Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 172
Làm Cho Người Ta Chịu Đựng Khó Chịu

❊ ❊ ❊

Cái gì gọi là anh đang tự trách bản thân bởi vì đuổi Giang Lâm đi?

Cái gì gọi là Giang Lâm ở cùng cô thì sẽ không gặp chuyện không may?

Trong lòng cô hình tượng của tên cảnh sát kia vĩ đại đến thế sao? Vậy mình là cái gì đây? Rõ ràng anh vô cùng lo lắng cho cô, rõ ràng là anh thật lòng thích cô, thế nào lại được cô suy diễn ra thành thông cảm cùng tự trách đây?

Cái miệng này vĩnh viễn cũng không phun ra những lời nói anh thích nghe, vậy thì chặn lại là tốt nhất.

Một tay Hàn Trạch Vũ nâng đầu của cô lên, mang theo chút tức giận hung hăng chặn miệng của cô lại.

“Ưmh. . . . . . Không. . . . . .”

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm hình ảnh phóng đại trước mặt mình, lòng tràn đầy kháng cự dần dần hòa tan trong nụ hôn bá đạo lại không mất chút dịu dàng của anh. . . . . .

Vốn dĩ Hàn Trạch Vũ chỉ muốn trừng phạt cô một chút mà thôi, cũng thuận tiện để cho cô bình tĩnh lại, thế nhưng môi anh vừa chạm vào đôi môi mềm nhũn của cô, nơi đó dường như ẩn chứa một loại ma lực thần bí, khiến anh không nhịn được muốn có nhiều hơn.

Anh không thể kiềm chế nổi hôn sâu hơn, dịu dàng chiếm đoạt mật ngọt của cô nhiều hơn, tay cũng không tự chủ sờ đến đỉnh núi mềm mại cao vút.

Theo bản năng Lãnh Tiếu Tiếu muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị Hàn Trạch Vũ thuận thế đè xuống, một tay giữ chặt hai tay của cô, một cái tay khác không chút kiêng kỵ sờ soạng da thịt bóng loáng của cô, anh dịu dàng tránh đi vết thương trên người cô, cái tay dần dần mò về nơi thâm cốc sâu kín.

“Ưm . . . . .”

Bàn tay anh mang theo lửa nóng rà soát trên người cô, mang đến một cảm giác mềm mại, âm thanh mắc cỡ từ trong miệng của cô phát ra, càng cổ vũ cho hành động của Hàn Trạch Vũ thêm nhiệt tình.

Buông tha cho đôi môi của cô, anh tiếp tục cúi người vùi mặt vào trước ngực cô, đầu lưỡi mang theo nhiệt độ nóng bỏng liếm thành vòng tròn quanh đỉnh núi nhạy cảm, cảm giác tê tê như có làn sóng điện chạy khắp toàn thân.

Lãnh Tiếu Tiếu khó nhịn cong thân thể lên, dán chặt vào thân thể của anh chà nhẹ, động tác của cô như vậy giày vò Hàn Trạch Vũ khiến anh không thể tiếp tục nhẫn nại nữa, mau chóng loại bỏ những chướng ngại trên người của mình.

Trong nháy mắt dừng khiến Lãnh Tiếu Tiếu * l**n tình m* mở mắt ra xem, chỉ thấy một thân thể trần truồng đè ép lên người mình, những hình ảnh đáng sợ lại lần lượt xuất hiện lần nữa trong đầu cô.

“Á? Anh tránh ra? Cái tên khốn kiếp này?”

Lãnh Tiếu Tiếu kêu khẽ một tiếng, lại bắt đầu liều mạng đánh đấm Hàn Trạch Vũ, hoảng sợ hiện rõ trong đôi mắt của cô, lúc bây giờ cô hận muốn xé nát người đàn ông trước mắt này.

“Tiếu Tiếu, em đừng sợ, là anh đây! Anh là Trạch Vũ đây, em làm sao vậy?”

Hàn Trạch Vũ nhìn phản ứng thất thường của Tiếu Tiếu, cô ấy lúc nãy với bây giờ tưởng như là hai người, cho nên anh hiểu được nhất định là do sự cố vừa rồi ảnh hưởng. Anh cố nén lửa dục, gọi tên cô, cố gắng để cho cô tỉnh táo lại.

“Anh cút ngay, không được tới đây. Trạch Vũ, Trạch Vũ cứu em!”. Căn bản Lãnh Tiếu Tếu không cách nào tỉnh táo được, cô vừa liều mạng giãy giụa, vừa khóc rống lên kêu tên của anh.

Một câu Trạch Vũ cứu em, khiến hốc mắt của Hàn Trạch Vũ nóng lên, trong lòng cảm thấy chua xót làm cho cổ họng anh thắt chặt.

Lúc đó, nhất định cô ấy đang rất sợ hãi? Ở thời điểm nguy cấp lại vô lực chống cự, người đầu tiên cô ấy nghĩ tới chính là mình, chờ đợi mình có thể xuất hiện để cứu cô ấy thoát khỏi cơn ác mộng kia.

Trong tiềm thức của cô mình vẫn là người cô ấy cần nhất!

Cảm giác thỏa mãn tràn đầy trong ngực của anh, anh nén nhịn nước mắt, không để ý đến sự giãy giụa của Tiếu Tiếu, cố sức ôm cô siết thật chặt vào trong ngực.

“Tiếu Tiếu, anh là Trạch Vũ đây, anh ở đây, anh cứu em. Đừng sợ, anh tới cứu em. Anh sẽ ở bên cạnh em mà, không sao, không sao. . .Tiếu Tiếu . . . . . “. Hàn Trạch Vũ nói nhỏ bên tai của cô, không ngừng an ủi, cho đến khi cô chậm rãi bình tĩnh lại.

Hai người trần trụi ôm nhau, trên đầu trên người cũng đầy mồ hôi.

Trải qua một cuộc giằng xé hao tổn tinh lực, bình tĩnh lại Tiếu Tiếu cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, cô co rúc ở trong ngực Hàn Trạch Vũ mơ màng ngủ.

Mà Hàn Trạch Vũ đành cố nén nhịn, bị lửa dục đốt cháy cực kỳ khổ sở.

Chờ sau khi Tiếu Tiếu tỉnh lại cũng đã là gần tối.

Duy trì một tư thế quá lâu, Lãnh Tiếu Tiếu cảm giác phần lưng có hơi đau nhức, cô ngửa ra sau nghĩ muốn cử động thân thể, lại phát hiện chính mình đang ở trong một vòng ôm ấm áp.

Kinh ngạc không dứt càng làm cho người ta đỏ mặt.

Nửa người dưới trần truồng đột nhiên bị một vật thể thô lỗ chống đỡ, mặt của cô bỗng chốc lập tức đỏ lên giống như con cua bị nấu chín.

“Bảo bối, em chịu tỉnh rồi hả? Cánh tay của anh cũng muốn gãy ra rồi?”. Giọng nói ấm áp của Hàn Trạch Vũ vang lên bên tai cô.

Lãnh Tiếu Tiếu không dám quay đầu lại, lại không dám cử động, thân thể trở nên cứng ngắc, bình thường coi như lanh lợi nhưng bây giờ trong miệng cũng không dám phát ra âm thanh nào.

“Gối đầu lên tay anh lâu như vậy, có phải cũng nên báo đáp cho anh một cái ôm hay không?”. Hàn Trạch Vũ khẽ cười tà.

Hàn Trạch Vũ cảm thấy thân thể cô đột nhiên cứng ngắc, mặc dù không thấy được nét mặt đáng yêu của cô, nhưng anh có thể tưởng tượng được giờ phút này trong lòng cô đang suy nghĩ gì.

“Còn không trả lời? Vậy anh coi như em đã chấp nhận a?”. Hàn Trạch Vũ vừa ni vừa dựa dẫm vào cô một chút, mới vừa dựa vào người cô v*t n*m tình phía dưới chống đỡ cơ thể cô càng thêm mật thiết.

“À? Không cần! Trạch Vũ, không cần!”

“Thế nào? Cũng không phải là lần đầu tiên, còn nữa, bởi không muốn đánh thức em, anh đây đã phải giữ tư thế này cũng gần năm tiếng rồi đó, cánh tay của anh cũng sắp gãy rồi, còn việc nữa, nếu như em muốn anh bị đứt mạch máu mà chết, thì em cứ việc cự tuyệt anh đi”. Nửa người dưới của Hàn Trạch Vũ tiến lại gần sát Lãnh Tiếu Tiếu, làm bộ đáng thương nói, bộ dáng nghiêm túc như cô vợ bé nhỏ.

Lãnh Tiếu Tiếu nghe được những lời anh nói, cảm giác áy náy xông tới.

“Cánh tay của anh tê lắm sao? Sao lại không lấy ra chứ? Còn có. . . . . . Cái đó. . . Đây chẳng phải là rất khó chịu ư?”

Lãnh Tiếu Tiếu cà lăm nói xong, nghĩ đến trong bốn, năm tiếng đồng hồ mà anh đều giữ một trạng thái như thế này, đột nhiên Tiếu Tiếu cảm thấy rất đau lòng.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »