Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 2809 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 595
Tài nghệ song toàn

❊ ❊ ❊

Kỷ Ninh tham gia thi Điện thí, ra về từ rất sớm. Khi trở lại tiểu viện nơi mình tạm trú, lúc hắn gõ cửa, Vũ Linh đang giữ cửa bên trong còn tỏ ra có chút sợ hãi. Đợi đến khi nghe thấy tiếng Kỷ Ninh, cô bé mới an tâm, vội vàng ra đón.

“Thiếu gia, sao bây giờ người đã về rồi ạ?” Vũ Linh nhìn Kỷ Ninh, thần sắc lộ vẻ khó hiểu, đôi mắt nhỏ còn liếc nhìn ra sau lưng hắn, tựa như đang nghi ngờ liệu Kỷ Ninh có dẫn theo ai về hay không. Cuối cùng phát hiện chỉ có một mình Kỷ Ninh trở về, cô bé lại hỏi: “Thiếu gia, người thi xong rồi ạ?”

Thần sắc Kỷ Ninh hơi lộ vẻ mệt mỏi, đáp: “Ừ, làm xong bài là nộp thôi. Về sớm một chút, tối qua nghỉ ngơi không tốt, ta định về ngủ một giấc, trừ khi có người đến tìm ta, còn không thì đừng làm phiền!”

“Dạ, biết rồi ạ!” Vũ Linh vội vàng đóng cửa lại, cài then cẩn thận. Đến khi Kỷ Ninh tới ngoài phòng ngủ, liền thấy Lâm Quyên Nhi đang giặt quần áo.

Trước kia việc giặt giũ cho Kỷ Ninh cơ bản đều do Vũ Linh tự tay làm, nhưng từ khi tới kinh thành, trong nhà có thêm cô bé Lâm Quyên Nhi này, Vũ Linh thấy Lâm Quyên Nhi dễ nói chuyện, hai chị em lại hòa thuận, cộng thêm Vũ Linh có chút lanh lợi nên đã để Lâm Quyên Nhi làm những công việc nặng nhọc này. Tuy nhiên, Vũ Linh cũng không hoàn toàn lười biếng, việc nấu nướng cơ bản vẫn do cô bé đảm nhận vì cô bé hiểu rõ khẩu vị và sở thích của Kỷ Ninh hơn. Dù tay nghề Lâm Quyên Nhi cũng không tệ, nhưng Vũ Linh vẫn thích thể hiện mình trước mặt Kỷ Ninh.

“Lão gia?” Lâm Quyên Nhi thấy Kỷ Ninh trở về, có chút hoảng hốt, tựa như đang giấu giếm chuyện gì đó.

Kỷ Ninh nhìn Vũ Linh một cái, Vũ Linh cũng không nói gì. Kỷ Ninh lúc này không muốn truy vấn hai nha đầu đang che giấu chuyện gì. Do tối qua nghỉ ngơi tại chỗ ở của Triệu Nguyên Dung cả đêm, lúc này thần sắc hắn vẫn còn chút uể oải, chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật ngon.

Sau khi nằm xuống, hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy đã là lúc mặt trời lặn về tây. Vũ Linh đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài cửa phòng, đang dùng bàn tay nhỏ nhặt đậu.

“Thiếu gia, người tỉnh rồi ạ?” Vũ Linh thấy Kỷ Ninh đi ra, vội vàng đứng dậy, ngẩng đầu lên nói bằng giọng vui vẻ.

Kỷ Ninh dặn: “Chuẩn bị chút cơm tối, ta ăn xong sẽ ra ngoài, ở nhà nhớ đóng cửa cẩn thận!”

“A? Thiếu gia lại phải ra ngoài ạ?” Vũ Linh có chút không vui. Hôm qua cô bé vốn định dùng phương pháp đặc biệt của mình để giúp Kỷ Ninh “thư giãn” một chút, kết quả Kỷ Ninh không lĩnh tình, chẳng những vậy còn không về nhà cả đêm, đến tận khi thi xong mới trở lại. Vũ Linh tuy không biết quy trình cụ thể của Điện thí, nhưng cũng đại khái biết thi phải mất một ngày, mà Kỷ Ninh chỉ mất chưa đầy nửa ngày đã về, điều này khiến cô bé rất khó hiểu.

Kỷ Ninh nói: “Bảo ngươi đi chuẩn bị, sao thế, không muốn động đậy à?”

“Không phải ạ, thiếu gia chỉ biết trách người ta, nô tì đi ngay đây!” Vũ Linh bĩu môi, vội vàng chạy sang phía nhà bếp chuẩn bị cơm tối.

Sau khi rửa mặt đơn giản, Kỷ Ninh thay lại y phục mới. Dù sao mặc bộ văn sĩ phục trên người đi ra ngoài quá nổi bật. Dẫu sao thì bộ văn sĩ phục này vẫn phải giữ lại, đợi đến khi có tên trên bảng tiến sĩ, triều đình sẽ ban trang phục mới, đó là tiến sĩ phục.

Tiến sĩ phục cũng chỉ là tạm thời, dùng để tham gia các hoạt động tế tự hoặc lúc triều đình tham bái, còn những lúc khác thì không được tùy tiện mặc.

Kỷ Ninh vội vàng ăn cơm tối xong, từ nhà đi ra. Hắn không đi đâu khác mà định đi tìm Đường Giải và Hàn Ngọc.

Bởi vì Tạ Thái và Tống Duệ đã trở về Kim Lăng, hiện tại ở kinh thành, những người có quan hệ tốt nhất với hắn chỉ còn lại hai người cùng đỗ cống sĩ này. Ở kinh thành hiếm khi có bạn bè, nhiều chuyện cũng nên ngồi lại bàn bạc với nhau, đặc biệt là sau khi Điện thí kết thúc.

---❊ ❖ ❊---

Ba người hẹn nhau tại một tửu quán. Kỷ Ninh ngồi đợi một lát, Đường Giải và Hàn Ngọc mới cùng đến. Họ cũng phải về thay y phục, thu xếp đơn giản mới ra ngoài.

“Vĩnh Ninh, lúc bọn ta nộp bài thì thấy huynh đã đi rồi, huynh rời đi lúc nào mà bọn ta không hề hay biết!” Hàn Ngọc lên tiếng trước.

Tuy vị trí của Kỷ Ninh rất gần phía trên, nhưng khi rời hoàng cung, hắn không thể đi ngang qua các thí sinh khác mà cần đi vòng ra vị trí bên cạnh, từ xa vòng ra ngoài. Cho nên những thí sinh ngồi gần Kỷ Ninh có thể biết hắn nộp bài khi nào, nhưng người ở giữa và cuối hàng thì chưa chắc đã hay biết. Lúc đó sự chú ý của tất cả thí sinh đều đặt vào việc viết bài văn, thật khó mà quan tâm người khác rời đi từ lúc nào.

Kỷ Ninh đáp: “Ta rời đi vào giữa trưa!”

Đường Giải kinh ngạc: “Hèn chi lúc ra khỏi cung, nghe mọi người bàn tán rằng có người vừa đến giữa trưa đã nộp bài rời đi, hóa ra là huynh, Vĩnh Ninh?”

Kỷ Ninh cũng không ngờ tin tức lại lan truyền nhanh như vậy. Hắn gật đầu, Hàn Ngọc bên cạnh cười bảo: “Vĩnh Ninh dứt khoát nộp bài như vậy, chắc hẳn là bài văn viết rất tốt rồi?”

Vào lúc này, Kỷ Ninh cũng không tự cao tự đại, hắn lộ vẻ khiêm tốn: “Chỉ là viết xong bài, không muốn đợi lâu, cũng có liên quan đến việc tối qua nghỉ ngơi không tốt!”

“Sáng sớm Vĩnh Ninh đã nói nghỉ ngơi không tốt, chẳng lẽ là…… Ha ha!” Đường Giải cười, “Xem ra là ta nghĩ nhiều rồi. Nghĩ lại tối qua là đêm trước ngày Điện thí, Vĩnh Ninh chắc chắn sẽ không tâm trí vướng bận việc khác, có lẽ là tâm tình u uất nên mới nghỉ ngơi không tốt chăng?”

Kỷ Ninh thầm nghĩ: “Nếu ta nói mình ở cùng Văn Nhân công chúa suốt đêm, vì ở cùng khó xử nên mới nghỉ ngơi muộn như vậy, các ngươi sẽ nghĩ về ta thế nào?”

Đối mặt với câu hỏi như vậy, Kỷ Ninh cảm thấy Đường Giải đang tìm bậc thang cho mình xuống. Hắn cười cười, khẽ gật đầu, coi như đồng ý với cách nói của Đường Giải.

Đường Giải nói: “Tối qua Vĩnh Ninh nghỉ ngơi không tốt, vốn dĩ sau khi Điện thí kết thúc nên để huynh về sớm nghỉ ngơi, nhưng hôm nay quả thực có một chỗ rất hay, muốn mời Vĩnh Ninh huynh cùng qua đó xem. Đây cũng là cơ hội tốt nhất để chúng ta gặp mặt vị này đấy!”

Kỷ Ninh thắc mắc: “Người nào?”

“Ha ha, mấy ngày nay Vĩnh Ninh cứ đóng cửa đọc sách, có lẽ không biết, chứ kinh thành mới xuất hiện một nữ tử tài nghệ song toàn, nữ tử này còn là người tập kiếm, có thể nói là văn võ song toàn. Người này chuẩn bị yến tiệc rượu ngon trong Hội Nguyên Lâu, nói là mời sĩ tử kinh thành. Bãi minh là không tiếp những người đã có danh tiến sĩ. Chúng ta hiện nay chỉ mới là cống sĩ, có thể cùng đi. Ta đặc biệt nhờ người kiếm được ba tấm thiệp mời, chúng ta cùng đi xem nhé?” Đường Giải vừa nói vừa lấy từ trong ngực ra ba tấm thiệp mời.

Kỷ Ninh nhận lấy một tấm, mở ra xem, chỉ thấy bên trong là chữ nhỏ thanh tú, nét chữ rất chỉn chu, kế thừa phong cách Liễu thể, hơn nữa còn mang phong thái của bậc đại gia.

Chỉ nhìn qua là biết do nữ tử viết. Nó không được Kỷ Ninh tán thưởng, bởi trong mắt hắn, chữ của nữ nhi dù sao cũng nhiều sự linh động, nhưng thiếu đi sự khoáng đạt, cứng cáp.

Còn cái tên ở dưới đề khoản là “Vân Vũ”.

Nghe thấy cái tên này, Kỷ Ninh dường như chợt nhớ ra điều gì đó. Hồi còn ở thành Kim Lăng, hắn từng nghe nói ở vùng Trung Nguyên có một nữ tử tự xưng là “Vân Vũ”, là người hiếm hoi trên thế gian có thể múa được “chưởng thượng vũ” (múa trên lòng bàn tay).

[Dịch từ bản hv] ChuongId:593
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »