Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 2444 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 393
ngày mai lại đến

❊ ❊ ❊

Nhụ Nương nói Kỷ Ninh gian lận trong lần bốc thăm này, nhưng không ai nhìn thấy, ngược lại ai cũng thấy trên người Nhụ Nương rơi ra một mẩu giấy.

Ngay khi Nhụ Nương định tự mình nhặt lên, Đường Giải nhanh chân hơn, nhặt mẩu giấy đó lên rồi mở ra, thấy bên trên vẽ một dấu X. Nhụ Nương nhìn thấy xong mặt đỏ đến tận mang tai, đây quả là chuyện mất mặt nhất.

"Nhụ Nương, cô nói xem chuyện này là sao? Thứ này cô mang trong người, không lẽ định vu oan cho Kỷ huynh của chúng tôi đấy chứ?" Đường Giải được thế lấn tới, giọng điệu sắc bén nói.

Nhụ Nương mặt đỏ bừng nói: "Cái này... không biết là đứa nào trời đánh đã nhét vào người tôi, tuyệt đối không phải tôi lấy."

"Phun!" Những người ở đó đều khinh bỉ, họ không đời nào tin chuyện này không liên quan đến Nhụ Nương.

Đường Giải nói: "Thiên Hương Lâu các người ở Kim Lăng Thành cũng có chút danh tiếng, nhưng đến kinh thành rồi mà còn làm cái trò đê hèn này. Để khách tới đấu giá hoa khôi, kết quả cuối cùng lại định làm chuyện mờ ám. Có lẽ ông trời có mắt, để Kỷ huynh của chúng tôi có thể ôm mỹ nhân về. Chuyện này giải quyết sao đây?"

Một lúc, hai bên tranh cãi không dứt, người của Thiên Hương Lâu không phục, Đường Giải và Hàn Ngọc cùng những người khác cũng không chịu bỏ qua.

Hàn Ngọc nói: "Tôi thấy bây giờ cũng không giải quyết được gì, cứ làm ầm lên quan phủ, để quan phủ định án là xong!"

"Đừng, đừng mà!" Nhụ Nương nghe thấy phải ra quan phủ, giọng điệu lập tức mềm mỏng. Cô rất hiểu, chuyện này mà tới quan phủ thì lớn chuyện rồi. Bản thân chuyện này Thiên Hương Lâu đã đuối lý, hơn nữa Kỷ Ninh và Đường Giải đều là cử nhân, đây là tầng lớp hạ cửu lưu ở chốn lầu xanh, đi kiện cáo với tầng lớp sĩ tộc, cho dù Thiên Hương Lâu có chống lưng cũng không thắng nổi.

Quy tắc thời này chính là dân không đấu với quan.

Cho dù quan viên có cướp đoạt dân nữ, người dân thường cũng phải nhịn. Kết quả của việc đấu với quan phủ không phải là làm sáng tỏ công lý, mà là cửa nát nhà tan.

Nhụ Nương cười làm lành: "Các vị công tử, Kỷ Giải nguyên, ngài xem... chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm. Thật ra, Như Thị nhà chúng tôi vẫn luôn rất ngưỡng mộ tài học của Kỷ Giải nguyên. Lúc trước khi Kỷ Giải nguyên chưa đỗ cử nhân, Như Thị đã luôn nói Kỷ Giải nguyên là Văn Khúc Tinh giáng trần. Nay hai người có thể kết trăm năm hạnh phúc, hôm nay là ngày vui, ngày vui sao có thể làm ầm ĩ tới quan phủ được?"

Đường Giải không phải người dễ đối phó, hắn hừ lạnh: "Liễu tiểu thư và Kỷ huynh vốn là trai tài gái sắc, cũng đừng nói như thể là cưới vợ vậy. Phụ nữ Thiên Hương Lâu các người chung quy cũng chỉ là hoa dại mà thôi, tưởng còn có thể kết tóc se duyên với Kỷ huynh của chúng tôi sao? Nói thẳng nhé, giao Liễu tiểu thư ra đây, mấy ngày tới, cô ấy sống chết thế nào không liên quan tới Thiên Hương Lâu các người nữa. Đợi tới thời gian, Kỷ huynh sẽ đưa người trả lại cho các người."

"Cái này..." Nhụ Nương rất khó xử, cô đâu muốn cứ thế đưa cái cây hái ra tiền này đi.

Khách khứa tại chỗ thấy màn biến chuyển này đều có chút thất vọng. Họ vốn tưởng sẽ được xem kết quả cuối cùng là Kỷ Ninh và Thiên Hương Lâu nảy sinh xung đột lớn, tốt nhất là đánh nhau to, tâm lý của họ là đến để hóng chuyện.

Kết quả, đến cuối cùng Thiên Hương Lâu lại xuống nước, ngược lại Kỷ Ninh lại ôm được mỹ nhân về.

Dù Kỷ Ninh nhận được Liễu Như Thị là đúng luật, nhưng vẫn có người cảm thấy có gì đó mờ ám, bằng không sao trên người Nhụ Nương lại có thêm mảnh giấy?

Hàn Ngọc hỏi Kỷ Ninh đang im lặng: "Vĩnh Ninh, chuyện này bắt nguồn từ cậu, giờ Liễu tiểu thư cũng thuộc về cậu rồi, hay là cậu lên tiếng đi!"

Nhụ Nương bước tới hành lễ với Kỷ Ninh: "Kỷ Giải nguyên, ngài xem... có thể nới lỏng chút không, để cô ấy ở lại đây... hoặc là, cho dù ngài thật sự muốn đón người đi, cũng để lại một tờ giấy cam kết gì đó?"

Kỷ Ninh phất tay: "Hôm nay giờ đã muộn, tại hạ phải về nghỉ ngơi trước. Dù có cần, cũng là ngày mai tới. Thời gian cũng tính từ ngày mai, Nhụ Nương thấy thế nào?"

"Hả?" Câu này khiến Nhụ Nương cũng thấy bối rối. Kỷ Ninh giờ đã có được mỹ nhân, vậy mà không vội chiếm đoạt, lại đợi đến ngày mai mới đi chiếm đoạt? Trên đời này có người "ngốc" vậy sao?

Chẳng lẽ có được mỹ nhân mà không nên "hưởng thụ" ngay lập tức sao? Ban ngày ban mặt thì không hợp, giờ là đêm tối, chính là thời điểm tốt nhất cho đêm động phòng hoa chúc. Có người sợ đêm ngắn, chứ chẳng ai lại muốn đợi thêm một ngày, đó là chịu khổ mấy canh giờ đấy. Có mỹ nhân mà không hưởng thụ, đó mới gọi là phí phạm của trời!

Kỷ Ninh thấy Nhụ Nương không nói gì, ngập ngừng: "Chẳng lẽ không được?"

"Không... không phải." Nhụ Nương cười làm lành: "Kỷ Giải nguyên có phân phó như vậy, đương nhiên là tốt. Vừa hay để Như Thị nhà chúng tôi về chuẩn bị kỹ càng, ngày mai ăn mặc thật đẹp đẽ, lại chuẩn bị sẵn kiệu nhỏ, chỉ đợi Kỷ Giải nguyên qua đón người. Chỉ là Kỷ Giải nguyên, chúng tôi muốn ký với ngài một bản thỏa thuận, ghi rõ là cô Như Thị bị người ta 'mượn' đi, được không?"

Kỷ Ninh gật đầu: "Được, nhưng nếu ngày mai tôi tới không đón được người, Nhụ Nương chắc biết là phải gặp nhau ở quan phủ chứ?"

"Đúng, đúng là vậy..." Mặt Nhụ Nương lộ vẻ cười khổ, cô biết chuyện hôm nay đã hỏng bét hoàn toàn, chính cô còn chưa biết làm sao để về báo cáo.

Lúc này cô chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng tống khứ Kỷ Ninh đi để cô còn về phục mệnh.

---❊ ❖ ❊---

Thiên Hương Lâu hoa khôi đại hội, cuối cùng kết thúc bằng việc Kỷ Ninh ôm được mỹ nhân về.

Nhưng Kỷ Ninh lại không đi gặp Liễu Như Thị ngay, mà nói là ngày mai sẽ phái người đến đón Liễu Như Thị.

Trong khuê phòng, Liễu Như Thị đã nguội lạnh tâm hồn. Thời gian cô ở chốn lầu xanh không dài, cô rất nhanh chóng từ một ngôi sao mới nổi không ai biết đến trở thành hoa khôi làm nức lòng kinh thành, nhưng ai ngờ kết quả cuối cùng vẫn là làm sủng vật riêng của kẻ quyền quý. Cảm giác này khiến cô rất đả kích.

"Ta vốn tưởng mình có thể dùng vài năm nỗ lực, kiếm đủ tiền chuộc thân, từ đó rời khỏi Thiên Hương Lâu, sống những ngày bình đạm, dù cả đời không gặp được người định mệnh đó, ta cũng có thể sống cả đời bình thản. Ai ngờ giờ lại là kết quả thế này?"

Ngay lúc Liễu Như Thị đang một mình ảm đạm đau thương, đột nhiên tỳ nữ Tiểu Quyên chạy vào, Tiểu Quyên vì quá vội vàng nên cửa cũng bị va mạnh.

"Tiểu thư, tiểu thư, sự việc có kết quả rồi!" Tiểu Quyên nói.

"Không cần nói nữa, ta đã biết là chuyện gì rồi. Dù người khác có bỏ ra bao nhiêu bạc, cuối cùng người trúng tuyển chắc chắn là lão tiên sinh thần bí kia phải không?" Liễu Như Thị sắc mặt hơi bi thương nói.

"Không... không phải ạ. Kỷ công tử sao lại là lão tiên sinh được chứ? Là Kỷ công tử, Kỷ Ninh, Kỷ Giải nguyên ạ!" Tiểu Quyên nghĩ ngợi hồi lâu mới xác định được tiểu thư nhà mình và người mình thấy không phải là cùng một người.

Liễu Như Thị quay người nhìn Tiểu Quyên, chất vấn: "Cô nói là ai?"

"Là Kỷ Ninh, Kỷ công tử!" Tiểu Quyên khẳng định.

"Sao... lại là chàng?" Liễu Như Thị đầy vẻ mơ hồ, chính cô cũng không hiểu nổi nữa. "Nhụ Nương chẳng phải nói, hôm nay ta nhất định sẽ rời đi cùng lão tiên sinh đó, đi hầu hạ vị quyền quý nào đó sao? Hơn nữa còn nói người này ta không đắc tội nổi, nếu ta phản đối thì chắc chắn sẽ chết. Chẳng lẽ vị quyền quý đó, chính là Kỷ Ninh?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:379
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »