Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 235
Ngoại truyện: Mang theo con trai tới

❊ ❊ ❊

Trong quán rượu Thanh U.

Một cô gái xinh đẹp kiều mị ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, trong ánh mắt có vẻ lo lắng.

Hồi lâu, trong ánh mắt tràn đầy mong đợi từ từ ảm đạm xuống, đổi lại lại là một hận ý vô cùng phức tạp.

Cô cúi đầu lấy điện thoại di động ra, bấm chuỗi số điện thoại đã nhớ kỹ trong lòng.

"Alo?"

Âm thanh bên kia điện thoại có chút cố ý đè thấp , mang theo vẻ kinh hoảng cùng không nhịn được.

"Tại sao chưa tới? Tôi vẫn ở đây chờ cô mà." Cô gái có hơi đau lòng, trong lời nói có một chút trách cứ.

"Bây giờ tôi không tới được, Tề Phong uống say, tiểu Trang, về sau buổi tối đừng gọi điện thoại cho tôi nữa, được không? Ban ngày tôi đều ở công ty, cho nên buổi tối tôi hi vọng có thể có nhiều thời gian ở nhà một chút."

"Mỹ Giai, tôi thật sự rất nhớ cô, hôm nay tôi rất đau khổ, tôi cảm thấy càng ngày tôi càng không thể rời bỏ cô, làm thế nào đây?" Tiểu Trang sâu kín khóc.

"Tiểu Trang, không nói nữa, Tề Phong không thoải mái, tôi cúp trước?" T7sh.

Tiểu Trang còn chưa kịp nói chuyện, đầu kia điện thoại đã truyền đến một bíp dài.

Cúp máy nhanh như vậy, giống như là đang tránh né lũ lụt thú dữ vậy.

"Tại sao? Tại sao trong mắt của cô cho tới bây giờ chỉ có anh ta? Anh ta thì có gì tốt? Trong lòng của anh ta chỉ có cô gái kia mà thôi, tại sao cô lại ngu như vậy? Tôi đây rất yêu cô, tại sao cô không thể đáp lại tôi một chút xíu nào?"

Tiểu Trang khổ sở tự mình lẩm bẩm, cô nhìn ly rượu trước mặt hồi tưởng lại, bên trong hình như chiếu ra vẻ mặt vừa già dặn nhưng không mất đi vẻ dịu dàng của Lâm Mỹ Giai.

Cô bưng ly rượu lên, nhẹ nhàng hôn lên nó.

Biệt thự sang trọng trên đỉnh núi.

Một cái nhà biệt thự lộ thiên, trên ban công một người đàn ông àn nhàn tựa vào trên ghế dựa, men say mông lung ánh mắt sững sờ nhìn chằm chằm bầu trời đầy sao.

Bầu trời đen nhánh như mực kia cùng đôi mắt âm u dung hợp lại với nhau, lộ ra bi thương cùng cô đơn.

"Tề Phong, đi về phòng đi, đêm khuya rồi, gió rất lạnh, cẩn thận thân thể bị lạnh đó?" Lâm Mỹ Giai đứng ở cửa phòng ngủ trên ban công, nhẹ giọng nói.

Cô không biết hôm nay anh ấy bị làm sao nữa, từ sau khi tham dự hôn lễ của bạn bè trở về, anh vẫn giữ nguyên bộ dáng này.

"Không cần phải để ý đến anh, em đi ngủ trước đi." Lục Tề Phong nhàn nhạt nói xong, trong lời nói lộ ra sự xa cách.

Trong hai năm qua, cô đã nghe quá nhiều lời nói lạnh nhạt như vậy của anh, hiểu mình nhiều lời vô ích, cô có hơi khổ sở nhìn bóng lưng to lớn trong bóng tối của anh, yên lặng xoay người rời đi.

Lục Tề Phong thở dài thật sâu, bưng chai rượu một bên tiếp tục uống.

Hơn ba năm, anh cho rằng ký ức đã ngủ say, anh cho là mình đã sớm quên, nhưng mà hôm nay, khi cô ấy xuất hiện một lần nữa ở trước mặt mình, lúc đó anh phát hiện ra, thì ra cô vẫn cư trú thật sâu ở trong lòng của anh, chưa bao giờ rời đi.

Coi như ban đầu cô tuyệt tình quyết định rời đi, nhưng anh không có cách nào quên đi cô.

Ngày mới đến, trong ngực Duy Duy liền chui ra một cái gì đó mềm như bông, làm cho cô rất nhột.

Cô cau mày híp lại mở mắt, "Tư Tề? Mẹ đã nói sao, con đã trưởng thành rồi, phải tự mình ngủ. Tại sao lại chạy đến phòng mẹ hả?"

Lữ Duy Duy thấy trong ngực là tên tiểu tử này, bất đắc dĩ rống lên.

Mỗi ngày đều muốn diễn trò con ngựa, nhưng mà hình như tên tiểu tử làm không biết mệt?

"Mẹ nha? Con còn là đứa bé mà, con thích ngủ ở trong ngực mẹ á..., một mình mẹ ngủ không sợ sao? Có con ở đây ngộ nhỡ có chuyện gì con sẽ có thể bảo vệ mẹ." Tiểu tử xem thường, vừa nói vừa chui vào trong ngực của cô, ôm hông của cô còn vừa vuốt ve mềm mại của cô.

"Thật là không chịu nổi con mà, mỗi ngày Thiên Lỗi dạy con những thứ gì? Đem dạy dỗ con giống như một tên du côn."

"Chú Thiên Lỗi nói muốn con phải nhanh chóng lớn lên, phải bảo vệ mẹ thật tốt, không được để mẹ bị người khác bắt nạt." Tiểu tử thành thật trả lời .

"Ngày đó chú Thiên Lỗi có bảo con lớn như vậy rồi mà còn phải vuốt mẹ mềm mại của mẹ sao?" Lữ Duy Duy nhìn tiểu tử trong ngực không an phận, lấy tay gõ một cái lên cái đầu nhỏ.

"Ai u, mẹ, đau quá, mềm mại này vốn là của con mà, không có nó con không trưởng thành nha? Mặc dù hiện tại con không ăn, nhưng con vẫn còn thích nó." Tiểu Tư Tề bĩu môi, một bộ dáng là chuyện đương nhiên.

Trong lòng Lữ Duy Duy âm thầm thở dài một tiếng, quả thật đứa trẻ này với ba của nó cùng một dạng?

"Được rồi, mau dậy đi mẹ dẫn con đi nhìn xung quanh, nơi này chính là nơi mẹ lớn lên, sau lần trở về này, chúng ta sẽ lâu mới trở lại." Lữ Duy Duy mắt thấy cũng không ngủ được, nên ngồi dậy.

"Dạ, thật ra thì mẹ con rất thích nơi này, con không thích nước Mĩ." Tiểu Tư Tề cũng ngồi dậy mang bộ mặt tỉnh ngủ nói.

Lữ Duy Duy nghe Tư Tề nói, trong đầu sửng sốt.

"Tại sao vậy chứ?"

"Nơi này rất thân thiết, nơi này mới giống như nhà của chúng ta. Nhà chú Thiên Lỗi mặc dù rất đẹp, nhưng con cảm thấy nơi này tốt hơn."

Tiểu Tư Tề cũng nói không ra nguyên nhân gì, chỉ là trong tiềm thức cảm thấy sống ở chỗ này rất thoải mái. Bởi vì, người nơi này đều giống mình, da vàng mắt đen.

"Tư Tề thật sự cảm thấy như vậy sao?" Lữ Duy Duy nghe tiểu Tư Tề nói, quyết định gì đó trong lòng có chút dao động .

Nên đối mặt sớm muộn gì cũng phải đối mặt, trốn tránh không phải biện pháp, huống chi cô cũng không thể cả đời ẩn núp với anh mãi?

Tư Tề cũng nên đi học rồi, mình cũng không thể nào cả đời sống ở Tề gia như vậy? Đứa bé cũng cần một hoàn cảnh sinh hoạt ổn định.

Bệnh tình của Thiên Lỗi cũng dần dần bị khống chế, nếu như lần này ca mổ thành công thì anh ấy sẽ tốt lên, mình cũng cho phép bản thân có thể lựa chọn rời đi rồi, mang theo Tư Tề trở lại cuộc sống chân chính thuộc về mình.

"Đúng, mẹ, nhưng mà con không thể bỏ lại chú Thiên Lỗi." Đứa bé chính là đứa bé, người nào đối nó tốt một chút xíu nó cũng nhớ mãi không quên.

"Được, mẹ đồng ý với con, chờ chú Thiên Lỗi hết bệnh, chúng ta liền trở về nơi này, có được không?"

"Được ạ?" Tiểu Tư Tề hoan hô lên.

Lữ Duy Duy nhìn Tư Tề vui vẻ, nghĩ tới lúc buổi tiệc hôm đó đôi mắt lãnh khốc của người nào đó, trong lòng không rét mà run, dường như cô có hơi sợ chuyện gì đó sắp sửa xảy ra.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »