Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 180
Yêu Thương Lẫn Nhau, Tổn Thương Lẫn Nhau

❊ ❊ ❊

“Hả? Con trai của Tề Chính Bang sao? Trụ sở chính của Thiên Tề không phải ở Mỹ sao?”. Hàn Trạch Vũ nghe vậy thấy không ngờ.

“Đúng vậy a, cơ hội như vậy không phải ai cũng có được, có lẽ lựa chọn của cô ấy đúng”. Lục Tề Phong tự giễu nói qua.

Trời mới biết, trong lòng anh đố kị muốn chết, tự ti vô cùng.

“Tề Phong, cậu thật xác định cậu đã bị thua vì tiền sao? Hay là còn có chuyện cậu chưa biết?”. Hàn Trạch Vũ nhắc nhở, anh không hy vọng anh em tốt của mình lại bỏ qua tình yêu của mình.

Cả đời người, có thể gặp được một người yêu thương thật lòng không phải việc dễ dàng, lòng gần nhau lại càng khó hơn. Là như vậy đấy.

Cho nên, điều chúng ta có thể làm, trừ quý trọng ra, còn đâu là tin tưởng đây?

“Không nói việc này, xem chừng bảo bối của cậu, có khi bây giờ, cô ấy đang theo người tình cũ của cô ấy…..”

“Không thể nào, không cho cậu nói vậy về Tiếu Tiếu, cô ấy không giống như vậy”. Hàn Trạch Vũ tức giận cắt đứt lời nói của Lục Tề Phong, “Đưa số điện thoại của Lữ Duy Duy cho tôi”.

Hàn Trạch Vũ không có quên mục đích lúc trước Lục Tề Phong gọi điện thoại.

“Chậc chậc. Nhìn bộ dạng cậu kìa, thật ra thì trong lòng cậu cũng sợ hãi không phải sao?”. Lục Tề Phong cười nhạo hừ nhẹ.

“Ít lôi thôi dài dòng đi, rốt cuộc có cho hay không?”

“Tự cậu tìm đi”. Lục Tề Phong ném điện thoại qua, nhắm hai mắt lại.

Bởi vì say, cũng vì anh không muốn chứng kiến nghe cô nói sự thật, như vậy anh sẽ rất khổ sở, không bỏ được.

Thật ra thì, anh rất muốn cầu xin cô đừng đi, cầu xin cô ở lại bên cạnh mình, nói cho cô biết mình không thể không có cô, nhưng anh cao ngạo từ đầu tới cuối không có dũng khí để làm.

Hàn Trạch Vũ tìm thấy số của Lữ Duy Duy, đưa điện thoại ở trên ghế salon, nhìn Lục Tề Phong chán chường thở dài một tiếng.

“Tề Phong, nếu như vậy, thì để xuống, việc gì phải hành hạ mình như thế?”

Thấy anh ta không để ý tới mình, Hàn Trạch Vũ xoay người đi ra ngoài.

Nghe được âm thanh đóng cửa, Lục Tề Phong mở mắt ra, cặp mắt ảm đạm, tràn đầy đau đớn, anh khổ sở giơ lên khóe miệng, chỉ có mình mới có thể nghe được âm thanh sâu kin nói qua.

“Nếu như có thể để xuống, cần gì phải hành hạ mình như thế?”

Trong phòng trống không, không có ai để ý anh, máy sưởi rõ ràng mở rất lớn, nhưng anh lại cảm thấy lạnh lẽo ở đáy lòng, thông suốt nội tâm.

Điện thoại Lữ Duy Duy vang lên.

Cô lấy điện thoại ra, liếc mắt thấy số điện thoại lạ hoắc, quả quyết cúp.

Những ngày này, nếu không phải sợ Thiên Lỗi không tìm được cô, cô căn bản không muốn mang điện thoại.

Bởi vì, nếu điện thoại của Tề Phong gọi tới, cô thật không có cách nào đối mặt với anh, cũng không nhẫn tâm nói làm tổn thương tới anh.

Chắc hẳn, cú điện thoại này là do anh dùng điện thoại khác gọi tới sao?

“Điện thoại của ai, sao không nhận thế?”. Lãnh Tiếu Tiếu nhìn vẻ đau khổ trên mặt Duy Duy, nhẹ giọng hỏi.

“Không có việc gì đâu, công ty du lịch ý mà, trước định đi, hiện tại thì không đúng lúc rồi”.

Lữ Duy Duy nhàn nhạt giơ khóe miệng, tùy ý tìm cớ, nhưng không nghĩ đến, tiềm thức mình vẫn không cách nào bỏ anh ra được.

Bọn họ thật sự định chuẩn bị đi Hawai, chính là ngày từ công ty du lịch đi ra ngoài liền bị người đánh đến ngất xỉu.

“A, vậy cũng đừng để ý tới nữa, đi, chúng ta đi ăn đá bào nhé?”

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn quầy ăn vặt cách đó không xa, còn nhớ tới quán có bản các loại đá bào họ thích nhất, bây giờ dù thời tiết đã lạnh, nhưng khách vẫn tới từng đợt, buôn bán tốt.

Chắc là, tất cả mọi người đều giống họ, thích cảm giác ăn đà bào hòa tan chậm rãi trong lòng.

“Ừ, được”.

Lữ Duy Duy liếc mắt nhìn cửa hàng kia, đột nhiêm nhớ lại cảm thấy lạnh lẽo. Cô muốn dùng cái lạnh đó để đông cứng lại thê lương trong lòng.

Hàn Trạch Vũ nghe âm thanh trong điện thoại, nhíu mày thật sâu.

Hai người phụ nữ này không hiểu có chuyện gì đây?

Một người tắt máy, một người không nhận điện thoại?

Làm cái gì vậy?

Anh giận đến mức muốn ném điện thoại, nhưng, vội vàng muốn gặp Lãnh Tiếu Tiếu, khiến anh gửi một cái tin nhắn.

Tôi tìm Lãnh Tiếu Tiếu? Hàn Trạch Vũ.

Lữ Duy Duy thưởng thức đá bào đậu đỏ, nghe được tiếng điện thoại vang lên, nhưng, lần này chỉ là tin nhắn.

Tay cô cầm điện thoại, trong lòng mâu thuẫn.

Nhất định là của Tề Phong gửi tới sao?

Cô rất muốn xem anh rốt cuộc nói cái gì, những lại sợ mình không quản được lòng mình, càng lún càng sâu.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn gương mặt khó xử của Duy Duy, đoạt lấy điện thoại di động.

“Ai thế?”

Lữ Duy Duy muốn lấy lại, nhưng Lãnh Tiếu Tiếu đã mở ra tin nhắn.

Xem qua, trên mặt của cô lại lộ ra nụ cười hạnh phúc.

“Là của tớ đấy, Duy Duy, Trạch Vũ không tìm được nên lại lo lắng rồi”. Lãnh Tiếu Tiếu tùy ý nói qua.

Lữ Duy Duy sửng sốt một chút, nghĩ tới cú điện thoại kia chắc hẳn cũng là Hàn Trạch Vũ gọi sao? Cứ như vậy mình cho là anh gọi tới sao?

Có lẽ, anh không gọi điện thoại ình nhỉ?

Mình làm vậy đã làm tổn thương tới anh sao?

Cảm giác mất mác chạm tới đáy lòng cô, đau buồn bắt đầu tràn lan, nước mắt bắt đầu trong hốc mắt đảo quanh.

Lữ Duy Duy chợt ăn một miếng đá bào to, muốn khống chế nội tâm đau đớn cùng khổ sở của chính mình.

Mùi vị đậu đỏ đánh thẳng vào vị giác của cô, hương vị ngọt tỏa ra bây giờ có vẻ hơi mỉa mai?

Đậu đỏ, tương tư?

Tương tư, đậu đỏ?

Đây chính là cái chết tương tư, nên là cái chết đậu đỏ sao?

Nhìn Lãnh Tiếu Tiếu lui qua một chỗ gọi điện thoại cho Hàn Trạch Vũ, trong lòng Lữ Duy Duy tràn đầy hâm mộ, nhưng cũng tuyệt vọng bất lực.

Tại sao mình lại gặp phải chuyện như thế?

Hai mắt cô nhắm nghiền, nước mắt chua xót trợt xuống….

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »