Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 134
Có cảm giác muốn kết hôn

❊ ❊ ❊

Một giọt nước mắt nóng bỏng vừa khéo rơi xuống trên chiếc giày da màu đen kia, phát ra tiếng vang trong trẻo.

Một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt của cô, dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô.

Lữ Duy Duy vui mừng ngẩng đầu lên, một khuôn mặt cực kỳ tiều tụy đập vào đáy mắt cô.

Tóc rối tung, đôi mắt đen kịt, xem ra mấy ngày không cạo râu đã thành bộ dạng xanh đen, mặc chiếc áo khoác rất phong cách bây giờ cũng nhàu nát, còn cằm cũng rất gầy gò.

“Tề Phong, thật sự là anh sao?”. Lữ Duy Duy đầy nước mắt, nhào vào trong ngực Lục Tề Phong.

“Duy Duy, anh rất nhớ em!”. Lục Tề Phong ôm cô thật chặt trong ngực, xúc động đến mức hốc mắt cũng phiếm hồng.

“Tại sao không nhận điện thoại của em? Hại em đau lòng đến bây giờ”. Lữ Duy Duy vừa khóc lóc kể lể vừa đánh vào bả vai.

“Ai bảo em đuổi anh đi? Về sau không cho phép vì người đàn ông khác mà đuổi anh đi, nếu không anh vĩnh viễn cũng không về”. Lục Tề Phong ôm Lữ Duy Duy vào phòng, tràn đầy ghen tuông báo oán.

“Vậy anh về sau cũng không được nói em là người phụ nữ ngu ngốc nữa, không cho nói không yêu em nữa”.

“Lúc nào anh nói anh không yêu em?”. Lục Tề Phong có chút không hiểu, mình yêu rõ ràng như vậy, cô không có cảm nhận được sao?

“Anh rõ ràng thì có, ở lục viên, lời anh nói em đều nghe được”. Lữ Duy Duy bĩu môi, còn có chút tức giận.

“Em nghe được cái gì rồi hả?”. Lục Tề Phong lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, đột nhiên anh nhớ ra cái gì đó.

“Nhưng thứ kia không phải là thật, anh sợ ông làm tổn thương em, mới có thể nói như vậy, Duy Duy, em phải tin anh”. Lục Tề Phong vội vàng giải thích, trong lòng lại thêm một tia hận với đầu sỏ Lục lão.

Đúng với anh. “Em bây giờ biết rồi, nếu không em cũng không cho anh gọi điện thoại”.

“Thật tin anh sao?”

“Thật ra thì đêm hôm đó, Thiên Lỗi đã phân tích và em hiểu được sai lầm của mình. Chỉ là, em nghĩ anh sẽ trở về tìm em. Ai biết người không có lương tâm này vẫn không trở lại”. Lữ Duy Duy vùi ở trong ngực Lục Tề Phong, buồn bực nói.

“Thiên Lỗi ? Chính là người đàn ông quấn em đấy sao? Làm gì lại thân mật như vậy, về sau không có em gặp mặt anh ta nữa. Anh ghét ánh mắt anh ta nhìn em”. Vừa nghe đến tên của người đàn ông kia, ghen tuông của anh lại bay đầy trời.

“Tại sao? Anh ấy là bạn của em, hơn nữa rất tốt, nếu không phải anh ấy giúp anh nói chuyện, em mới không tha thứ nhanh cho anh như vậy, anh nên cám ơn anh ta mới phải”. Thấy Lục Tề Phong ghen loạn như vậy, Lữ Duy Duy có chút bất đồng.

“Thật sao? Anh ta giúp anh nói chuyện? Đây nhất định là thủ đoạn của anh ta, em xem lòng của em bây giờ không phải là hướng về phía anh ta sao?”

Có giết chết anh cũng không tin, người đàn ông kia sẽ tốt bụng như vậy, nhìn ánh mắt anh ta nhìn Duy Duy, người mù cũng cảm tháy ánh mắt nồng nhiệt này.

“Anh nhất định phải đem người ta ra nói như vậy sao? Thật là ghét”. Lữ Duy Duy có chút tức giận xoay mặt.

Mặc dù Thiên Lỗi có nói là thích cô, nhưng anh vẫn minh bạch rõ ràng thản nhiên, cũng không có làm gì cô, chỉ yên lặng quan tâm cùng trợ giúp, anh ấy thật muốn dùng thủ đoạn với kế hoạch nào, lần này, cơ hội này không phải vừa đúng sao?

Nếu như không có sự hỗ trợ của anh, mình cũng không cách nào thấy việc này của Lục lão.

Ở trong lòng, cô tràn đầy cảm kích với anh, mỗi lần lúc cô cần anh đều xuất hiện bên cạnh, cô mặc dù không cách nào dùng tình cảm báo đáp anh, nhưng, cũng không thể cho phép người khác vu oan anh.

“Em ghét sao? Em làm gì mà hướng về phía anh ta? Lữ Duy Duy, anh mới là bạn trai em đấy?”. Lục Tề Phong nhìn Lữ Duy Duy bênh vực Thiên Lỗi, hết sức không vui.

“Em nào có, được rồi, Tề Phong, chúng ta không nói chuyện này nữa. Anh nhanh đi tắm đi, thay bộ quần áo bẩn này đi, người anh hôi lắm”.

Thấy Lục Tề Phong không che giấu thái độ thù địch, Lữ Duy Duy không muốn tranh cãi với anh nữa. Dù sao cô cũng hiểu, Thiên Lỗi không ảnh hưởng đến tình cảm của cô là tốt rồi.

Nghe được lời nói của Lữ Duy Duy, Lục Tề Phong ngửi qua quần áo của mình, vẻ mặt nghi ngờ, “Rất hôi sao? Ngày hôm qua anh đã đổi rồi cơ mà?

“Đúng, rất hôi á…, nhanh lên một chút đi nhé?”

Lữ Duy Duy nhìn thấy cử động tức giận của anh, trong lòng mềm mại, cô mạnh mẽ đẩy anh vào phòng tắm.

Không lâu sau nghe thấy tiếng nước chảy, trên mặt Lữ Duy Duy nâng lên một nụ cười ngọt ngào thỏa mãn.

Xem ra, người đàn ông này không biết từ lúc nào, đã đâm sâu vào huyết mạch của mình.

Chỉ cần thấy anh, cho dù cảm nhận được sự hiện hữu của anh, mình sẽ không khỏi cảm thấy an lòng. Cảm giác này khiến cô hô to chủ nghĩa phụ nữ không cưới, đột nhiên lại muốn kết hôn kích động vào trong lòng.

“Duy Duy,quần áo ngủ của anh đâu?”. Trong phòng tắm vang lên tiếng gào của lục Tề Phong, cắt đứt suy nghĩ của cô.

“Làm sao anh luôn không mang quần áo vào tắm vậy? Đợi chút, em đi lấy cho anh”. Lữ Duy Duy xoay người vào phòng ngủ.

Trong phòng tắm bóng dáng của người đàn ông mông lung thò đầu ra, mặt cười xấu xa nhìn bóng lưng của Lữ Duy Duy, cảm giác hạnh phúc tràn đầy tim của anh.

------------------

Lãnh Tiếu Tiếu kéo ra vali một lớn một nhỏ, ở đầu đường mờ mịt không biết ở đâu.

Tiền thuê phòng quá năm ngày không đóng, chủ thuê nhà cư nhiên đem phòng cho người khác thuê.

Lãnh Tiếu Tiếu bất đắc dĩ than một tiếng, thật là thực tế xã hội, không có chút nhân tình nào. Cô ngước lên bầu trời, nhìn thấy có sao, cảm giác cô đơn đã lâu ập vào lòng.

Thì ra, ở trong thành phố lớn thế này, nhưng không tìm được vị trí mà cô thuộc về.

Nhớ lúc đầu cô từ cô nhi viện chuyện ra, đi tới thành phố lớn xa lạ này, trong lòng của cô tràn đầy hi vọng cùng mơ ước.

Hôm nay, cô là người mà trái tim đã sớm mất đi vẻ hào quang, trở nên ảm đạm không có ánh sáng.

“Lãnh Tiếu Tiếu? Là cô sao?”

Đúng lúc Lãnh Tiếu Tiếu cùng đường, âm thanh một phụ nữ ở bên tai cô vang lên.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »