Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 139
Đau Đớn Anh Cho

❊ ❊ ❊

Sau khi xong chuyện, Hàn Trạch Vũ buồn buồn phun khói lên, cảm nhận được cô khô khốc, anh hiểu được động tác mới vừa rồi của mình thô lỗ nhất định thương tổn tới cô, trong lòng của anh dâng lên một tia đau lòng.

Lãnh Tiếu Tiếu hờ hững sửa sang lại y phục, cô hơi hoạt động thân thể một chút, hạ thân đau đớn để cho cô nhíu mày, mùi thuốc lá nồng nặc càng thêm sặc đến cô, chịu đựng không nổi ho khan.

Hàn Trạch Vũ dùng mắt liếc cô một cái, yên lặng mở cửa sổ xe ra.

Gió đêm mát mẻ đập vào mặt, Lãnh Tiếu Tiếu tham lam hít sâu, đầu óc cũng trở nên tỉnh táo lại.

Lãnh Tiếu Tiếu, em chết cái ý nghĩ này đi, tôi sẽ không để cho em rời đi?

Những lời này của Hàn Trạch Vũ vẫn còn vọng về ở bên tai của cô.

"Phải thời điểm nào?" Lãnh Tiếu Tiếu bỗng chốc mở miệng hỏi.

"Cái gì?" Hàn Trạch Vũ bị cô bất thình lình hỏi tại sao, có chút không hiểu ra sao.

"Phải đến thời điểm nào thì anh có thể thả tôi rời đi?" Đáy mắt Lãnh Tiếu Tiếu lạnh lùng cất giấu ưu thương không dễ dàng phát giác.

Thật ra thì cô không muốn rời đi, thật sự, vừa nghĩ tới việc phải rời khỏi anh, tâm sẽ đau giống như kim châm. Nhưng, cô không cách nào lưu lại, bởi vì, vô luận trong lòng của anh hay bên người anh, đều không có vị trí của cô.

Hàn Trạch Vũ lại nghe cô nói muốn rời đi, một tia đau lòng mới vừa dâng lên trong lòng biến mất trong nháy mắt, anh lạnh lùng nhìn chằm chằm khuôn mặt hờ hững của Lãnh Tiếu Tiếu, trong lòng mãnh liệt co rút đau đớn.

"Anh ta đến cùng có chỗ nào tốt? Khiến em nhớ mãi không quên? Bây giờ anh ta đã là chồng của người khác, em muốn làm người tình của anh ta? Làm sao em cứ tiện như vậy?"

Hàn Trạch Vũ vừa nghĩ tới cô yêu thật sâu đậm người đàn ông kia, trong lòng của anh liền nổi điên, ghen tỵ.

Chắc hẳn, cái đêm mưa đó, lệ đều là anh chảy?

Lãnh Tiếu Tiếu nghe anh nói mình như thế, thật không chịu nổi, trong lòng càng thêm khổ sở. Cô chưa từng nghĩ tới sẽ đi phá hư nhà của người khác, tại sao anh phải nghĩ cô tiện như vậy?

Chẳng lẽ mình ở trong lòng anh chính là cô gái như vậy sao?

Có lẽ?

Không phải mình biết rất rõ ràng anh có vị hôn thê, lại cùng anh dây dưa không rõ sao? Xem ra, mình chính là cô gái tiện đó, chỉ xứng làm, vĩnh viễn cũng không thể thấy được ánh mặt trời.

Nghĩ đến chỗ này, Lãnh Tiếu Tiếu nhắm nghiền hai mắt, không có giải thích, mặc cho nước mắt chảy vào trong lòng.

Cho đến khi. "Nói chuyện?"

"Vẫn bị tôi nói trúng, không lời nào để nói?" Hàn Trạch Vũ hướng phía Lãnh Tiếu Tiếu rống lên.

Lãnh Tiếu Tiếu trầm mặc trong mắt anh biến thành cam chịu, hơn nữa, cô càng trầm mặc thì càng khiến trong lòng Hàn Trạch Vũ cảm thấy sợ hãi?

Bởi vì, mình không cách nào đoán được trong lòng của cô rốt cuộc đang suy nghĩ gì, cũng không cách nào cảm giác cô được cô sẽ lần nữa biến mất trong tầm mắt mình.

Lãnh Tiếu Tiếu không nói một lời, đôi tay vây chặt hai vai, móng tay cắm thật sâu vào trong thịt, cả người cô đều run rẩy.

"Nếu ưa thích làm người tình như vậy, liền làm người tình của tôi là được, trước khi tôi chán nản đừng vọng tưởng rời đi, chỉ cần cô dám tự mình rời đi, tôi lập tức khiến lớn nhỏ trong viện mồ côi cút hết." Hàn Trạch Vũ cảm giác mình không cách nào khống chế cô, duy nhất có thể kiềm chế cô, chỉ sợ cũng chỉ có Phúc Lợi Viện mà thôi.

Chỉ cần có thể lưu lại cô, dù là dùng thủ đoạn hèn hạ gì, anh cũng dùng, dù sao ban đầu, anh chính là dùng thủ đoạn tiểu nhân mới đưa cô cột vào bên cạnh.

Hàn Trạch Vũ phát ra lời nói lãnh khốc vô tình liền khởi động xe, đi tới hướng cái gọi là ‘nhà’.

Dừng xe xong, Hàn Trạch Vũ liếc mắt nhìn Lãnh Tiếu Tiếu thẫn thờ, chỉ là lạnh lùng phun ra hai chữ.

"Xuống xe?"

Suy nghĩ của Lãnh Tiếu Tiếu đang tung bay, nghe anh quát lớn, ngẩng đầu lên nhìn một chút, lại trở về nơi này, nhà tù vàng. Trên mặt Lãnh Tiếu Tiếu bày ra khổ sở.

Lãnh Tiếu Tiếu mở cửa, đem chân đi xuống, động tác kia lại kéo tới chỗ đau, chân mềm nhũn, cơ hồ muốn đứng không vững, thật may là cô đỡ cửa, mới miễn cưỡng đứng thẳng.

Hàn Trạch Vũ chứng kiến cô muốn ngã xuống, một nháy mắt, tâm chợt nhéo lên.

Anh bước nhanh xuống xe, đi tới bên cạnh cô, chính là muốn dìu cô, đột nhiên một âm thanh mềm mại vang lên.

"Trạch Vũ? Anh trở lại?"

Hàn Trạch Vũ rụt tay trở về, quay đầu lại thấy Hàn Thi Dư tươi cười nhìn anh. Trên tay còn giơ lên hai túi du lịch thật to.

"Thi Dư? Làm sao em ở chỗ này? Em đang làm cái gì vậy?"

"Trạch Vũ, em dời qua đây, tránh cho có vài người bắt được tin tức phong thanh gì đó, hơn nữa ba cũng đồng ý cho em dời qua rồi." Thi Dư vui vẻ nói xong, một đôi mắt cũng quét trên người Lãnh Tiếu Tiếu.

"Chị Tiếu Tiếu, chị làm sao vậy? Nơi nào không thoải mái sao?"

Lãnh Tiếu Tiếu nghe Thi Dư gọi Hàn Trạch Vũ, trái tim run lên, cô ấy không có gọi anh.

Mà đối mặt với Thi Dư hỏi thăm, cô đột nhiên cảm thấy có chút không đất dung thân.

"Tôi. . . . . . Tôi không sao?" Lãnh Tiếu Tiếu thấp giọng nói xong, hơi thở nhẹ tựa như một mảnh lông vũ, không hề phân lượng.

"Vậy chúng ta tiến vào? Trạch Vũ, anh giúp em đem đồ vật vào?" Hàn Thi Dư nói qua liền kéo cánh tay Lãnh Tiếu Tiếu đi vào trong.

hạ thân đau đớn khiến Lãnh Tiếu Tiếu theo không kịp bước tiến của cô, cô có chút cật lực sải bước, chỉ là động tác nho nhỏ này cũng làm cho cô hết sức khổ sở.

"Chị Tiếu Tiếu, chị làm sao vậy?" Hàn Thi Dư cảm thấy Lãnh Tiếu Tiếu khó chịu, có chút nghi ngờ nhìn cô.

"Tôi. . ." Lãnh Tiếu Tiếu nhất thời cứng họng, không muốn biết trả lời như thế nào.

"Vết thương cũ ở chân của cô ấy lại tái phát, Thi Dư, em tự đem đồ vào đi." Hàn Trạch Vũ nhìn Lãnh Tiếu Tiếu khó chịu, rốt cuộc mở miệng giúp cô giải vây.

Lãnh Tiếu Tiếu có chút ngoài ý muốn nhìn anh một cái, trong lòng đột nhiên cảm thấy hết sức buồn cười, rõ ràng là anh làm mình bị thương thành như vậy, một khắc anh giải vây ình mà tâm cư nhiên tồn tại cảm kích.

Khi Hàn Thi Dư nghi ngờ cùng Lãnh Tiếu Tiếu ánh mắt kinh ngạc, Hàn Trạch Vũ ôm lấy Lãnh Tiếu Tiếu, sải bước hướng vào bên trong.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »