Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 208
Nhẫn tâm đi tổn thương (2)

❊ ❊ ❊

Trong thang máy, tay của Tiếu Tiếu vẫn đặt trên bụng, cảm nhận đứa bé đang ở trong bụng mình, cô kiên định mỉm cười, tự mình làm ra dấu tay nỗ lực cho bản thân.

Đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm cánh cửa gỗ mộc ngay trước mắt, tâm trạng kích động nhảy loạn?

Cô cố gắng đè nén kích động trong lòng, chậm rãi đi tới cánh cửa kia.

Đang lúc cô đi tới thì nghe bên trong cánh cửa khép hờ có âm thanh của Thi Dư truyền ra.

Tuyệt đối Lãnh Tiếu Tiếu không ngờ rằng mình đã lấy hết dũng khí đến đây nhưng lại nghe được tin tức anh muốn cùng Thi Dư kết hôn.

"Đây là sự thực sao?"

Lãnh Tiểu Tiếu đột nhiên xuất hiện khiến Hàn Trạch Vũ cùng Hàn Thi Dư cũng hết sức kinh ngạc.

Thi Dư nhìn Lãnh Tiếu Tiếu, đáy mắt hiện ra một tia chán ghét. Cô lấy lại bình tĩnh chậm rãi đi về phía Lãnh Tiếu Tiếu, kéo tay của Tiếu Tiếu, lộ ra gương mặt áy náy. T7sh.

"Chị Tiếu Tiếu, đây là sự thực, đầu tháng sau em và anh Trạch Vũ sẽ phải kết hôn, thật xin lỗi, thật sự em rất yêu anh Trạch Vũ, có thể gả cho anh Trạch Vũ là đã hoàn thành mơ ước lớn nhất đời này của em rồi. Nhưng em cũng rất hy vọng có thể nhận được lời chúc phúc của chị, đến lúc đó chị Tiếu Tiếu, chị nhất định phải tới đó?"

Nghe được lời nói của Hàn Thi Dư, Lãnh Tiếu Tiếu không có lên tiếng, đôi mắt u oán của cô nhìn về phía Trạch Vũ, giống như đang đợi anh cho mình một câu trả lời xác thực.

Nhận được ánh mắt bi thương của cô, tim của Hàn Trạch Vũ như bị một vật nặng hung hăng đập vào, đau đến không cách nào hô hấp.

Anh yên lặng nhìn cô, miệng khẽ mấp máy nhung một chữ cũng không nói ra được.

Hai đôi mắt nhìn nhau, ai oán dây dưa, trong không khí lặng yên, âm thầm chảy xuôi sự ưu thương đậm đặc. . . . . .

Anh không có phủ nhận?

Nói cách khác, anh ấy chấp nhận?

Anh thật sự muốn kết hôn? Cô dâu ấy cũng không phải mình?

Không phải anh đã nói đính hôn là giả sao? Không phải anh đã nói người anh muốn cưới là mình sao?Không phải anh đã nói anh yêu mình sao?

Chẳng lẽ những thứ này đều là giả sao?

Lãnh Tiếu Tiếu hất tay Thi Dư ra, đi thẳng tới trước mặt của Hàn Trạch Vũ, cô nỗ lực đè nén không muốn chảy nước mắt, nhàn nhạt mở miệng hỏi.

"Trạch Vũ, đây là sự thực sao? Em muốn nghe chính miệng anh nói cho em biết?"

Hàn Trạch Vũ nhìn Lãnh Tiếu Tiếu cô gắng nén bi thương, trong lòng khổ sở giùng giằng?

Anh thật sự rất muốn ôm cô vào trong ngực, lớn tiếng nói cho cô biết, đây tất cả không phải sự thật, từ trước đến giờ người anh muốn kết hôn chỉ có cô, Lãnh Tiếu Tiếu?

Nhưng. . . . . .

Cô là em gái của anh, bọn anh không thể ở chung một chỗ, như vậy là loạn luân, loạn luân?

Trong đầu, một giọng nói cực lớn vang lên, trong đầu Hàn Trạch Vũ rối loạn, không dám đối mặt với ánh mắt mong đợi của Tiếu Tiếu, anh quay đầu đi, hốc mắt ửng đỏ ngó ra ngoài cửa sổ.

"Đúng, đây là sự thực, đầu tháng sau, tôi sẽ kết hôn với Thi Dư."

Chính miệng Hàn Trạch Vũ xác nhận chuyện này đã làm vỡ vụng hoàn toàn ảo tưởng trong lòng của Tiếu Tiếu.

"Tại sao?Tại sao anh muốn gạt em?" nước mắt của Tiếu Tiếu cuối cùng không thể nhịn được chảy xuống dọc theo khuôn mặt của cô.

"Giữa chúng ta tồn tại lừa gạt sao?"

"Rõ ràng anh đã nói đính hôn chỉ là giả, chỉ để dập tắt sóng gió thôi mà, rõ ràng anh đã nói như vậy, anh nói người anh muốn cưới là em mà, anh nói anh yêu em, Trạch Vũ, tất cả những gì anh nói đều quên rồi sao?" Lãnh Tiếu Tiếu khóc liều mạng lắc đầu.

Cô thật sự không thể nào tiếp nhận được sự thật cô mất đi anh.

"Đàn ông ở trên giường nói, sao có thể xem là thật? Lãnh Tiếu Tiếu, tôi có nói như vậy sao?" Hàn Trạch Vũ cố buông lỏng bĩu môi, lộ ra vẻ mặt khinh thường.

"Không, Trạch Vũ, đây không phải là thật, tại sao? Cũng bởi vì em đi cầu xin vì người khác sao? Cho nên anh đang trừng phạt em? Không cần, Trạch Vũ, em biết rõ em làm như vậy có thể làm thương tổn anh, nhưng mà anh phải tin tưởng em, em thật sự yêu anh, em chỉ yêu một mình anh thôi, em không thể mất đi anh được? Trạch Vũ?" Lãnh Tiếu Tiếu khóc rống nhào vào ngực Hàn Trạch Vũ.

Hàn Trạch Vũ rất rõ ràng giờ khắc này, mình nên quả quyết đẩy cô ra, không thể để cho cô ấy có bất cứ hy vọng nào, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng đau lòng của cô, cảm nhận được thân thể mềm mại ấm áp trong ngực, anh thật sự không cách nào nhẫn tâm được.

Cánh tay của anh không chịu khống chế bởi não, từ từ nâng lên, chuẩn bị vòng lấy eo trên thân thể mềm mại ấy.

Hàn Thi Dư nhìn chằm chằm bóng lưng của Lãnh Tiếu Tiếu, đáy mắt lộ ra hận ý lạnh lùng, cô ta hận không thể làm cho người phụ nữ này lập tức biến mất ở trên cái thế giới này.

Thấy trong mắt của anh Trạch Vũ đau lòng cùng không đành lòng, nhìn thấy anh dường như mất đi tỉnh táo, cô ta không nhịn được lạnh lùng lên tiếng.

"Anh Trạch Vũ, anh quên anh đã đồng ý với ba rồi sao?"

Hàn Thi Dư đột ngột nhắc nhở, giống như dội cho Hàn Trạch Vũ một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, để cho anh hoàn toàn tỉnh táo lại.

Anh không thể đối xử địu dàng với cô, anh muốn để cho cô chết tâm?

Chỉ có để cho cô ấy chết tâm, thì mới có thể khiến cô ấy khôi phục hạnh phúc của bản thân?

Anh đẩy Lãnh Tiếu Tiếu ra, quả quyết xoay người, đi đến bàn làm việc.

"Lãnh Tiếu Tiếu, đã hết kỳ hạn ba tháng, chúng ta cũng nên kết thúc, nếu như cô có hứng thú, tháng sau có thể tới tham gia hôn lễ cuả chúng tôi, còn nữa, đây là năm trăm vạn và giấy tờ đất của viện phúc lợi, đây là thù lao ba tháng qua cô nên nhận được." Hàn Trạch Vũ đưa cho cô một tờ khế ước cùng một tờ chi phiếu lạnh lùng nói.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm tờ khế ước trên bàn, trái tim như bị đao cắt rất đau đớn?

Hàn Trạch Vũ vô tình lạnh lùng càng làm cho cô cực kỳ bi thương?

Thì ra là ở trong lòng của anh, đây chính là giá trị của mình?

Quá buồn cười?

Cư nhiên mình có thể trị giá tới mười triệu?

Quá mỉa mai rồi ?

Lãnh Tiếu Tiếu đi lên trước, cầm tấm chi phiếu cùng khế ước ở trên bàn. Cô nhìn tấm chi phiếu, tức giận xé nó thành mảnh nhỏ quăng về phía Hàn Trạch Vũ.

Hàn Thi Dư nhìn một màn trước mắt này, nhếch miệng lên lộ ra một nụ cười nham hiểm.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »