Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 108
Khi yêu đã trở thành chuyện cũ

❊ ❊ ❊

Tần Phi một mạch lái xe đến bờ biển.

Anh một mình mở cửa xe đi xuống, sững sờ nhìn nằng chiều phiên chìm đỏ.

Lãnh Tiếu Tiếu không nói lời nào nhìn Tần Phi, trong lòng hết sức lo lắng, Duy Duy nhất định chờ mình lâu rồi, hơn nữa nếu để cho Hàn Trạch Vũ biết hôm nay mình gặp Tần Phi, sợ rằng cô không thể nào an tâm.

“Tần Phi, rốt cuộc anh có gì muốn nói sao? Em muốn đi về”.

Cho đến âm thanh Lãnh Tiếu Tiếu vang lên, Tần Phi quay đầu nhìn cô một cái,chậm rãi đi về phía cô.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn thấy Tần Phi đến gần mình, trong lòng gấp gáp, cô không tự chủ lui về phía sau, duy trì khoảng cách với anh.

“Lãnh Tiếu Tiếu, trở về bên cạnh anh được không? Lựa chọn lúc đầu của anh là có nỗi khổ tâm, cho anh nửa năm, bất kể thành công hay không, anh sẽ ly hôn với cô ấy. Chúng ta bắt đầu lần nữa, được không? Anh ta đối với em không nghiêm túc, chỉ có anh mới có thể cho em hạnh phúc”.

Con ngươi Tần Phi thâm tình ngưng mắt nhìn Lãnh Tiếu Tiếu.

Trước, anh cảm thấy trả thù là mục đích của anh, nhưng, Lãnh Tiếu Tiếu mất tích nửa năm, anh mới hiểu rõ, trong cuộc sống của anh, cô mới là toàn bộ của anh.

Nghe xong lời nói của Tần Phi, Lãnh Tiếu Tiếu lạnh nhát lắc đầu, nụ cười khổ sở từ khóe miệng nhàn nhạt hiện lên.

“Tần Phi, từ cái đêm tân hôn của anh sớm muộn đã kết thúc. Trước em thừa nhận, em rất yêu anh, chỉ là, phần yêu này sớm tan thành mây khói rồi? Anh cũng không cho em được hạnh phúc, bởi vì, em sớm không có cách nào hạnh phúc được anh hiểu không?”.

Trong đầu Lãnh Tiếu Tiếu hiện ra hình bóng Hàn Trạch Vũ, trong lòng cô cư nhiên khát vọng anh có thể cho cô hạnh phúc.

Tần Phi thấy đáy mắt Lãnh Tiếu Tiếu, nhìn mãi cũng không thấy một tia lưu luyến. Mặc dù anh không chịu thừa nhận, nhưng sự thật là như vậy, người phụ nữ này không chỉ có thân thể thuộc về người đàn ông khác mà trái tim cũng thất lạc theo.

“Tiếu Tiếu, em không yêu anh nữa sao? Không, anh không tin, một chữ cũng không tin. Em nhất định hận anh ban đầu chối bỏ tình yêu của chúng ta, em ở đây đang trừng phạt anh, đúng không?”. Tần Phi không muốn thừa nhận sự thật, anh có chút điên cuồng tiến tới gần Lãnh Tiếu Tiếu, đáy mắt lộ ra tia mất trí điên cuồng.

“Không, em không có, em không có nghĩ muốn trừng phạt ai cả, Tần Phi, những gì đã qua là quá khứ rồi, anh không cần phải làm rối nó nữa, được không? Anh đã có vợ, hi vọng có thể đối với cô ấy thật tốt, qúy trọng hạnh phúc trước mắt của anh được không?” Cho sau này.

“Không, anh không thương cô ấy, người anh yêu chính là em. Tiếu Tiếu, em có hiểu không? Mỗi ngày ôm lấy người phụ nữ mình không yêu, trong lòng chỉ muốn có em mới có thể rung động, em biết khổ sở thế nào không? Người anh muốn là em, chỉ có em.”

Mặt trời sắp lặn, nhiệt độ bờ biển chợt hạ xuống, người ở người thưa mà bờ biển sớm không thấy bóng người nữa.

Lãnh Tiếu Tiếu cảm thấy hơi thở trên người Tần Phi nguy hiểm, trong lòng cô run sợ, Tần Phi không ngừng tiến gần cô, cô không được lui về phía sau.

“Không, Tần Phi, em và anh vĩnh viễn không thể, anh buông tay được không? Em xin anh?”

Nghe thấy cự tuyệt của Lãnh Tiếu Tiếu, lý trí còn lại của Tần Phi biến mất. Trên mặt anh lộ vẻ khổ sở.

Kể từ đêm đó phát hiện ra ở khách sạn Hải Hàng, người đàn ông bên cạnh cô lại là Hàn Trạch Vũ, tâm tình của anh không cách nào bình tĩnh. Hai người trước từ miệng Hàn Thi Dư biết vị trí ở của cô, anh vẫn ở chờ bên ngoài hi vọng có thể có cơ hội gặp lại lần nữa.

Nghĩ tới người phụ nữ mình yêu, hàng đêm ân ái với người mình hận, tim của anh như bị dao cắt vậy.

Hiện tại, người phụ nữ mình yêu đang đứng ở trước mặt, tuy nhiên lại gạt bỏ anh.

Anh thật không cam lòng.

Nếu như hiểu rõ vẻ đẹp của cô vì người khác mà nở rộ, anh đã sớm lấy đóa hoa kiều diễm ướt át này, mê người thế này.

Hôm nay, anh muốn cô, anh muốn cô chân chính trở thành người phụ nữ của mình.

Phẫn nộ cùng dục vọng Tần Phi, vừa đến gần Lãnh Tiếu Tiếu, bỏ cà vạt của mình, cởi áo sơ mi.

“Tần Phi, anh định làm gì? Anh tỉnh táo một chút, anh hãy nghe em nói…..”

“Tiếu Tiếu, không cần phải sợ, em cái gì cũng không nên nói, việc anh đang làm là chuyện chúng ta sớm phải làm, anh sẽ yêu em thật tốt, không cần cố kháng cự anh…. Anh vỗn không muốn làm tổn thương em được không?”

“Không… không được, Tần Phi, anh tỉnh táo một chút được không? Anh không thể đối với em như vậy”.

Lãnh Tiếu Tiếu nghiêng đầu, mặt không tin được nhìn Tần Phi. Anh đã từng yêu cầu với cô vô số lần, bởi vì cô kiên trì muốn sau khi kết hôn cho anh, cho nên chỉ cần cô không gật đầu, vô luận anh khó nhịn cỡ nào, cuối cùng vẫn buông tha cô.

Hôm nay, người đàn ông này lại muốn dùng sức mạnh với mình sao? Lãnh Tiếu Tiếu trong mắt trừ tia khủng hoảng có có vẻ thất vọng.

Cô không ngừng lui về phía sau, cho đến khi lưng đã chống ở trên xe. Cô xoay người muốn né ra, lại bị Tần Phi sải bước đến ôm cổ.

“Tiếu Tiếu, không cần cự tuyệt anh… anh thật lòng yêu em”. Hô hấp Tần Phi khàn khàn đập vào mặt, mang theo mùi rượu nhàn nhạt.

“Không, Tần Phi, anh không cần như vậy, anh buông em ra được không?”

Đôi tay Lãnh Tiếu Tiếu chống đỡ trước ngực anh, để cho anh không cách nào gần sát, anh có chút không kìm được tăng thêm lực cánh tay, đem cô chống đỡ trên cửa xe, cúi đầu chạm vào đôi môi đầy đặn mềm mại của cô.

Lãnh Tiếu Tiếu lắc lắc cự tuyệt xâm phạm của anh , cô vô lực phản kháng mà tăng thêm lửa dục của Tần Phi.

Anh một tay nâng lên gáy cô, cưỡng chế cố định đầu cô,nghi hoặc chốc lát, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, cuồng dã hôn vào cổ trắng nõn của cô, một hồi đau đớn khiến Lãnh Tiếu Tiếu ngây người.

Anh đang để lại ấn ký trên người mình sao? Anh cố ý sao?

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »