Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 2444 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 359
Những toan tính

❊ ❊ ❊

Kỷ Ninh đã đồng ý đi tham gia thi hội, nhưng không hề hứa hẹn sẽ phải thể hiện ra tiêu chuẩn như thế nào, bởi vì chàng không muốn dính dáng đến quá nhiều tranh đoạt danh lợi.

Mấy ngày sau đó, Đường Giải và những người khác đều bận rộn với chuyện thi hội. Ngược lại, có một chuyện khác cũng thu hút sự chú ý của nhóm Đường Giải, đó là Thiên Hương Lâu ở Kim Lăng đã mở một chi nhánh tại kinh thành, hơn nữa còn là "Khai trương đại tiệc", nghe nói muốn tổ chức một lần đại hội Hoa khôi tại Thiên Hương Lâu.

Theo lời Đường Giải, đại hội Hoa khôi lần này có chút khác biệt với trước đây. Phương thức tổ chức không giống như trước là dựa vào số lượng hoa tươi để quyết định ai là Hoa khôi, và giành được Hoa khôi cũng không chỉ đơn thuần là vấn đề mời ai uống rượu. Thiên Hương Lâu vì muốn tạo dựng danh tiếng ngay lập tức nên đã sử dụng phương thức so tài học, ai có thể làm ra thơ từ hay hơn, thì người đó có thể tự mình lựa chọn cùng cô nương của Thiên Hương Lâu cộng độ lương tiêu.

Kỷ Ninh tạm thời không biết "cộng độ lương tiêu" này có phải là hiểu theo nghĩa đen hay không, nhưng nhìn vẻ nhiệt tình của Đường Giải, rất rõ ràng Đường Giải tin rằng cộng độ lương tiêu chính là cộng độ xuân tiêu. Bởi vì trong số các cô nương Thiên Hương Lâu tiến vào kinh thành, còn bao gồm cả Liễu Như Thị. Liễu Như Thị vốn là Hoa khôi của Kim Lăng, khiến cho sĩ tử ở Kim Lăng đối với nàng vẫn rất tò mò, thậm chí có người còn muốn thông qua cơ hội này để chiếm lấy mỹ nhân. Tuy rằng chỉ là mối tình lộ thủy phu thê một đêm, nhưng dù sao Liễu Như Thị cũng xuất thân từ thanh lâu, nên tất cả đàn ông đều xu chi nhược vụ.

"Thiếu gia, cái đại hội Hoa khôi gì đó, người vẫn đừng đi thì hơn. Cô nương trong thanh lâu chắc chắn đều không sạch sẽ, người tại sao phải đi trêu chọc những người phụ nữ đó cơ chứ!"

Vũ Linh sau khi biết chuyện này, khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính có chút không vui. Trong tưởng tượng của cô bé, chí hướng của thiếu gia nhà mình là cao khiết, tuyệt đối sẽ không đi chung đường với những kẻ đọc sách dăng doanh cẩu cẩu kia. Trong mắt cô bé, việc đến thanh lâu mãi mãi là chuyện thương phong bại tục. Đây cũng là một cách nhìn nhận thay đổi của Vũ Linh sau một thời gian dài tiếp xúc, trước kia cô bé còn thấy Kỷ Ninh qua lại với những thanh quan nhân đó cũng chẳng có gì.

Chỉ là tiểu nha đầu đã lớn, nảy sinh tình cảm với Kỷ Ninh, bắt đầu biết cần phải đề phòng Kỷ Ninh nảy sinh tình cảm với những người phụ nữ bất tam bất tứ đó, cô bé muốn trở thành người phụ nữ của Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh vẫn đang cầm sách, ngẩng đầu nhìn Vũ Linh đang mặc chiếc áo khoác lông to sụ, gật đầu nói: "Chuyện của thiếu gia mà nhóc cũng quản sao? Ra ngoài nghỉ ngơi đi, không có việc gì thì lát nữa mua chút đồ ăn vặt cho nhóc."

"Con mới không cần." Vũ Linh bĩu môi nói, "Nô tì cảm giác mình đến kinh thành xong đều béo lên rồi, nếu thật sự béo lên, thiếu gia sẽ không thích nữa. Đến lúc đó nô tì có khả năng sẽ bị bán đi, nô tì mới không muốn thế đâu."

Kỷ Ninh dở khóc dở cười nói: "Luôn là tự mình nghĩ lung tung, ai cần bán nhóc chứ? Tiểu nha đầu nhóc quản tốt chuyện của mình là được rồi. Đợi vài ngày nữa đi, chúng ta cũng chuyển khỏi khách sạn. Thấy nhóc ở đây chán nản không vui, cũng nên đưa cho nhóc một cái sân, để nhóc có thể ra ngoài tán tâm nhiều hơn!"

"Vâng!" Lần này Vũ Linh đáp ứng rất dứt khoát.

---❊ ❖ ❊---

Bên trong Thái tử phủ ở Đông cung kinh thành, Chu Sở Hà cuối cùng đã gặp được Thái tử, nhưng Thái tử dường như đang say khướt, chỉ nói với Chu Sở Hà vài câu rồi để Chu Sở Hà tự mình trở về đợi tin tức.

Điều này khiến Chu Sở Hà cảm nhận được một mối nguy cơ, bởi vì lão đã nghe được từ một số nguồn tin nhỏ rằng Thất Nương đã trở về kinh thành, dường như tế văn Giáp cốt văn cũng đang nằm trong tay Thất Nương, vậy thì việc lão trước đó đợi mãi không thấy người đâu, không hoàn thành nhiệm vụ mà đã trở về.

Lão vốn còn muốn tố cáo Thất Nương, hiện tại không những tố cáo không thành, mà ngược lại còn có khả năng bị Thất Nương phản đòn.

"Chu đại nhân, những người phụ nữ ngài muốn đã được chia thành hai đợt đưa đến kinh thành. Trong đó không ít cô gái là do quyền quý địa phương gửi tặng ngài, mục đích là để có thể kết thân với ngài. Không biết nên sắp xếp những nữ tử này ở nơi nào?"

Chu Sở Hà vốn dĩ là ưng khuyển của Thái tử, lão có chút trí kế, nhưng lại có một khuyết điểm chí mạng là tham tài hảo sắc.

Một người đàn ông tham tài hảo sắc rất dễ bị những thứ bên ngoài che mờ đôi mắt. Mà Chu Sở Hà lại dễ bị tâm tham tài háo sắc che mờ tâm trí, một lần ý đồ bất chính đối với Thượng Quan Uyển Nhi không chỉ làm lợi cho Kỷ Ninh, mà còn khiến lão đắc tội triệt để với Thượng Quan Uyển Nhi và Thánh Đàn đứng sau lưng nàng. Lão cũng hiểu rằng Thái tử có khả năng sẽ đưa ra một sự lựa chọn giữa lão và Thánh Đàn, nếu bản thân lão không thể chứng minh giá trị của mình, rất có khả năng sẽ trở thành quân cờ bị Thái tử vứt bỏ.

Chu Sở Hà nói: "Ai bảo những người phụ nữ này là ta muốn? Bên cạnh Thái tử có không ít mạc liêu, đã là mỹ nữ Giang Nam, đưa về rồi thì mỗi người tặng cho họ vài người, hoặc để họ tranh thủ thời gian qua đây tuyển chọn một chút. Cho dù ta ra ngoài làm nhiệm vụ một thời gian, ta vẫn là người được Thái tử tin tưởng nhất bên cạnh ngài ấy, họ sẽ không đến nỗi ngay cả chút mặt mũi này cũng không cho ta chứ?"

Thuộc hạ vội vàng vâng dạ. Thật ra trong lòng kẻ thuộc hạ này cũng đang hoài nghi, hiện tại là muốn tặng mỹ nữ cho đám mạc liêu đó, đám mạc liêu kia dù có ý kiến với Chu Sở Hà cũng đều sẽ tươi cười đón nhận. Bởi vì đám mạc liêu này đã nhìn thấy dung mạo những nữ tử đó, đối với họ mà nói, những người phụ nữ có tư sắc thân hình như vậy là thứ họ căn bản không thể có được. Họ vốn tưởng rằng Chu Sở Hà sẽ coi những người phụ nữ này như cấm luyến, không ngờ Chu Sở Hà lại hào phóng muốn đem tặng người khác như vậy.

"Nhớ kỹ, sau này có người hỏi tới chuyện của ta, thì cứ bảo là không biết. Mấy ngày nay ta phải bế quan làm một số việc, trừ phi là Thái tử phái người tới, bằng không thì cứ nói với người ta là ta đã ra ngoài rồi, các ngươi không có việc gì thì cũng đừng tới làm phiền ta!" Chu Sở Hà dặn dò.

Thuộc hạ không khỏi nhíu mày. Chu Sở Hà trở về kinh thành vốn dĩ là để phục mệnh Thái tử, không ngờ Thái tử bên kia vì để đánh lạc hướng Hoàng đế, mà lại đêm đêm ca hát, biểu hiện ra bộ dạng không quan tâm tới triều chính, ngược lại là bên phía Ngũ hoàng tử, ngày nào cũng cần cù làm việc. Nghe nói Ngũ hoàng tử mỗi ngày đều phải thức đêm tới tận khuya để học tập, thậm chí còn học cả binh pháp thao lược, đây là nhịp độ muốn trở thành minh quân.

Vị trí của Thái tử rốt cuộc có thể ổn định hay không, với tư cách là người của phe Thái tử cũng sẽ không cân nhắc quá nhiều. Hiện tại là chuyện một tổn câu tổn, một vinh câu vinh. Nếu Thái tử gặp chuyện, ngày tháng của họ cũng chẳng dễ chịu gì, cho nên hiện tại họ tận khả năng đi làm nhiều việc, thậm chí là vơ vét tiền tài. Cho dù tương lai Thái tử có xảy ra chuyện bị phế truất, họ cũng có thể dùng số bạc trong tay để lánh đời, làm một phú ông, trải qua những ngày tháng không tranh với đời.

---❊ ❖ ❊---

Chu Sở Hà có tính toán của riêng mình, mà tính toán của Thất Nương chính là khiến Thái tử tin tưởng mình, triệt để đè bẹp Chu Sở Hà xuống.

Thất Nương không vội vàng đi tiến cống tế văn Giáp cốt văn, bởi vì nàng cũng sợ chiêu mời sự cố. Trong triều đã xảy ra một việc lớn, đó là Hoàng đế đã gần một tháng nay không hề công khai lộ diện, ngay cả Tam công Cửu khanh cũng không biết tình trạng sức khỏe hiện tại của Hoàng đế như thế nào. Mà Thái tử lại đêm đêm ca hát khiến người ta khó đoán được rốt cuộc đôi cha con này đang làm gì.

Quyết định mà Thất Nương đưa ra rất đơn giản: Tĩnh quan kỳ biến.

Người của phe Thái tử không phải ai cũng trung thành với Thái tử, họ vì lợi ích của bản thân cũng sẽ hư di ủy xà giữa các loại thế lực, có những tính toán riêng của họ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:358
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »