Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 222
Gượng gạo không ngờ

❊ ❊ ❊

Lời của bác sĩ, không thể nghi ngờ là cho tất cả mọi người tại chỗ một đả kích trí mạng.

Sơn Mỹ Huệ chịu không được đả kích như vậy, trước mặt bỗng tối sầm hôn mê bất tỉnh.

"Hàn phu nhân? Hàn phu nhân?" Tiếu Lãng nhanh mắt nhanh tay một tay đỡ bà, ngồi xuống trên cái ghế gần đó.

Mà Hàn Á Minh hai tay ôm đầu ngồi chồm hổm ở bên cạnh khóc nức nở nghẹn ngào.

Một người đàn ông, nếu không phải vô cùng đau lòng, làm sao sẽ dễ dàng chảy nước mắt xuống?

Bi thương lớn nhất trên đời không gì bằng người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?

"Không?"

Đột nhiên, một thanh âm thê lương từ chỗ góc không xa truyền đến.

Hàn Thi Dư lập tức chạy tới, ôm chân bác sĩ thật chặt kêu khóc.

"Không, đây không phải là thật, bác sĩ, ngài phải cứu anh ấy, ngài nhất định phải cứu cứu anh ấy, tôi van ngài bác sĩ, anh ấy sẽ không chết, sẽ không?"

Giọng nói Hàn Thi Dư gượng gạo Sơn Mỹ Huệ. Bà sâu kín mở mắt ra, lúc thấy Hàn Thi Dư, đáy mắt phát ra ánh sáng khát máu, bà bước một bước dài xông tới.

Bốp? Bốp?

Một hồi tiếng thanh thúy vang lên?

Sơn Mỹ Huệ đã túm Hàn Thi Dư, đổ ập về phía cô hung hăng huy động bàn tay.

"Cái người này yêu tinh hại người, loại tiểu tiện nhân bỉ ổi, làm sao cô lại độc ác như vậy? Nhà họ Hàn nuôi người này bao nhiêu năm, cô chính là báo đáp như vậy sao?Cô còn dám tới? Tôi muốn giết chết cô, giết chết cô rồi ? Tôi muốn xem xem lòng của cô có đen tối hay không."

Hàn Thi Dư không tránh né, chỉ là dùng sức khóc, mặc cho Sơn Mỹ Huệ đánh

Cô thật sự là cực kỳ hối hận, cô không thể tin được đây là sự thực, nếu như đây chỉ là một giấc mộng thì tốt biết bao, nhưng mà, sự thật vậy mà tàn nhẫn như thế. Nếu như nói giờ khắc này mạng của mình có thể đổi cho anh Trạch Vũ, cô tình nguyện bị Sơn Mỹ Huệ đánh chết.

Liền nhà họ Hàn đã có. Tiếu Lãng một tay kéo Hàn Thi Dư ra, anh không tin tưởng lắm cô gái xem ra ngây thơ thiện lương này lại có thể làm ra chuyện độc ác như vậy.

"Hàn phu nhân, bác bình tĩnh một chút? Hiện tại truy cứu trách nhiệm không có bất kỳ ý nghĩa gì, bác sĩ, thật sự không cứu được sao?"

"Bác sĩ, bác sĩ ngài nhất định phải cứu cứu con tôi, xin các người nhất định phải cứu sống nó, bất kể mất bao nhiêu tiền cũng không sao, cầu xin các người." Hàn Á Minh cũng khóc lóc chạy tới, nắm thật chặt tay bác sĩ, khẩn cấp cầu xin.

Giờ khắc này, trong óc của ông chỉ có một ý niệm, đó chính là Trạch Vũ nhất định phải sống lại, về phần những thứ khác, ông không có ý định đi để ý tới rồi.

"Thật xin lỗi, bệnh nhân bị thương quá nặng, có thể làm chúng tôi cũng đã làm, hiện tại chỉ có thể làm hết khả năng, nghe theo ý trời. Hiện tại, mọi người vào xem một chút cậu ấy, tình huống của cậu ấy tùy lúc đều có thể chuyển biến xấu đi, cho nên, mọi người phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

"Trạch Vũ, con trai của tôi?" Sơn Mỹ Huệ nghe được lời của bác sĩ, tuyệt vọng kêu khóc chạy về phía phòng phẫu thuật.

Hàn Á Minh và Tiếu Lãng cũng mau chóng đi vào theo. Chỉ là Hàn Thi Dư đã quỳ gối ở cửa, không dám đối mặt với tất cả bên trong.

Trên bàn mổ, cả người Hàn Trạch Vũ cũng bọc băng gạc, đến mức chỉ có thể nhìn thấy cặp mắt kia thật sâu lõm xuống còn có lưu lại một vết máu.

Bà Hàn run rẩy đưa tay ra, muốn sờ sờ con trai rồi lại giống như sợ chạm vào làm đau anh do dự dừng ở không trung, nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt rơi xuống.

"Trạch Vũ, tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy?"

Nước mắt mơ hồ ở trong mắt Hàn Á Minh, anh nhào vào bên bàn phẫu thuật, đau lòng khóc lóc kể lể, "Tại sao? Tại sao vậy? Là ông trời phải trừng phạt tôi sao? Tại sao tôi mới vừa tìm về Tiếu Tiếu, sẽ phải mất đi con? Tại sao vậy? Nếu như có thể lựa chọn, cha thà bị tất cả đều trở lại lúc ban đầu, cha thà bị cái gì cũng không biết, Trạch Vũ, con trai, đều là cha hại con, đều là lòng riêng của cha hại con rồi?"

"Hàn Á Minh? Ông ở đây nói gì? Hả? Ông đã sớm biết Tiếu Tiếu là con gái của ông đúng hay không? Vì bảo vệ con gái ông, ông mang theo Trạch Vũ và con tiểu tiện nhân đó tiện kết hôn? Phải hay không? Phải hay không?"

Sơn Mỹ Huệ nghe được Hàn Á Minh khóc lóc kể lể, bà ngây ngẩn cả người, bà tuyệt đối không ngờ rằng, thật ra thì ông và Trạch Vũ đã sớm biết chân tướng sự thật.

"Mỹ Huệ, tôi. . . Tôi thực xin lỗi bà, tôi thật xin lỗi Trạch Vũ, nếu như không phải là tôi ích kỷ, Trạch Vũ sẽ không đồng ý cưới tiểu Thi, nếu như không phải là cho tiểu Thi hi vọng, con bé cũng sẽ không bởi vì không chiếm được Trạch Vũ mà biến thành cái bộ dáng hiện tại này. Đều là sai lầm của tôi, tôi là người đáng chết?"

"Ông là tên khốn kiếp? Ông cút đi cho tôi, cả đời này, trong lòng của ông vĩnh viễn đều chỉ có người phụ nữ kia và con gái của người phụ nữ kia, ông đem con tôi hại thành ra như vậy, ông cút ra ngoài cho tôi. Tôi một khắc cũng không muốn muốn gặp ông? Cút?" Sơn Mỹ Huệ không kìm chế được nỗi lòng rồi, bà như là nổi điên cào cấu Hàn Á Minh.

Đột nhiên, dụng cụ tượng trưng cho tính mạng phát ra một hồi tiếng vang tích tích.

Người ở chỗ này đều yên lặng một phen, Tiếu Lãng liếc mắt nhìn dụng cụ không biết ý nghĩa là gì, lớn tiếng kêu lên.

"Bác sĩ? Bác sĩ? Người đâu mau tới?"

Nghe được tiếng Tiếu Lãng gọi ầm ĩ, một bác sĩ vàmấy y tá nghe tiếng chạy tới, bọn họ liếc mắt nhìn dụng cụ đó, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

"Hiện tại trước hết mời mọi người đi ra ngoài một chút? Chúng tôi phải làm trị liệu liên tiếp." Bác sĩ trầm giọng bình tĩnh nói xong, sau đó mấy cô y tá đưa các họ đẩy ra.

Mọi người đối với biến hóa đột xuất này dấy lên một tia hi vọng yếu ớt.

Cũng không có ai lên tiếng, chỉ là nắm thật chặt quả đấm lo lắng chờ kết quả tiếp theo của bác sĩ.

Một hồi lâu, bác sĩ đi ra, kinh ngạc mở miệng nói.

"Mấy người mới vừa rồi có nói những thứ gì với bệnh nhân?"

"Làm sao rồi bác sĩ? Con tôi có phải được cứu rồi hay không?" Hàn Á Minh vẻ mặt vội vã khẩn trương hỏi.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »