Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 146
Anh Trạch Vũ, Em Yêu Anh

❊ ❊ ❊

Dọc theo đường đi, Hàn Trạch Vũ luôn có một loại cảm giác hoảng hốt, loại cảm giác đó giống như là thất lạc một đồ vật rất quý trọng, hơn nữa bản thân mình lại không nghĩ ra đó là gì.

Phải chăng là Lãnh Tiếu Tiếu? Mất đi cô ấy sao?

Trong đầu của Hàn Trạch Vũ đột nhiên thoáng qua một cái ý nghĩ, mà ý nghĩ này xuất hiện, làm trong lòng của anh càng rối loạn, anh vội vã lấy điện thoại di động ra, bấm một chuỗi số.

Nghe tiếng nhắc nhở điện thoại đã tắt máy, trong đầu của Hàn Trạch Vũ hoàn toàn trống rỗng.

Một dự cảm xấu xâm nhập.

Người phụ nữ đáng chết này?

Hàn Trạch Vũ mạnh mẽ nhấn cần ga một cái, tăng tốc xe giống như một đuôi cá, lưu loát xuyên qua dòng xe cộ, như một trận gió gào thét mà đi qua, cực kỳ nguy hiểm, chọc cho tài xế xe khác rối rít dừng ngay xe lại, đưa đầu ra ngoài tức giận mắng.

Hàn Thi Dư dọn dẹp phòng xong, lẳng lặng ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn căn phòng trống không, về sau chỉ thuộc về Trạch Vũ cùng mình, trong lòng của cô bắt đầu nhộn nhạo có một cảm giác hạnh phúc?

Đột nhiên, tiếng thắng xe khẩn cấp vang lên, Thi Dư vội vàng đứng lên. Cô nghe thấy tiếng đóng cửa xe rất nặng nề, lực độ này hình như ẩn chứa lửa giận rất lớn.

Hít một hơi thật sâu, lấy ra chiêu bài nụ cười, đi tới cửa chính nghênh đón anh.

" Lãnh Tiếu Tiếu?" Hàn Trạch Vũ vừa vào cửa liền vội vã rống lớn .

Trong giọng nói hơi run rẩy, có chút mong đợi, anh mong đợi có thể nghe được tiếng nói của cô đáp lại, xóa đi cái suy đoán kia của anh.

Trong giọng nói của anh còn có một chút sợ hãi, anh sợ dự cảm lần này là có thật, anh sợ sự quật cường của cô sẽ khiến cô biến mất khỏi tầm mắt của anh.

Nhưng là, trong phòng, trừ tiếng gầm giận dữ của anh ra, trừ vẻ mặt bi thương của Hàn Thi Dư, trong cái phòng này hình như đã sớm mất đi dấu vết của cô.

Nhìn anh vào cửa câu đầu tiên là kêu tên Lãnh Tiếu Tiếu, nụ cười trên mặt của Hàn Thi Dư trong nháy mắt cứng lại. T7sh.

" Lãnh Tiếu Tiếu đâu rồi? Cô ấy đi đâu rồi?" Hàn Trạch Vũ ôm đồm nắm lấy cánh tay của Hàn Thi Dư, đáy mắt hiện ra tia lửa tức giận.

" Trạch Vũ, anh buông em ra, đau?" tay của Hàn Trạch Vũ giống như cái kềm, giữ chặt bả vai của cô, đau đến run rẩy.

Hàn Trạch Vũ thấy trong mắt của Thi Dư chứa đầy nước mắt, anh hơi thả tay ra, một đôi mắt bàng hoàng nhìn chung quanh, anh vẫn chưa từ bỏ hi vọng có thể thấy một chút dấu vết của cô.

" Trạch Vũ, đừng tìm nữa, chị ấy đi rồi, căn bản chị ấy không yêu anh, tại sao anh phải ép buộc?" từ trong đáy mắt của anh Hàn Thi Dư thấy được sự thâm tình, cố gắng áp chế tâm tình, cảm giác đố kị muốn nổi điên.

Cô ấy không thương anh? Cô ấy đi rồi? Cô ấy không thương anh? Cô ấy đi rồi?

" Im miệng, em thì biết cái gì? Cô ấy là của anh, không có sự đồng ý của anh, cô ấy không thể bỏ đi được." Hàn Trạch Vũ bị lời nói của Thi Dư đả kích, anh giống như con sư tử đang giận dữ, gầm thét lên với Thi Dư.

Cô ấy đi rồi? Cô ây đi thật rồi sao? Cô ấy đi đâu? Chẳng lẽ lại đi tìm tên đàn ông kia rồi sao?

Lần này mình còn có thể tìm cô về sao?

Trong lòng của Hàn Trạch Vũ hỗn loạn, anh không để ý Hàn Thi Dư, nhanh chóng xông lên lầu hai.

Trong phòng ngủ, mọi vật đều dọn dẹp thật chỉnh tề, thứ thuộc về cô cũng đã mất đi dấu vết. Tựa như cô ấy chưa bao giờ xuất hiện ở đây?

Cô ấy đã sớm quyết định muốn rời khỏi rồi? Cho nên, mới có thể ung dung biến mất ở trong tầm mắt của mình?

Tại sao?

Lãnh Tiếu Tiếu, tại sao?

Vì cái gì? anh luôn nghĩ muốn nhìn thẳng vào tình cảm của mình, thì lúc này em lại chọn rời đi? Vì cái gì ở thời điểm anh nghĩ muốn giao phó lòng mình cho em, em lại lựa chọn phản bội anh???

"A. . . . . . ?"

Nghĩ đến việc cô muốn quyết tâm rời khỏi mình, Hàn Trạch Vũ không áp chế nổi lửa giận trong lòng, hét lên điên cuồng.

Anh giống như phát điên, đem chiếc đèn cạnh giường cầm lên đập lên tường, đập vào chiếc gương trên bàn trang điểm.

Trên đất đấy những mảnh kiếng bể, y như vết thương trong lòng anh.

Cái bàn trang điểm này được chuyển vào trước một ngày khi Tiểu Tiếu chuyển vào ở.

Người nào nghĩ tới, một người đàn ông lạnh lùng, cẩu thả lại có thể cận thận tỉ mị như vậy ?

Chỉ tiếc, người phụ nữ kia không có một xí cảm kích nào.

Cảm giác thất bại mãnh liệt làm cho anh phát điên lên, làm cho phòng ngủ bị ném vỡ bừa bộn lung tung.

Nghe được động tĩnh, Hàn Thi Dư vội vàng từ lầu dưới chạy tới, cô nhìn thấy Trạch Vũ nổi điên, đau lòng đến không cách nào hô hấp.

Cô vọt vào, ôm chặt lấy hông của anh, lớn tiếng mà gào thét: " Vì một người phụ nữ không thương anh, khổ sở như vậy đáng giá không?"

" Ai nói anh khổ sở?Em câm miệng cho anh? Cô ấy đi tại sao em lại không nói cho anh biết? Em biết có đúng không? Em cũng muốn phản bội anh, phải không?" Hàn Trạch Vũ liều mạng lắc lắc Hàn Thi Dư, tức giận làm cho anh có hơi mất trí.

" Không, Trạch Vũ, em không có phản bội anh, em không có, bởi vì em yêu anh?" Bị lay động có chút choáng váng đầu óc, Hàn Thi Dư yếu ớt nói.

Mặc dù âm thanh của cô rất nhỏ, tuy nhiên nó đủ để cho Hàn Trạch Vũ nghe được.

Em yêu anh?

Em gái của anh lại nói yêu anh?

Hàn Trạch Vũ giống như là bị điện giật, ngơ ngác ngây ngẩn cả người. Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt đầy nước mắt của Hàn Thi Dư, mê muội rồi?

Hàn Thi Dư thấy Hàn Trạch Vũ phản ứng như vậy, lập tức nhào vào trong ngực của anh.

" Anh Trạch Vũ, em yêu anh, em thật sự yêu anh? Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã yêu anh rồi, cho dù có biết rõ anh là anh của em, em vẫn không khống chế được yêu anh. Anh biết nỗi khổ sở của em sao?Anh rốt cuộc có hiểu hay không? Gặp anh ở chung một chỗ với Lãnh Tiếu Tiếu, lòng em đau đến sắp chết rồiCô ta đi, nhưng em sẽ không bỏ anh đi, vĩnh viễn cũng sẽ không rời khỏi anh? Trạch Vũ, anh không cần phải trở nên như vậy? Như vậy làm cho em thật sự sợ hãi, Trạch Vũ?"

Hàn Thi Dư đau lòng khóc lên, nỗi buồn được áp chế trong lòng nhiều năm như vậy rất khổ sở, bây giờ đã có thể phun ra hết rồi.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »