Siêu cấp bác sĩ

Lượt đọc: 3889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1432
Dị giới (147)

❊ ❊ ❊

Bàng Tiểu Nam bỗng nhiên thấy hối hận, nói: "Ấy da, quên mất một chuyện, sáng nay chúng ta đánh chết mấy con hổ lang, sao không nghĩ đến việc xẻ ít thịt mang theo lên đường nhỉ?"

Lúc này, một vầng thái dương đỏ rực nhô lên từ mặt hồ, nhuộm mặt nước thành một tấm gương đỏ thẫm.

"Mẹ kiếp, cậu có thể nói chuyện gì khác không?" Ngô Vĩnh Cường cảm thấy buồn nôn, trong đầu hắn hiện lên luồng hơi thở tanh tưởi mà lũ hổ lang đã phả ra trước mặt mình lúc trước.

"Tôi nói thật đấy, giờ chúng ta còn chưa ăn sáng nữa." Bàng Tiểu Nam là một người đồng đội tận tâm, đi đến đâu cũng không quên quan tâm đến chuyện ăn uống của mọi người.

"Cậu nói vậy làm tôi cũng thấy hơi đói rồi." Tiểu Điền Lỵ Mã xoa bụng, trong đó vậy mà thực sự bắt đầu kêu "ùng ục".

"Đúng vậy, sáng nay chúng ta đánh một trận tốn bao nhiêu thể lực, giờ lại chưa có hạt cơm nào vào bụng, quả thực là đói rồi." Bridge Morgan cũng nói lời thật lòng, thực tế thì hắn đã đói từ lâu.

Tối qua bốn người chỉ ăn một con thỏ, dù con thỏ đó hơi to nhưng thể lực tiêu hao của mấy người cũng rất lớn, lại thêm trận chiến với bầy hổ lang vô cùng hiểm hóc, quả thực cần nạp thêm năng lượng mới có sức tiếp tục lên đường.

"Tôi đề nghị Bàng Tiểu Nam ra hồ bắt ít cá, sáng nay chúng ta ăn cá nướng!" Ngô Vĩnh Cường phấn khích giơ tay đề nghị, đôi mắt liếc nhìn các đồng đội khác.

"Cậu thôi đi, muốn ăn cá sao không tự xuống nước?" Bàng Tiểu Nam tuy sẵn lòng phục vụ nhân dân, nhưng không thích bị người khác sai khiến tùy tiện, nhất là kẻ chỉ chực chờ ăn sẵn như Ngô Vĩnh Cường.

"Khả năng bơi lội của tôi sao sánh được với cậu?" Ngô Vĩnh Cường chuẩn bị sẵn lý lẽ cho đề nghị của mình, "Hơn nữa, hồ này hiểm nguy khôn lường, nhỡ đụng phải đại quái thú thì tôi chống đỡ thế nào? Người có năng lực thì vất vả hơn chút, nhiệm vụ gian khổ này đành giao cho cậu thôi."

"Bàng Tiểu Nam, Ngô Vĩnh Cường nói đúng đấy, cậu thương lấy cái bụng của chúng tôi một chút, được không?" Tiểu Điền Lỵ Mã nhìn Bàng Tiểu Nam đầy đáng thương, cô ấy thực sự đã rất đói rồi.

Bàng Tiểu Nam liếc nhìn Bridge Morgan, phát hiện dù hắn không nói gì nhưng lại lén nuốt nước bọt, rõ ràng là bị hai chữ "cá nướng" làm cho thèm thuồng.

"Được rồi, được rồi," Bàng Tiểu Nam vung tay, "Tôi sẽ nghĩ cách kiếm chút gì cho mọi người, nhưng tôi có một thắc mắc, hồ này đã xuất hiện khủng long thì liệu có cá không? Cá chẳng phải là loài xuất hiện sau khủng long rất nhiều năm sao?"

Bàng Tiểu Nam từng học qua một chút lịch sử, đại khái biết thời đại khủng long xuất hiện thì thế giới dường như chưa có loài cá.

"Cái này khó nói lắm, biết đâu trong hồ cũng có loài cá cổ đại thì sao?" Ngô Vĩnh Cường tuy không học nhiều lịch sử, nhưng hắn tin rằng ở "Hồ Khủng Long" thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.

"Ngô Vĩnh Cường nói đúng, đây là ở Tân Bố Lạc Tư, chúng ta không thể dùng lẽ thường để phán đoán sự vật," lần này Tiểu Điền Lỵ Mã cũng đứng về phía Ngô Vĩnh Cường, "Biết đâu thực sự có loài cá mà chúng ta chưa từng phát hiện trong hồ. Hơn nữa, cậu không xuống đó thì làm sao biết trong đó không có cá?"

Tiểu Điền Lỵ Mã chỉ vào mặt hồ đỏ như máu, nhìn Bàng Tiểu Nam đầy mong đợi.

Bàng Tiểu Nam bất lực nhìn mặt hồ, rồi cười hì hì bảo Tiểu Điền Lỵ Mã: "Tôi nói này các đồng chí, chúng ta mới đi được bao xa đâu, bầy hổ lang phía sau vẫn đang truy đuổi, tôi thấy chúng ta nên đi xa hơn một chút rồi hãy tính chuyện bữa sáng."

Thế là, Bàng Tiểu Nam không thèm để ý đến người khác, tiếp tục lên đường. Đi được hai bước, anh như nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói: "Biết đâu chúng ta bị bầy hổ lang đuổi kịp, lúc đó đánh thêm trận nữa là có thịt hổ lang để ăn!"

"A?" Chỉ cần nghĩ đến sự đáng sợ của lũ hổ lang, mấy người kia đều chẳng thấy đói nữa, chỉ muốn mau chóng lên đường để cắt đuôi được bầy hổ lang trước đã.

Đi mãi đến khi mặt trời lên cao, thời tiết ngày càng nóng, mấy người vừa mệt vừa đói, Tiểu Điền Lỵ Mã cuối cùng không chịu nổi nữa: "Không được rồi, tôi đi không nổi nữa, Bàng Tiểu Nam, mau kiếm gì cho tôi ăn đi."

"Tôi đâu phải bảo mẫu, làm gì có đồ ăn." Bàng Tiểu Nam cũng dừng bước.

"Chính cậu đã nói mà, không được nuốt lời, bảo là cắt đuôi được bầy hổ lang thì sẽ kiếm đồ ăn cho chúng tôi." Tiểu Điền Lỵ Mã ngồi bệt xuống đất. Cách đó không xa, khu rừng đã thưa dần, cây cối ít đi nhiều, chỉ còn lại những thân cây cao vút, thay vào đó là bụi rậm và cỏ dại mọc dày đặc dưới đất.

"Cái này được không?" Bàng Tiểu Nam rút từ trong túi ra một mẩu lương khô nén đưa cho Tiểu Điền Lỵ Mã.

"Tôi không muốn!" Tiểu Điền Lỵ Mã đẩy ra, "Tôi muốn ăn thịt!"

"Từ tiết kiệm chuyển sang xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ quay về tiết kiệm mới khó!" Bàng Tiểu Nam ngửa mặt than trời. Khoảng thời gian này, bữa nào cũng được ăn đồ rừng, ai mà còn muốn ăn lương khô nữa, những người này đều trở nên không có thịt là không chịu nổi.

"Lương khô này của cậu còn ăn được không đấy?" Ngô Vĩnh Cường bước tới lấy mẩu lương khô trên tay Bàng Tiểu Nam xem xét rồi vứt xuống đất, "Tôi biết ngay mà, lương khô này ngấm nước rồi lại bị phơi khô, đã biến dạng rồi, sợ là mùi vị cũng biến chất, cậu còn giữ lại làm gì."

"Cái tên này!" Bàng Tiểu Nam cúi người nhặt mẩu lương khô bỏ vào túi, "Lúc nguy cấp, thứ này có thể cứu mạng đấy, cậu tưởng ngày nào chúng ta cũng có cơ hội kiếm được đồ ăn sao?"

Bàng Tiểu Nam nói không sai, đôi khi chỉ cần một miếng ăn là người ta có thể trụ được vài ngày, nếu không có gì cả thì coi như xong đời. Vì vậy, tuy mẩu lương khô này trông không bắt mắt nhưng nhiều lúc nó chính là chiếc phao cứu mạng.

"Cậu muốn ăn thì cậu ăn, tôi muốn ăn thịt, không chịu đâu, tôi muốn ăn thịt cơ." Tiểu Điền Lỵ Mã lắc cánh tay Bàng Tiểu Nam, vậy mà lại làm nũng.

Phải nói rằng, khi Tiểu Điền Lỵ Mã quyến rũ làm nũng, ngay lập tức khiến Bàng Tiểu Nam đứng ngồi không yên, bởi vì anh rất ít khi bị người khác làm nũng, nhất là một nữ khoa học gia hội tụ cả trí tuệ và sắc đẹp như vậy.

Cảnh tượng này khiến Bridge Morgan vô cùng ngưỡng mộ. Bridge Morgan thầm nghĩ nếu mình có năng lực như Bàng Tiểu Nam thì tốt biết mấy, có thể vì người mình yêu mà lên trời hái trăng, xuống biển bắt rùa.

"Được rồi được rồi, cô đừng lắc nữa, tôi đi kiếm đồ ăn đây." Bàng Tiểu Nam thoát khỏi "ma trảo" của Tiểu Điền Lỵ Mã, nhảy ra xa, suy nghĩ xem nên đi kiếm gì ăn.

Mục tiêu đầu tiên của anh là khu rừng.

Khu rừng này tuy không trù phú như rừng mưa nhiệt đới trước đó, nhưng chỉ cần có cây cối thì ắt hẳn sẽ có cây ăn quả, có cây ăn quả thì sẽ có trái cây.

Thế là Bàng Tiểu Nam hướng ánh mắt về phía khu rừng ven hồ không xa.

Nhưng thật đáng tiếc, tầm mắt chỉ thấy toàn cây lá, không có lấy một cái cây nào trĩu quả.

Tuy nhiên Bàng Tiểu Nam không cam lòng, anh nói với Ngô Vĩnh Cường: "Chúng ta vào rừng tìm chút gì ăn đi."

"Tại sao phải vào rừng, trong hồ này không có sao?" Ngô Vĩnh Cường không quá mặn mà, hắn muốn ăn cá nướng.

"Vào rừng tìm trước đã, biết đâu trong đó có gà rừng đấy." Bàng Tiểu Nam tung ra miếng mồi nhử, khiến mắt Ngô Vĩnh Cường sáng rực lên.

"Gà rừng? Đi đi đi, không được chậm trễ..." Ngô Vĩnh Cường kéo tay Bàng Tiểu Nam đi thẳng vào rừng.

Bàng Tiểu Nam quay đầu gọi Bridge Morgan: "Ông Bridge Morgan, giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã đành nhờ ông trông nom!"

"Cậu dài dòng quá, Bridge Morgan không cần cậu dặn, ông ấy sẽ tự biết bảo vệ giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã." Ngô Vĩnh Cường kéo Bàng Tiểu Nam, tăng tốc tiến vào rừng.

"Này, sao cậu không mang theo súng ngắm?" Bàng Tiểu Nam phát hiện Ngô Vĩnh Cường chẳng mang theo gì, tay không tấc sắt đi theo.

"Mẹ kiếp, cậu nghĩ có cần thiết không? Bắt con gà rừng mà cũng cần súng ngắm sao? Cậu tưởng tôi còn bao nhiêu viên đạn à?" Ngô Vĩnh Cường lườm Bàng Tiểu Nam.

"Không dùng súng ngắm thì dùng gì?" Bàng Tiểu Nam cảm thấy Ngô Vĩnh Cường đúng là đến để cho đủ quân số.

"Dùng phi đao của cậu đó." Ngô Vĩnh Cường chỉ vào thắt lưng Bàng Tiểu Nam, "Phi đao của cậu bách phát bách trúng, lại có thể thu hồi sử dụng tiếp, dùng nó bắt gà rừng là tốt nhất."

Ngô Vĩnh Cường từng chứng kiến đao pháp của Bàng Tiểu Nam, đó là "bách bộ xuyên dương", bách phát bách trúng, ngay cả súng ngắm của hắn cũng phải tự thấy hổ thẹn.

"Được, dù cậu không bắn thì cũng phải mang súng theo chứ, nhỡ chúng ta đụng phải dã thú, cậu cũng có thể phát huy chút tác dụng không phải sao?" Bàng Tiểu Nam vẫn thấy một tay bắn tỉa mà không mang súng ngắm thì kiểu gì cũng thấy gượng gạo.

"Ấy da, dù có dã thú xuất hiện thì không phải còn có cậu sao?" Ngô Vĩnh Cường vỗ vỗ khẩu súng lục bên hông, "Hơn nữa tôi mang theo súng lục, có thể tự bảo vệ mình, cậu yên tâm đi. Trong khu rừng này, súng ngắm không có nhiều tác dụng đâu, vật cản quá nhiều."

"Tôi vẫn thấy một tay bắn tỉa như cậu mà không mang súng ngắm thì thật không hợp lý. Người còn súng còn, súng của cậu mà mất, nhỡ bị kẻ khác nhặt được thì sao?" Bàng Tiểu Nam bị Ngô Vĩnh Cường đẩy đi, nhưng vẫn quay đầu tranh luận không ngừng.

"Người còn súng còn cái gì chứ, cũng phải tùy trường hợp chứ. Chúng ta đang ở đâu? Cái nơi quỷ quái này còn có người khác sao? Lũ động vật kia dù có nhặt được súng ngắm thì nó biết dùng không?" Ngô Vĩnh Cường đẩy Bàng Tiểu Nam từ phía sau, "Tôi nói sao cậu lải nhải thế, đi nhanh lên, bụng tôi đói cồn cào rồi."

"Cậu chú ý cành cây trên đầu xem có quả dại không." Bàng Tiểu Nam thoát khỏi tay Ngô Vĩnh Cường, nhảy sang một bên rồi sóng vai tiếp tục tiến lên.

"Quả dại?" Ngô Vĩnh Cường ngẩng đầu nhìn lên trời, cây cối ở đây không quá rậm rạp, vẫn có thể nhìn thấy bầu trời qua kẽ lá. "Làm gì có quả dại nào."

"Cậu quan sát kỹ xem, biết đâu có rất nhiều quả dại đang đợi chúng ta hái đấy." Bàng Tiểu Nam tràn đầy hy vọng với môi trường nơi đây, cảm giác hơi giống một khu rừng ăn quả.

"Không phải cậu nói đến để bắt gà rừng sao?" Ngô Vĩnh Cường cảm thấy mình hình như bị lừa.

"Gà rừng chỉ là dự đoán của tôi thôi, có hay không còn chưa biết được." Bàng Tiểu Nam đột nhiên phát hiện bụi cỏ phía trước lay động.

"Mau nhìn kìa, đó là gì?" Bàng Tiểu Nam chỉ vào bụi cỏ đang rung rinh.

"Gà rừng?" Mắt Ngô Vĩnh Cường sáng rực, hắn cũng thấy động tĩnh phía trước.

"Đi nhẹ thôi, chúng ta bao vây nó." Bàng Tiểu Nam giảm tốc độ, cẩn thận từng bước.

Ngô Vĩnh Cường và Bàng Tiểu Nam chia làm hai ngả, từng bước áp sát bụi cỏ đang lay động kia.

Đột nhiên, một con vật từ trong bụi cỏ nhảy ra, Bàng Tiểu Nam hét lớn: "Mau đuổi theo!"

Con vật không tên kia to hơn gà rừng một chút, nhưng toàn thân không có lông, lúc này đang chạy trốn về phía trước hai người.

Ngô Vĩnh Cường rút súng lục bên hông, gắt gao đuổi theo con vật đó không rời.

Bàng Tiểu Nam cũng rút một con linh thạch phi đao từ bên hông, bước chân nhanh hơn Ngô Vĩnh Cường một chút, đã lao lên phía trước hắn.

"Cậu mau phi đao đi! Tôi nhắm không chuẩn!" Ngô Vĩnh Cường vừa đuổi vừa hét lớn với Bàng Tiểu Nam. Khẩu súng lục của hắn ở khoảng cách này chẳng có tác dụng gì, huống hồ con vật đó di chuyển cực nhanh, ngay cả súng ngắm cũng chưa chắc nhắm trúng.

Bàng Tiểu Nam không đợi Ngô Vĩnh Cường nói hết câu, tay phải vung lên, con phi đao trong tay bay ra như sao băng. "Phập", phi đao chỉ sượt qua thân con vật, cắm vào gốc cây bên cạnh.

"Nó di chuyển nhanh quá, tôi cũng khó nhắm trúng." Bàng Tiểu Nam tiếp tục đuổi sát, lại rút thêm một con phi đao từ bên hông.

"Cậu đừng bắn nữa, tập trung nhìn nó đi. Tuy nó tránh được phi đao nhưng tốc độ di chuyển đã chậm lại rồi, gặp thời cơ thích hợp, cậu lao tới đè chết nó!" Bàng Tiểu Nam vừa chạy vừa ra lệnh. Ngô Vĩnh Cường cất súng vào bao, tăng tốc đuổi theo.

Bàng Tiểu Nam mỗi tay cầm một con phi đao, mắt nhìn chằm chằm con vật không rời.

"Chính là lúc này!" Khi cách con vật khoảng hơn mười mét, Bàng Tiểu Nam vung tay trái, một con phi đao bay ra trước, tiếp đó tay phải cũng vung lên, con phi đao thứ hai cũng phóng đi.

Cùng lúc đó, Ngô Vĩnh Cường cũng lấy đà nhảy lên, lao về phía con vật.

"Bắt được rồi!" Ngô Vĩnh Cường phấn khích đứng dậy từ dưới đất, tay nắm chặt con vật vừa mới nhảy nhót tung tăng kia.

Trên thân con vật cắm một con phi đao, trúng ngay bụng, máu chảy ròng ròng.

"Đây là thứ gì vậy?" Ngô Vĩnh Cường giơ toàn cảnh con vật cho Bàng Tiểu Nam vừa chạy tới xem.

"Đây không phải gà rừng, đây là khủng long." Bàng Tiểu Nam nhíu mày. Sinh vật trước mắt có cơ thể to hơn gà rừng một chút, toàn thân không lông, da màu nâu đỏ, cũng không có cánh, giống như một con gà rừng trụi lông, chỉ là đôi cánh được thay thế bằng hai chi trước.

"Đúng vậy, đây là một con khủng long nhỏ." Sau khi Bàng Tiểu Nam gợi ý, Ngô Vĩnh Cường chợt hiểu ra, đây chính là một con bạo long thu nhỏ.

Con khủng long nhỏ chưa chết hẳn, phát ra từng hồi kêu gào thảm thiết, xem ra vết thương không hề nhẹ.

"Mau vặn gãy cổ nó đi." Bàng Tiểu Nam lo tiếng kêu của con khủng long nhỏ sẽ gọi đồng bọn của nó đến. Nếu là loài khủng long cùng kích cỡ thì không sao, nhưng nhỡ con khủng long nhỏ này gọi tới một con bạo long trưởng thành thì nguy hiểm lắm.

Ngô Vĩnh Cường không do dự, tay phải nắm lấy cổ con khủng long nhỏ, dùng sức vặn mạnh. Con khủng long nhỏ không còn phát ra tiếng kêu được nữa, cái cổ mềm nhũn rũ xuống, toàn thân không còn động đậy.

"Thế này thì hỏng rồi, không biết con khủng long nhỏ này có phải loài sống theo bầy đàn không, nhỡ đồng loại của nó ở gần đây thì chúng ta e là sẽ bị vây công." Bàng Tiểu Nam nhíu mày, tay chống cằm suy nghĩ đối sách.

"Nếu là loại khủng long nhỏ thế này thì cũng chẳng đáng sợ." Ngô Vĩnh Cường nắm cổ con khủng long nhỏ, đứng dậy từ dưới đất, "Dù có vài chục con, chúng ta vẫn có phần thắng. Cậu quên rồi à, lúc đánh thỏ chúng ta cũng thắng đấy thôi, con thỏ đó hình như còn to hơn con khủng long nhỏ này."

"Nhưng tốc độ con khủng long nhỏ này nhanh hơn con thỏ kia nhiều đấy." Bàng Tiểu Nam vừa rồi sở dĩ phóng hai con phi đao, con đầu tiên chỉ là hư chiêu, ép con khủng long phải né theo hướng anh đã định, con thứ hai mới là đòn chí mạng chính xác.

"Đừng tự dọa mình nữa, có khi nó chỉ là một con đi kiếm ăn lẻ thôi," Ngô Vĩnh Cường thản nhiên xách cổ con khủng long nhỏ đi ngược trở lại, "Vừa hay bị chúng ta đi săn đụng phải, đó là số của nó thôi."

"Tôi chỉ lo là con khủng long nhỏ này có phải con của con khủng long lớn nào đó không," Bàng Tiểu Nam rút con phi đao cắm trên người con khủng long nhỏ cài lại vào thắt lưng, "Nếu khủng long lớn đến báo thù thì chúng ta rắc rối to."

"Nơi này trông cũng không giống khu vực mà khủng long lớn có thể hoạt động thoải mái." Ngô Vĩnh Cường nhìn quanh, khu rừng gần đó tuy khoảng cách giữa các cây khá rộng, nhưng với thân hình to lớn của khủng long thì muốn hoạt động tự do ở đây vẫn có chút bất tiện.

"Tóm lại, chúng ta mau đi thôi, rời khỏi hiện trường vụ án." Bàng Tiểu Nam không quay đầu lại, đi về phía hướng cũ.

Đi đến bụi cỏ nơi con khủng long nhỏ vừa hoạt động, Bàng Tiểu Nam tò mò vạch bụi cỏ ra: "Không biết nó vừa làm gì ở đây?"

"Oa, là nấm này." Vạch bụi cỏ ra, Bàng Tiểu Nam phát hiện bên cạnh có một mảng nấm lớn, có vài cây bị cắn tan tác, rõ ràng là do con khủng long nhỏ kia cắn.

"Ha ha, đúng là nấm thật, mau hái một ít." Ngô Vĩnh Cường hớn hở, nấm tuy không ngon bằng quả dại nhưng rất giàu dinh dưỡng. "Không biết có độc không nhỉ."

Nhưng Ngô Vĩnh Cường vẫn lo, nấm trong khu rừng này không thể phân biệt được độc tính, nhỡ người ăn vào trúng độc thì được không bù mất.

"Chắc không độc đâu, con khủng long nhỏ kia chẳng phải đã ăn rồi sao?" Bàng Tiểu Nam vừa hái nấm vừa phân tích, bỏ những cây nấm hái được lên bãi cỏ bên cạnh.

"Khủng long ăn không sao, không có nghĩa là người ăn cũng không sao đâu." Ngô Vĩnh Cường vẫn lo lắng.

"Cậu thôi đi, thế thì thịt cậu cũng đừng ăn nữa, cái gì cũng sợ." Bàng Tiểu Nam cởi áo ngoài, trải lên bãi cỏ, quét những cây nấm đã hái lên áo rồi cẩn thận gói lại.

"Cậu nói đúng, nếu con khủng long nhỏ đã ăn nấm, mà chúng ta lại ăn con khủng long nhỏ, vậy coi như gián tiếp ăn nấm rồi, nên trực tiếp ăn nấm chắc cũng không nguy hiểm gì." Ngô Vĩnh Cường xoay chuyển đầu óc, khả năng tư duy logic của hắn không hề tệ.

Ngô Vĩnh Cường xách con khủng long nhỏ, Bàng Tiểu Nam ôm nấm, quay lại ven hồ lúc nãy.

"Ừm? Người đâu rồi?" Ngô Vĩnh Cường phát hiện Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan không thấy đâu nữa.

"Liệu có phải đi bơi dưới hồ rồi không?" Bàng Tiểu Nam đặt nấm và một bó củi xuống đất. Trên đường quay về, họ đã nhặt ít củi khô để chuẩn bị nấu ăn.

"Đến cậu còn không dám xuống hồ, sao họ dám xuống bơi chứ?" Ngô Vĩnh Cường cũng vứt con khủng long nhỏ xuống đất.

"Có lẽ tình cảm dạt dào, họ muốn tắm uyên ương chăng." Bàng Tiểu Nam dựng củi lên, đột nhiên cảm thấy sự việc có gì đó không ổn.

"Không xong rồi, họ có thể đã bị..." Bàng Tiểu Nam chống cằm, mắt nhìn chằm chằm vào một nhóm dấu vết trên mặt đất.

Ngô Vĩnh Cường cũng chú ý đến dấu vết trên mặt đất, trông giống như dấu vết của một bầy dã thú vừa chạy qua.

"Tiêu rồi, không phải lúc chúng ta vào rừng, lũ hổ lang lại đuổi tới đấy chứ?" Ngô Vĩnh Cường ngồi xổm xuống quan sát kỹ những dấu chân, đo đạc kích thước.

"Dấu chân này hình như không phải của hổ lang." Ngô Vĩnh Cường kết luận.

"Ừm," Bàng Tiểu Nam gật đầu, nói, "Dấu chân này nhỏ hơn dấu chân hổ lang một chút, nhưng số lượng hình như không chỉ một con."

"Ít nhất là bốn năm con," Ngô Vĩnh Cường nhìn quanh, "Cậu xem, bên kia có hai nhóm dấu chân, bên này dấu chân khá hỗn loạn, trông có vẻ như có dấu vết đánh nhau, nhưng ít nhất cũng phải ba bốn con."

"Không biết bây giờ Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan thế nào rồi?" Bàng Tiểu Nam nhíu mày, nhìn về hướng dấu chân biến mất.

"Thế này đi, cậu ở lại đây canh chừng, tôi đi theo xem tình hình thế nào!" Bàng Tiểu Nam quyết đoán, không đợi Ngô Vĩnh Cường trả lời, đã lao theo hướng dấu chân biến mất.

"Này, cậu đợi tôi với..." Ngô Vĩnh Cường còn muốn đi theo, nhưng Bàng Tiểu Nam di chuyển quá nhanh, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.

Nhưng Bàng Tiểu Nam chạy một quãng thì phát hiện dấu chân biến mất, thế là anh dừng lại.

"Chẳng lẽ xuống hồ rồi?" Bàng Tiểu Nam nhìn mặt hồ bên cạnh, dấu chân không có hướng đi về phía mặt hồ. "Tại sao dấu chân lại biến mất nhỉ?"

"Mẹ kiếp, không phải bay từ trên trời đi đấy chứ?" Bàng Tiểu Nam ngước nhìn lên, lúc này trên trời không có bất kỳ loài động vật bay nào.

"Đúng rồi, chắc chắn là bị loài động vật biết bay nào đó như dực long bắt đi rồi, nếu không thì không thể tự dưng mất dấu chân được." Bàng Tiểu Nam đứng tại chỗ một lúc, thông suốt được đạo lý này.

"Không biết bị bắt đi đâu rồi?" Bàng Tiểu Nam nhìn quanh, nhìn lên trời, rồi nhìn khu rừng không xa, lại nhìn nước hồ bên cạnh, không có chút manh mối nào.

Ngô Vĩnh Cường đợi tại chỗ không bao lâu thì thấy Bàng Tiểu Nam quay về.

"Thế nào, tìm được họ chưa?" Gương mặt Ngô Vĩnh Cường đầy lo lắng, hắn đã chuẩn bị tâm lý xấu nhất, đó là Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan đều bị dã thú cắn chết và ăn thịt.

Bàng Tiểu Nam lắc đầu nói: "Không tìm thấy, không biết đi đâu rồi."

"Vậy sao?" Ngô Vĩnh Cường thở phào nhẹ nhõm, vì không có kết quả lại chính là kết quả tốt nhất.

Điều này chứng tỏ, Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan có lẽ vẫn còn một tia hy vọng sống.

Bàng Tiểu Nam bước đến bên đống củi, thản nhiên nói với Ngô Vĩnh Cường: "Chúng ta cứ lấp đầy bụng trước đã."

"A?" Ngô Vĩnh Cường nhất thời chưa phản ứng kịp, "Ăn uống? Cậu còn tâm trạng ăn uống sao, chúng ta mau đi tìm giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan đi chứ."

"Tìm thế nào?" Bàng Tiểu Nam giang hai tay.

"Tìm thế nào?" Ngô Vĩnh Cường ngẩn người, "Dù tìm thế nào thì cũng phải đi tìm chứ."

Ngô Vĩnh Cường biết Bàng Tiểu Nam chắc chắn đã dùng hết cách mà không tìm thấy manh mối gì, mới tay không quay về như vậy.

"Tôi phân tích này, giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan chắc chắn bị bắt đi rồi, tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì đâu." Bàng Tiểu Nam vừa nhặt củi vừa phân tích với Ngô Vĩnh Cường.

"Bị bắt đi? Bị ai bắt đi?" Ngô Vĩnh Cường bước tới, cùng Bàng Tiểu Nam dựng củi lên.

"Tôi đoán là, hai người họ bị một loài sinh vật giống chó sói truy đuổi, sau đó lại bị một loài động vật biết bay kiểu như dực long tha đi mất?" Bàng Tiểu Nam bắt đầu dùng chiếc bật lửa xăng mang theo người để nhóm lửa.

"Ồ?" Ngô Vĩnh Cường dùng thân mình chắn gió từ phía mặt hồ thổi tới cho Bàng Tiểu Nam, nghi hoặc nhìn cậu, "Tại sao lại nói như vậy?"

"Anh nhìn này," Bàng Tiểu Nam đặt cành củi đã bén lửa vào dưới đống củi, rồi chỉ vào những dấu chân trên mặt đất, "Tôi lần theo những dấu chân này, phát hiện đến một chỗ thì chúng biến mất, rồi mọi manh mối đều đứt đoạn."

"Điều này cũng không thể chứng minh giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan bị động vật biết bay tha đi được?" Trong đầu Ngô Vĩnh Cường hiện lên khung cảnh mà Bàng Tiểu Nam mô tả, nhưng anh không thể liên tưởng đó là bằng chứng cho thấy họ bị dực long bắt đi.

"Hơn nữa, nếu bị dực long tha đi, vậy đám sinh vật giống chó sói truy đuổi họ đâu rồi?" Đúng vậy, nếu giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan bị dực long bắt đi, thì đám chó sói đó đi đâu? Chẳng lẽ cũng bị dực long bắt luôn rồi?

"Lúc quay lại tôi đã quan sát kỹ những dấu chân trên đất," Bàng Tiểu Nam lại chỉ vào một nhóm dấu chân mờ nhạt, "Anh nhìn xem, những dấu chân này có hướng ngược lại hoàn toàn với những dấu chân truy đuổi, tôi đoán là đám chó sói đó đã quay đầu trở lại theo đường cũ."

Ngô Vĩnh Cường nhìn kỹ xuống mặt đất, quả nhiên đúng như Bàng Tiểu Nam mô tả, trên mặt đất có hai nhóm dấu chân ngược hướng nhau.

"Chà, tại sao Bridge Morgan lại không thể bảo vệ giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã chứ, chẳng phải hắn có giáp sao?" Ngô Vĩnh Cường thầm nghĩ tên Bridge Morgan này thật vô dụng, ngay cả người phụ nữ mình yêu cũng không bảo vệ nổi.

"Tôi đoán là lúc đám chó sói xuất hiện, giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan đều không hay biết, nên hắn không kịp mặc giáp." Bàng Tiểu Nam chỉ vào một cái hòm bên bờ hồ, đó là cái hòm đựng giáp của Bridge Morgan, "Không tin anh cứ lại mở ra xem, bộ giáp chắc chắn vẫn còn nằm trong đó."

Ngô Vĩnh Cường đi tới, bắt chước cách mở của Bridge Morgan để mở hòm, quả nhiên, bộ giáp vẫn nằm yên vị trong hòm.

"Nếu đúng như cậu nói, giáo sư Tiểu Điền Lỵ Mã và Bridge Morgan mà thực sự bị dực long bắt đi, thì lành ít dữ nhiều rồi." Ngô Vĩnh Cường quay lại bên đống lửa, đống củi nhặt trong rừng rất khô, giờ đã cháy bùng bùng. Anh ngồi xuống bên đống lửa, nhíu mày nhìn ngọn lửa thất thần.

"Dù sống hay chết, thì hiện tại chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác," Bàng Tiểu Nam nhặt con khủng long nhỏ dưới đất lên ném về phía Ngô Vĩnh Cường, "Chỉ có thể trông cậy vào vận may của họ thôi. Đi đi, đừng nghĩ nữa, mau đi xử lý con khủng long này đi."

Ý của Bàng Tiểu Nam là bảo Ngô Vĩnh Cường đi mổ bụng con khủng long, mang về nướng ăn.

Ngô Vĩnh Cường nhặt xác con khủng long nhỏ lên, đi về phía bờ hồ, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Haizz, đám đoàn khảo sát này, thật sự là không rời khỏi đội hộ vệ Hắc Mạn Ba chúng ta nửa bước được, mới đi được bao lâu mà đã xảy ra chuyện rồi... Hy vọng các người phúc lớn mạng lớn..."

Bàng Tiểu Nam hét lớn từ phía sau: "Nhanh lên một chút, đống lửa này không duy trì được lâu đâu."

Số củi họ nhặt được không nhiều, Bàng Tiểu Nam nhìn túi nấm, khẽ cau mày, "Sao lại quên mất vụ này cơ chứ."

Chỉ nhớ đến việc nướng khủng long mà quên mất họ còn nhặt cả nấm về.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1218
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Diệp thiên nam