Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 164
Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

❊ ❊ ❊

Nửa thân trần của gã đàn ông đè lên thân thể của Lãnh Tiếu Tiếu, một mùi nồng nặc xông vào mũi, khiến Lãnh Tiếu Tiếu không nhịn được muốn ói, cảm giác buồn nôn khiến cho cả dạ dày của cô bắt đầu lăn lộn.

Cô không ngừng giãy giụa cùng đấm đá, đột nhiên sợi giây thừng trên tay buông lỏng ra, làm đôi tay được tự do, cô nhanh chóng tháo băng dán ngoài miệng.

"A. . . . . .cút ngay?"

Gã đàn ông thấy cô đã thoát khỏi dây thừng, lập tức giữ chặt hai tay cô lại, cười một cách dữ tợn, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào trước ngực của cô mút b* ng*c m*m m**?

"Không được, buông tôi ra? Buông ra?" Lãnh Tiếu Tiếu liều mạng giùng giằng, thân thể không ngừng run rẩy, sự đụng chạm của tên đàn ông này khiến Lãnh Tiếu Tiếu cảm thấy cực kỳ buồn nôn.

Đột nhiên, cô há miệng, cắn thật mạnh lên bả vai của hắn, hận, cô liều mạng dùng hết sức của toàn thân mà cắn, cắn không nhả, đến lúc cảm thấy trong miệng có mùi máu tươi nồng nặc.

"Á? Thối tha, dám cắn tao?" giọng nói như tiếng giết heo vang lên, hắn hung hăng cho Lãnh Tiếu Tiếu một cái tát, âm thanh hỗn loạn không ngừng vang lên trong khu phế liệu, rồi truyền ra xa.

Lãnh Tiếu Tiếu bị đánh đến lỗ tai ông ông, nhưng cô không hề từ bỏ, thừa dịp hắn ta bò dậy xem xét bả vai của mình, thì cô mạnh mẽ cong đầu gối lên đá về phía giữa hai chân của hắn.

Sau đó chỉ nghe được một tiếng kêu càng thêm thảm thiết, lúc đó rõ ràng Tiếu Tiếu đã cảm thấy chỗ đó của gã này lập tức trở nên mềm nhũn. T7sh.

Hắn ta vội che đậy đáy quần lảo đảo chạy sang một bên.

Lãnh Tiếu Tiếu đẩy ra hắn, chạy ra phía cửa, nhưng cô mới vừa chạy đến cửa, liền va vào trong ngực một người đàn ông khác.

Tên này đang ngồi ở bên ngoài nghe được tiếng kêu thảm thiết bên trong, vội vàng chạy vào, nhìn thấy đại ca khổ sở che đáy quần nét mặt không chịu nổi, một tay níu lấy tóc của Lãnh Tiếu Tiếu xô vào tường?

"Làm gì đây?" Lãnh Tiếu Tiếu kêu rên một tiếng, thân thể chậm rãi mềm nhũn xịu xuống.

"Cô em này xem ra vẫn còn rất mạnh mẽ, lại dám đá vào chỗ ấy của đại ca, lão đây hôm nay liền giết chết mày?"

Người đàn ông nói xong, ném ngã Tiếu Tiếu lên trên giường, bắt đầu cởi quần của mình.

Đầu của cô bị đụng trầy, máu tươi chảy ròng ròng, thân thể mềm yếu không thể nào chống lại tra tấn như vậy, nằm ở trên giường ý thức của cô dần dần mơ hồ không rõ, cô mơ hồ nhìn người đàn ông kia, móc ra v*t n*m tình trước mặt mình, tà tứ đi tới, mà mình thì lại không có một chút hơi sức nào để có thể né tránh. . . . . .

Thân thể giống như là bị rút hết hơi rồi, lúc này cô cảm thấy nó thật nhẹ quá nhẹ nhàng, giống như cô đang nhìn thấy mẹ phất tay kêu mình vậy. . .

Đột nhiên, hình ảnh mẹ biến mất, Hàn Trạch Vũ giống như thiên thần giáng xuống xông đến trước mặt của mình, khiến cô vui cực kỳ, lớn tiếng la lên tên của anh: Trạch Vũ? Trạch Vũ. . . . . . Trạch Vũ, cứu em. . . . . .

Khóe miệng nhàn nhạt nâng lên, nhưng không có phát ra một chút xíu âm thanh nào?

"Người anh em, làm cho cô ta đến chết luôn đi, thối tha, dám đá tao? Tiểu đê tiện?"

Gã đàn ông hung hăn đá vào ngực của Tiếu Tiếu một cú, làm cô cảm giác dường như xương sườn của mình đều muốn gãy hết, cô hít vào một hơi, nỗi đau ấy làm sao bằng nỗi đâu trong lòng, đau đến không có biện pháp ra âm thanh.

"Đại ca, yên tâm đi, em nhất định trừng trị thật tốt nó?" Người đàn ông cười dâm đãng, mở hai chân đang kẹp chặt của Tiếu Tiếu ra.

Nước mắt chứa đầy trong hốc mắt, xuyên thấu qua những giọt nước mắt trong suốt, là nóc nhà to lớn yên tĩnh, cô biết hôm nay mình không cách nào thoát khỏi được rồi.

Cô bỏ qua giãy giụa, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, chờ đợi khoảnh khắc xuống Địa ngục . . . . .

Eo ếch của gã đàn ông hạ xuống, dùng sức thẳng tiến?

Ầm?

Một tiếng súng bén nhọn vang lên, thân thể của hắn ta nặng nề nằm đè lên người Lãnh Tiếu Tiếu, máu tươi văng đầy trên mặt cô?

"A?"

Một gã khác khủng hoảng kêu to.

Lãnh Tiếu Tiếu nghe thấy tiếng súng vang dội, trong nháy mắt ý thức dần dần mất đi, hình như có một loại ảo giác?

Trạch Vũ rốt cuộc tới cứu cô?

Lấy tốc độ nhanh nhất xông tới, Hàn Trạch Vũ vọt vào trong căn phòng nhỏ, anh dùng sức đẩy gã đàn ông đang nằm trên người Tiếu Tiếu xuống, cởi quần áo của mình trùm lên trên người cô.

"Tiếu Tiếu?Tiếu Tiếu, làm sao rồi? Em tỉnh lại đi?"

Thấy bộ dáng thê thảm của Tiếu Tiếu, Hàn Trạch Vũ nghe được tiếng lòng mình tan nát, anh nhịn được nước mắt vỗ vỗ khuôn mặt của Tiếu Tiếu, nhưng cô ấy ngất xỉu không có chút phản ứng.

Ở trong khu vắng vẻ này, khắp nơi gần như giống nhau, nếu không phải là anh nghe được tiếng kêu thảm thiết của cô, căn bản bọn họ không cách nào tìm được vị trí chính xác của cô nhanh như vậy.

Tiếng kêu giống như thanh kiếm, xuyên thấu lòng của bọn họ, bọn họ cố gắng dùng hết hơi sức toàn thân nhưng cũng không cách nào chạy tớí kịp bên cô, trời mới biết khi anh ở phía xa thấy được tên đàn ông kia đang nằm đè lên cô... Cảm thấy vô cùng bất lực, anh rất muốn xông tới ngăn lại.

Nếu không phải là do Giang Lâm rất bình tĩnh, ra tay mau lẹ. . . . . .

Hàn Trạch Vũ không dám nghĩ tiếp, cảm giác sợ hãi trải rộng trên người anh, tất cả tế bào của anh đều khát máu, cặp mắt trừng trừng nhìn về phía tên đàn ông đã chạy trốn tới cửa, giống như một con mãnh thú ăn thịt người.

Gã đàn ông nhìn thấy bộ dáng điên cuồng của Hàn Trạch Vũ, nhanh chân muốn bỏ chạy, hoàn toàn không để ý đến sự đau đớn ở dưới háng.

Sau đó Giang Lâm chạy tới nhìn thấy hắn muốn chạy trốn, lớn tiếng kêu lên: "Đứng lại, không cho chạy, chạy tôi nổ súng?"

Súng của Giang Lâm đã nhắm ngay chân của hắn ta, nhưng tên kia lại không chịu nghe lời, ngược lại bỏ chạy nhanh hơn.

"Pằng?"

Lại một tiếng súng vang lên, gã đàn ông ôm chân ngã xuống đất.

"Giang Lâm, cứu Tiếu Tiếu quan trọng hơn? Tiếu Tiếu? Tiếu Tiếu?" Hàn Trạch Vũ lắc thân thể Tiếu Tiếu, lớn tiếng kêu Giang Lâm.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »