện giờ đúng là phải lo liệu quá nhiều việc, lúc tôi không ra ngoài, anh ta cơ bản đều bận rộn ở công ty, ngược lại tôi càng ngày càng nhàn rỗi, cũng chẳng cần suy nghĩ gì."

"Tôi có chuyện này, trong sản nghiệp của ông có công ty dược phẩm nào không?" Bàng Tiểu Nam nghĩ thầm việc sản xuất mặt nạ phòng độc chỉ là bước khởi đầu, nhưng đến giai đoạn sau, do cơ hội kinh doanh mở rộng vì dịch bệnh, nhất định phải vận hành thông qua công ty dược phẩm, không thể dựa vào anh và Hoàng Danh Hộ đơn độc tác chiến, làm thế sẽ không lớn được. Nhưng diễn biến dịch bệnh rất nhanh, phải bố trí trước.

"Công ty dược phẩm à," Nghị viên Vương suy nghĩ một chút, ông đã lâu không đụng vào việc làm ăn, sản nghiệp của mình khá nhiều, sợ bỏ sót, "Công ty dược thì có, hình như là công ty thương mại thì phải? Chúng tôi không có nhà máy dược, hầu hết sản nghiệp của tôi đều là tài sản nhẹ, công ty dược này chỉ nhập khẩu thuốc tiên tiến nước ngoài vào Hoa Quốc, rồi lại xuất khẩu thuốc tiên tiến của Hoa Quốc ra nước ngoài thôi."

Bàng Tiểu Nam phấn khích vỗ tay: "Tuyệt! Chính là loại công ty này tốt nhất. Nhà máy dược thì sau này nếu cần chúng ta có thể thu mua, hoặc gia công đều được, ông thấy sao?"

Nghị viên Vương đầy nghi hoặc hỏi Bàng Tiểu Nam: "Tôi hỏi cậu rốt cuộc cần công ty dược này để làm gì? Cậu đang làm chuyên gia đặc聘 tại Bệnh viện trực thuộc Học viện Quân sự Đông Lực tốt thế kia, sao lại quan tâm đến công ty dược phẩm rồi? Sao? Có phải nghiên cứu ra loại thuốc tốt nào, chuẩn bị tung ra thị trường không?"

"Gần như là ý đó," Bàng Tiểu Nam cũng không giấu Nghị viên Vương, "Ông có biết, hiện giờ Bệnh viện trực thuộc Học viện Quân sự Đông Lực phát hiện ra một loại virus mới, loại virus này rất lợi hại, rất có thể sẽ thay đổi cục diện thế giới. Tất nhiên, ít nhất thì virus này sẽ thay đổi quan niệm của mọi người về kháng virus."

"Cái gì? Virus mới? Đây là sự kiện an ninh rất lớn đấy, sao tôi chưa nghe nói gì?" Nghị viên Vương sững sờ, nghĩ thầm mình dù sao cũng mang danh hiệu Nghị viên, sự kiện lớn thế này mà mình lại không nghe phong thanh gì, lạ thật.

"Ông đương nhiên không biết rồi," Bàng Tiểu Nam nâng ly lên, "Ông lại không ở tuyến đầu của bệnh viện, chuyện cũng chỉ mới hai ngày nay thôi. Tôi nói cho ông biết, virus mới không đáng sợ, nhưng virus này có thể lây truyền, cái này mới đáng sợ, hơn nữa theo ước tính của tôi, virus này có thể lây từ người sang người, có lẽ không đến mức truyền qua không khí, nhưng ít nhất có thể truyền qua giọt bắn."

Nghị viên Vương đặt mạnh chén rượu xuống bàn, nửa chén rượu trong chén bắn cả ra ngoài: "Mẹ kiếp, chuyện nghiêm trọng thế này sao không bảo tôi sớm, chúng ta phải phòng ngừa sớm thôi."

Bàng Tiểu Nam uống cạn, lại gắp một đũa thịt xào nhắm rượu: "Ông đừng nóng nảy thế, tôi ước tính hai ngày tới là nó sẽ lan rộng ngay. Chỉ là bệnh này, tôi nói ông đừng giận nhé, mấu chốt nhất là tỷ lệ tử vong có thể lên tới hơn 50%, cái này mới đáng sợ. Bệnh truyền nhiễm, lại là virus mới, tỷ lệ tử vong còn hơn một nửa, cái này còn lợi hại hơn cả vũ khí sinh hóa đấy."

"Cái gì? Bác sĩ Khâu có biết tình hình này không?" Ánh mắt Nghị viên Vương sắc lẹm, ẩn chứa cơn giận vô tận.

"Ông ấy đương nhiên biết, nếu không thì tôi lấy tin tức từ đâu ra, chính là ông ấy bảo tôi đấy. Hai ngày nay chúng tôi vì bệnh này mà ăn không ngon ngủ không yên, nhưng ông ấy cũng chẳng còn cách nào khác, trước khi mọi tình huống chưa được định tính, tất cả đều còn phải chờ thời gian kiểm chứng." Bàng Tiểu Nam chỉ vào chén rượu của Nghị viên Vương, ra hiệu ông ta đừng lãng phí rượu.

Nghị viên Vương nâng chén uống cạn, ngay sau đó lại đặt mạnh chén xuống bàn, lớn tiếng nói: "Bảo ông ấy báo cáo ngay lập tức, xảy ra chuyện tôi chịu trách nhiệm! Ra thể thống gì nữa, bệnh tình nghiêm trọng thế này, bất kể có lý do gì, trước hết phải khống chế được đã, nếu lan rộng ra thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi!"

"Lão Vương, ông già thế này rồi mà vẫn còn lo nước lo dân, tuy tinh thần đáng khen, nhưng tôi khuyên ông cứ nhìn thoáng ra một chút," Bàng Tiểu Nam rót đầy rượu vào chén, "Virus này, nhất là virus mới, xét từ một khía cạnh khác, là đang tạo phúc cho toàn nhân loại đấy. Sao lại nói thế nhỉ? Ông xem lịch sử mỗi lần dịch bệnh truyền nhiễm lớn, lần nào chẳng chết rất nhiều người? Tại sao lại gây ra cái chết của nhiều người như vậy, ông đã nghĩ tới chưa?"

Nghị viên Vương khẽ nhướng mày, liếm môi: "Ý cậu là, virus đến để tiêu diệt nhân loại, từ đó cân bằng tốt hơn tài nguyên trên hành tinh này? Nói cách khác, là nhân loại hủy hoại hành tinh Hallelujah, từ đó thiên nhiên phải phản kháng, tiêu diệt một bộ phận nhân loại để đạt được sự cân bằng mới, phải không?"

Bàng Tiểu Nam gật đầu: "Đúng là đạo lý đó, mỗi môi trường đều có số lượng sinh vật giới hạn, một khi vượt quá điểm tới hạn, thì sẽ xuất hiện các biện pháp trừng phạt tương ứng. Sự trừng phạt này rốt cuộc là cơ chế tự điều tiết của hành tinh Hallelujah, hay là do Thượng đế thần tiên âm thầm thao túng, chúng ta không được biết. Nhưng một khi đã xuất hiện biện pháp, thì chắc chắn là không dễ đối phó. Không để nhân loại nếm trải hậu quả nghiêm trọng, thì bàn tay vô hình đó sẽ không dừng lại đâu."

Nghị viên Vương nghe Bàng Tiểu Nam giải thích, tâm trạng dần bình tĩnh lại: "Nhưng hậu quả này có phần nghiêm trọng quá đấy, lấy sự hy sinh của bao nhiêu đồng bào làm cái giá, cậu thấy chúng ta nên khoanh tay đứng nhìn sao?"

Bàng Tiểu Nam lại gắp một cái đùi gà chiên vàng, cho vào miệng gặm, vừa gặm vừa nói: "Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu; thánh nhân bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Nếu ông có gánh nặng đạo đức, chứng tỏ ông vẫn chưa phải là thánh nhân. Tất nhiên, đại đa số mọi người không phải thánh nhân, người có thể làm thánh nhân đều đi tu hết rồi. Nhưng giữa thánh nhân và người bình thường, chúng ta vẫn có thể chọn làm người tốt, chỉ là người tốt này nên thuận theo tự nhiên thôi."

Nghị viên Vương đã ngoài bảy mươi, đương nhiên biết một chút lý thuyết Đạo gia và đạo lý thường ngày của Phật gia, ông ta bắt đầu hứng thú luận đạo với Bàng Tiểu Nam: "Vậy cậu nói xem, đối với dịch bệnh lần này, chúng ta nên thuận theo tự nhiên như thế nào để không thẹn với danh xưng người tốt?"

"Trước tiên ông phải làm rõ một nguyên lý, đó là nhóm người mà virus có thể tiêu diệt là những ai?" Bàng Tiểu Nam lấy cái đùi gà đã gặm dở gõ gõ lên bàn, rồi lại cho vào miệng nhai, "Tôi nói rồi, tỷ lệ tử vong của virus Veylin này là 50%, nghĩa là một nửa số người sẽ không chết. Một nửa số người còn lại này cơ bản là những người có thể chất tương đối khỏe mạnh. Nghĩa là những người chết đi đều là người già yếu bệnh tật. Điều này nói lên đạo lý gì?"

"Ưu thắng liệt thải," Nghị viên Vương cũng học theo Bàng Tiểu Nam lấy một cái đùi gà vàng gặm, thấy vị rất được, "Virus tiêu diệt những giống loài có thể chất kém trong đám đông, nghĩa là đang lựa chọn nhóm người có gen tốt. Cái này giống như chúng ta làm kỹ thuật gen đối với động thực vật vậy, ví dụ như trong khâu chọn giống và nhân giống thực vật, chúng ta giữ lại những quả to và quả ngon, nên thực phẩm chúng ta ăn bây giờ ngày càng to, ngày càng ngọt."

"Đúng rồi!" Bàng Tiểu Nam ăn xong một cái đùi gà, lại liếm liếm ngón tay, "Nhân loại chọn lọc đối với động thực vật, thì văn minh cấp cao hơn của nhân loại lại chọn lọc đối với nhân loại. Đây thực ra là một quá trình tuần hoàn lặp đi lặp lại. Nhân loại có tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại, thì Thượng đế và thần tiên của chúng ta cũng có tiêu chuẩn đạo đức của họ."

"Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu," Nghị viên Vương gật đầu, "Nhân loại chúng ta trong mắt Thượng đế, đúng là chẳng khác gì chó hay mèo cả."

"Cho nên đôi khi chúng ta nhìn nhận vấn đề, nên dùng góc nhìn của Chúa mà quan sát, nếu không sẽ có chút thiển cận," Bàng Tiểu Nam nâng ly rượu lên, ra hiệu với Nghị viên Vương, "Ví dụ như ông cho rằng bác sĩ Khâu nên bất chấp tất cả, công bố sớm mọi tin tức về virus Vi Lâm, nhưng ông đã nghĩ tới chưa, cấp trên có lẽ cũng đang bày một ván cờ. Thông qua dịch bệnh này, cả quốc gia thậm chí cả thế giới đều sẽ có một biến động lớn. Đây là vấn đề mà dân chúng bình thường không thể nhìn thấu, tầm nhìn cấp quốc gia rõ ràng là toàn diện hơn. Vì vậy, tôi thấy lo nước lo dân không sai, nhưng phải nhìn cho xa một chút."

"Cậu giải thích như vậy, lòng tôi cũng thấy dễ chịu hơn nhiều," Nghị viên Vương cũng nâng ly rượu lên, "Xem ra, cậu còn giống chính trị gia hơn cả tôi, cậu còn có thể đứng ở tầm quốc gia để suy nghĩ vấn đề."

Bàng Tiểu Nam uống cạn rượu trong ly, lắc lắc ngón tay nói: "Không không không, tôi không phải chính trị gia, tôi đơn giản hơn họ. Tôi chỉ cân nhắc những việc trong tầm tay mà mình có thể nắm bắt. Ví dụ, không giấu gì ông, từ khi biết về dịch bệnh, tôi đã bắt đầu chuẩn bị sản xuất khẩu trang phòng độc. Mục đích của tôi cũng rất đơn giản, một là để kiếm chút tiền, hai là giải quyết vấn đề khan hiếm vật tư khi đó."

"Cái mà cậu gọi là làm người tốt, chính là trục lợi từ dịch bệnh sao?" Nghị viên Vương nhíu mày, sau khi nghe Bàng Tiểu Nam giải thích, tự nhiên ông hiểu rõ mục đích sản xuất khẩu trang là gì.

"Chẳng lẽ ông cho rằng, tôi không sản xuất khẩu trang thì sẽ không có kẻ khác trục lợi từ đó sao?" Bàng Tiểu Nam múc một bát canh, chậm rãi thưởng thức, "Tổng lượng khẩu trang chỉ có chừng ấy, tôi không sản xuất thì sẽ có kẻ đầu cơ tích trữ. Tôi sản xuất một ít, ít nhất tôi còn có thể kiểm soát giá bán của mình. Nếu là kẻ khác tích trữ, hắn muốn bán với giá gấp 10 lần, tôi không quản được, nhưng tôi có thể thông qua nguồn cung sản xuất dồi dào để khiến hắn mất trắng, đồng thời để dân chúng được hưởng lợi. Lúc đó ông nói tôi là người tốt hay kẻ xấu?"

Nghị viên Vương im lặng, ông biết Bàng Tiểu Nam nói là sự thật. Dù Bàng Tiểu Nam có sản xuất khẩu trang hay không, giá khẩu trang chắc chắn sẽ tăng vọt. Vậy nên nếu Bàng Tiểu Nam có thể bán khẩu trang cho dân chúng với giá thấp hơn thị trường, bất kể hắn kiếm được bao nhiêu tiền, thì hắn đều là một người tốt đáng quý.

"Ồ, lúc đó có lẽ mọi người đều nói tôi là người tốt, nhưng những thương nhân hy vọng phát tài nhờ tích trữ khẩu trang chắc chắn sẽ nói tôi là kẻ xấu," Bàng Tiểu Nam vừa nói vừa húp canh, canh khoai môn gạo trơn mượt nhuận họng, vừa vặn giải khát, "Cho nên, có thể trở thành người tốt trong lòng đa số mọi người, vậy chẳng phải chúng ta đã tiến gần thêm một bước tới thánh nhân rồi sao? Thật ra, đây chỉ là thủ đoạn giết kẻ giàu giúp người nghèo thôi, không phức tạp."

Nghị viên Vương hít sâu một hơi, trong lòng vô cùng khâm phục suy nghĩ và cách làm của Bàng Tiểu Nam, nhất là lý lẽ hôm nay của cậu, khiến một người đã trải đời như ông cũng cảm thấy tự thẹn không bằng. Đây phải là người nhìn thấu nhân tình thế thái mới có được sự giác ngộ như vậy. "Cậu mua bao nhiêu dây chuyền sản xuất khẩu trang?" Nghị viên Vương rất quan tâm đến khí phách của Bàng Tiểu Nam.

Bàng Tiểu Nam giơ 3 ngón tay lên, Nghị viên Vương đoán: "3 cái?" Với sự hiểu biết của ông về Bàng Tiểu Nam, cậu tuyệt đối không làm mấy trò nhỏ nhặt.

Bàng Tiểu Nam lắc đầu nói: "Là 3 triệu tiền mặt, tính cả dây chuyền sản xuất và nguyên liệu."

Nghị viên Vương giơ ngón cái về phía Bàng Tiểu Nam, tán thưởng: "Cậu đây là đang chơi hàng kỳ hạn khẩu trang đấy, từ một con virus mà dám đặt cược lớn thế này, không đơn giản!"

Bàng Tiểu Nam lắc đầu nói: "Đây không gọi là đánh cược, đây gần như là một vụ làm ăn chắc thắng. Tôi còn chê mình chuẩn bị chưa đủ nhiều, nhưng tài lực và sức lực của tôi có hạn. Hàng tiêu dùng nhanh như khẩu trang, sản xuất bao nhiêu cũng không thấy là thừa."

"Có hứng thú chơi một ván lớn hơn không?" Nghị viên Vương nháy mắt với Bàng Tiểu Nam.

"Lão Vương, tôi biết ngay hôm nay mời ông ăn cơm là không sai mà! Nào, cạn ly!"

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Diệp thiên nam