Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 2444 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 366
Mang Vũ Linh đi Thiên Hương Lâu

❊ ❊ ❊

Kỷ Ninh cả đêm ngủ không ngon, sáng hôm sau Vũ Linh thức dậy vẫn không có tinh thần gì, may mà tuyết bên ngoài đã tạnh.

Kỷ Ninh bảo Vũ Linh cứ nghỉ ngơi tiếp, còn anh thì chuẩn bị bữa sáng. Lúc này Lâm Nghĩa tới hỏi thăm tình hình, Kỷ Ninh không để cậu ta vào sân mà đứng ở cửa nói chuyện. Khi biết Kỷ Ninh muốn đi bốc thuốc trị cảm hàn, Lâm Nghĩa vỗ ngực nói: "Kỷ lão gia cứ đợi, tiểu nhân đi ngay đây, tiểu nhân còn quen mấy vị đại phu, có cần mời người đến không ạ?"

Nhìn dáng vẻ nhiệt tình đó của Lâm Nghĩa, Kỷ Ninh thầm nghĩ: "Đây đúng là cái gì cũng biết rồi!"

Sai Lâm Nghĩa đi bốc thuốc, Kỷ Ninh tự tay sắc thuốc cho Vũ Linh uống. Mãi đến tận trưa, bệnh tình của Vũ Linh mới đỡ hơn chút ít. Kỷ Ninh bảo Vũ Linh cứ tạm thời nghỉ ngơi trong nhà, anh còn phải về khách sạn thu dọn thêm chút đồ đạc. Đêm hôm trước Kỷ Ninh cũng chẳng có tâm trí đâu mà đi điều tra chuyện hung trạch, tuy anh vẫn chưa quyết định có chuyển đến đây hay không, nhưng dù sao cũng phải qua đó nhắn lại một tiếng, để Đường Giải và những người khác biết anh ở đâu.

Lần ra ngoài này, Kỷ Ninh không mang theo Vũ Linh mà mang theo Lâm Nghĩa.

Lâm Nghĩa rất am hiểu kinh thành, đi sau lưng Kỷ Ninh, cậu ta đưa ra không ít lời khuyên tham khảo hữu ích cho anh, khiến Kỷ Ninh cảm thấy có một "thổ địa" kinh thành bên cạnh thật thoải mái.

Tại khách sạn, Kỷ Ninh gặp ngay Đường Giải và Hàn Ngọc. Đường Giải thấy Kỷ Ninh liền hỏi: "Vĩnh Ninh, sao huynh lại đi từ bên ngoài vào? Trước đó có người qua nhắn lời cho huynh, kết quả tiểu nhị khách sạn bảo tối qua huynh không về, cứ tưởng huynh xảy ra chuyện gì, đây là..."

Kỷ Ninh đáp: "Tôi vừa thuê một cái sân bên ngoài, tạm thời vẫn chưa quyết định có chuyển đến đó ở hay không, nên qua báo với các huynh một tiếng."

"Ôi chao, Vĩnh Ninh cũng quyết định chuyển ra ngoài ở sao? Thế cũng tốt, dẫn chúng tôi đi xem thử được không? Sau này còn dễ ghé thăm!" Đường Giải và Hàn Ngọc rất nhiệt tình, kiểu gì cũng đòi đến nơi Kỷ Ninh ở xem thử.

Kỷ Ninh đành phải dẫn hai người bọn họ đi.

Mấy chiếc xe ngựa tới chỗ ở của Kỷ Ninh, còn chưa đến nơi, Đường Giải đã cảm thán: "Vĩnh Ninh chọn được chỗ ở tốt đấy, nơi này phong cảnh tú lệ, môi trường tốt hơn chỗ chúng ta ở khá nhiều, chỉ là mấy căn nhà xung quanh đây hình như kết cấu hơi nhỏ một chút, cách chỗ chúng ta cũng không xa, chỉ cách vài con phố thôi!"

Kỷ Ninh cười nói: "Tôi chỉ đến kinh thành để thi cử, sao so được với gia nghiệp lớn của các vị!"

Đường Giải nói: "Vĩnh Ninh khách sáo rồi, vốn dĩ muốn thuê cho huynh một cái sân bên kia, chỉ là huynh không nhận, chúng tôi cũng ngại ép huynh nhận hay thế nào đó. Vĩnh Ninh này, tôi nói với huynh một chuyện, tối nay chúng tôi định đi Thiên Hương Lâu tham gia Hoa khôi đại hội, nghe nói huynh cũng nhận được thư mời, không biết huynh có đi cùng không?"

Vốn dĩ Kỷ Ninh không có ý định tham gia cái Hoa khôi đại hội gì đó, giờ anh mới chuyển đến chỗ mới, Vũ Linh lại đang ốm, anh lại càng không có tâm trí đâu mà đi.

Kỷ Ninh nói: "Hai ngày nay phải bận bịu chuyện học hành, e là không có thời gian, mới chuyển tới đây, còn phải thu dọn một chút chứ?"

"Vĩnh Ninh, thực ra chúng ta đi xem một chút cũng tốt, cùng lắm thì bảo huynh về sớm chút!" Đường Giải vừa nói, cả nhóm cũng đi bộ tới ngoài sân của Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh bước lên gõ cửa, bên trong vang lên giọng của Vũ Linh: "Ai ạ?"

"Là ta." Kỷ Ninh đáp.

"Thiếu gia ạ." Vũ Linh vội vàng ra mở cửa, đợi đến khi thấy Kỷ Ninh dẫn bạn đến, vẻ mặt cô hơi lộ chút thất vọng. Cô vội vàng tránh đi, Kỷ Ninh dẫn Đường Giải và Hàn Ngọc vào trong sân.

"Chỗ này thực sự hơi đơn giản, nhưng cái sân này vẫn rất ngay ngắn." Hàn Ngọc nói một câu rồi nhìn Kỷ Ninh: "Vĩnh Ninh rốt cuộc có đi cùng chúng tôi không?"

Kỷ Ninh vốn lo Vũ Linh ở nhà một mình sẽ sợ, dù sao Vũ Linh vẫn đang ốm. Nhưng giờ nhìn dáng vẻ của Vũ Linh, hình như bệnh tình đã đỡ hơn chút. Nếu muốn đi cùng nhóm Đường Giải, có thể để Vũ Linh mặc nam trang đóng giả làm tiểu sai, cùng đi tới đó.

Kỷ Ninh nói: "Để tôi bàn với gia bộc một tiếng, tối nay nếu đi được thì sẽ báo với các vị trước."

"Được!" Đường Giải và Hàn Ngọc ở lại uống với Kỷ Ninh một chén trà rồi mới rời đi.

---❊ ❖ ❊---

Kỷ Ninh kể chuyện mình phải đi Thiên Hương Lâu cho Vũ Linh nghe. Vũ Linh nói: "Thiếu gia, nô tỳ tới loại nơi đó, hình như không ổn lắm nhỉ? Thiếu gia chi bằng cứ tự đi đi, nô tỳ thấy người không được khỏe lắm."

"Nàng đi thôi, cũng không cần làm gì cả, cứ ngồi bên cạnh uống chén trà là được. Nếu nàng thấy chóng mặt thì chúng ta có thể về bất cứ lúc nào, ta chỉ là không yên tâm để nàng ở lại đây thôi!" Kỷ Ninh nói.

"Ồ, vậy nô tỳ đi cùng thiếu gia ạ!" Vũ Linh dường như cũng rất quan tâm Kỷ Ninh, dù sao cô cũng không muốn Kỷ Ninh bị mấy cô nương ở Thiên Hương Lâu câu mất hồn phách.

Buổi chiều Kỷ Ninh tiếp tục đọc sách, mãi đến hoàng hôn, Vũ Linh thu dọn một chút, cải trang thành một tên tiểu sai tuấn tú, rồi mới cùng Kỷ Ninh ra ngoài.

Đường Giải, Hàn Ngọc, Tống Duệ và Tạ Thái bốn người ra ngoài cũng đều mang theo tiểu sai. Phía Kỷ Ninh mang theo Lâm Nghĩa và Vũ Linh. Lâm Nghĩa am hiểu kinh thành, được Kỷ Ninh tạm thời bỏ ra hai lượng bạc thu nhận về để làm việc cho mình. Lâm Nghĩa hí hửng lon ton đi theo phía sau, dù là đánh xe ngựa hay giúp đỡ bưng bê, cậu ta đều rất nhiệt tình.

Dù sao Kỷ Ninh vẫn đang ở cái sân của cậu ta, nếu Kỷ Ninh ở ba ngày sau thấy hài lòng, cậu ta còn nhận được một khoản tiền thuê nhà không nhỏ.

Chi nhánh của Thiên Hương Lâu ở kinh thành mở tại nơi gần Sùng Văn Môn, vị trí rất đắc địa, vài con phố xung quanh đều là nơi tụ tập của tửu lầu trà quán. Hơn nữa, để việc kinh doanh hồng phát, Thiên Hương Lâu trước đó còn thôn tính hai nhà kỹ viện ở kinh thành, coi như là "mượn xác hoàn hồn", vừa khai trương đã có ngay một lượng "khách quen".

Mục đích đến của những khách quen này cũng rất đơn giản, muốn tìm cái mới lạ, không chỉ được gặp "người cũ" mà còn được gặp "người mới". Nhất là lần này chi nhánh kinh thành của Thiên Hương Lâu sẽ tung ra không ít thanh quan nhân, trong số những thanh quan nhân này bao gồm cả tài nữ hoa khôi danh động Giang Nam là Liễu Như Thị.

Liễu Như Thị ở thành Kim Lăng đã là nhân vật nhà nhà đều biết, tới nay, sau một phen tuyên truyền hiệu ứng thương hiệu, tài danh và diễm danh của Liễu Như Thị đã truyền tới kinh thành, rất nhiều người vì thế mà ngưỡng mộ.

Liễu Như Thị vừa tới kinh thành, người tới cầu kiến đã không ít, thậm chí có người trực tiếp bỏ ra một trăm lượng bạc làm phí nhập môn, muốn uống cùng Liễu Như Thị một chén trà, nhưng cũng bị Liễu Như Thị từ chối.

Kỷ Ninh biết, đây là một thủ đoạn marketing khan hiếm. Đồ tốt thì phải treo cái miệng của ngươi lên, cho đến khi cuối cùng lộ diện, thì chắc chắn cũng phải là "giấu mặt sau đàn tì bà", giấu một nửa lộ một nửa, khiến người ta có cảm giác mới mẻ mông lung, sau đó lại treo tiếp, cho đến khi móc sạch hầu bao của nhiều người hơn, cuối cùng Liễu Như Thị mới biến mất khỏi chốn danh lợi trường kinh thành.

Ai mà thật sự muốn bước vào khuê phòng của Liễu Như Thị thì cơ bản là si tâm vọng tưởng, bởi Thiên Hương Lâu sẽ không làm chuyện buôn bán lỗ vốn, Liễu Như Thị cũng sẽ không tin chốn thanh lâu có chân ái.

Đây là chuyện thuận mua vừa bán, cũng không thể nói Thiên Hương Lâu và Liễu Như Thị không đúng, chỉ có thể nói đây là một hiện tượng thời đại. Rất nhiều người tới gặp Liễu Như Thị hay cô nương khác, cũng không phải vì muốn gần gũi mỹ nhân, mà là để tìm một cảm giác thỏa mãn khi được người khác ngưỡng mộ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:361
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang