Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 225
Giải khai tâm kết

❊ ❊ ❊

Lãnh Tiếu Tiếu chú ý thấy Hạ Gia Di mờ ám, trái tim ấp áp.

“Tớ rất khỏe, đúng rồi, tớ tìm được bà ngoại rồi, bà ngoại, đây là bạn của con, Tần Phi cùng vợ Hạ Gia Di”.

“Có thật không? Tiếu Tiếu, bà là bà ngoại của cậu sao? Bác sĩ Dư? bà là bà ngoại Tiếu Tiếu sao?”. Hạ Gia Di nghe thấy Lãnh Tiếu Tiếu giới thiệu kinh ngạc kêu lên.

“Cháu biết bà?” Dư Thục Bình có chút ngạc nhiên.

“Đúng vậy a, bác sĩ Dư, bà quên rồi sao? Cháu đi bệnh viện kiểm tra thai nhi, là bà giúp cháu kiểm tra nha. Đúng rồi, hiện tại cháu mang thai hơn 40 tuần rồi, còn cần làm những phương diện kiểm tra nào nữa?” Hạ Gia Di vui vẻ nói xong, một thanh kéo Dư Thục Bình cố vấn.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn bà ngoại có chút ngại, nhẹ giọng cười cười.

Cô vừa ngẩng đầu lên, liền thấy con ngươi thâm thúy của Tần Phi.

Cô hiểu thâm tình của anh, nhưng trong lòng cô không còn cảm thấy rung động.

“Anh ta đối với em tốt không?”. Tần Phi có chút chua xót hỏi.

Lần này, anh có thể bình an vô sự, mặc dù Gia Di không chịu nói ra nguyên nhân, chính anh cũng có thể đoán ra, không phải Hàn Trạch Vũ bỏ qua cho anh, hiện tại anh không có khả năng đưa Gia Di đi dạo cửa hàng.

“Chúng em chia tay rồi”. Lãnh Tiếu Tiếu nhàn nhạt nói xong, giống như chỉ nói một chuyện nhỏ không liên quan tới cô.

“Tại sao?”.

Tần Phi nghe được câu trả lời từ Lãnh Tiếu Tiếu thì thấy bất ngờ, anh có thể cảm thấy Hàn Trạch Vũ yêu Tiếu Tiếu, nếu không, anh ta cũng không thể bỏ qua cho mình.

Nói ra từ bên ngoài, “Không có vì cái gì, chúng em không thích hợp, cũng có khả năng chúng em không có duyên với nhau”. Lãnh Tiếu Tiếu khổ sở nâng khỏe miệng, miễn cưỡng nở nụ cười nhợt nhạt.

“Tiếu Tiếu anh…..”

“Gia Di thật sự là cô gái rất tốt, Tần Phi, anh mất đi tất cả, chỉ có cô ấy có thể bổ sung cho anh, cô ấy toàn tâm yêu anh, em thật sự vui mừng cho hai người”.

Lãnh Tiếu Tiếu lập tức cắt đứt lời nói của Tần Phi, cô biết Tần Phi nói những gì, nhưng, những thứ kia đối với cô mà nói đều không quan trọng.

Quan trọng là, những người bên cạnh cô đều có thể có được hạnh phúc thuộc về mình.

“Tiếu Tiếu, cám ơn em, anh biết rồi. Gia Di là một người vợ tốt, anh sẽ đối xử với cô ấy thật tốt”.

Tần Phi nhìn đáy mắt Lãnh Tiếu Tiếu hiểu ý, anh hiểu được, cả đời này, cô nhất định sẽ không thuộc về mình.

Hạ Gia Di vừa hỏi bác sĩ, không yên nghiên mắt nhìn Lãnh Tiếu Tiếu cùng Tần Phi,cô biết Tần phi có rất nhiều lời muốn nói với Tiếu Tiếu, cho nên mới cố ý kéo bác sĩ ra đây.

Mặc dù cô không ngừng tự nói với mình, rộng lượng hơn một chút, nhưng, trong lòng cô có chút âm thầm lo lắng.

“Không yên lòng thì qua đó đi”. Dư Thục Bình nhìn ánh mắt Gia Di, nhẹ giọng nở nụ cười nói.

“Hả? Cái gì? Không có, không có, cháu không có không yên lòng”. Bị người xem thấu tâm tư, Hạ Gia Di có chút không tự nhiên phủ nhận.

Dư Thục Bình liếc mắt nhìn Tần Phi cùng Tiếu Tiếu lại chậm rãi mở miệng nói.

“Tiếu Tiếu không yêu anh ta, nó không phải người uy hiếp cháu, mà người đàn ông mặc dù yêu Tiếu Tiếu, nhưng anh ta là người đàn ông có trách nhiệm, anh ta biết bây giờ trách nhiệm của mình ở nơi nào”.

Hạ Gia Di nghe lời nói của Dư Thục Bình, nhìn về Tần Phi, thấy ánh mắt anh kiến định hướng mình đi tới.

Trái tim Hạ Gia Di nóng lên, trong lòng cảm thấy tình yêu nồng đậm.

Lãnh Tiếu Tiếu cũng đi tới, cô lôi kéo tay bà ngoại, nhìn Tần Phi cùng Gia Di.

“Tần Phi, có một số việc, có lẽ chỉ là hiểu lầm, cô ấy cũng là người phụ nữ đáng thương, cô ấy đã vì con trai mình rất sớm đã chết rồi, những năm gần đây, cô ấy vẫn sống trong khổ sở, anh và Gia Di lập tức nên đi Canada đi, tin rằng, anh có thể chân chính buông xuống tất cả, anh mới có thể có được hạnh phúc thật sự”.

Lãnh Tiếu Tiếu nói xong khiến Gia Di cùng Tần Phi đột nhiên ngây ngẩn cả người.

Gia Di khẩn trương nhìn Tần Phi một cái, phát hiện thấy sắc mặt anh khó coi, cô trong lòng âm thầm trách cứ Lãnh Tiếu Tiếu lúc này không nên đem chuyện này nói ra, cô cảm thấy Tần Phi căng thẳng từ từ mềm nhũn.

Tần Phi nắm tay Gia Di thật chặt, đối với lời nói của Lãnh Tiếu Tiếu tràn đầy cảm kích.

“Tiếu Tiếu, cám ơn, anh sẽ thử bỏ xuống. hi vọng em cũng có thể có được hạnh phúc. Gia Di, cám ơn em”. Tần Phi dịu dàng kêu tên Gia Di.

Đối mặt với Tần Phi dịu dàng bất thường, Hạ Gia Di ngẩn người, cuối cùng, cô hướng về phía Tiếu Tiếu lộ ra nụ cười cảm kích, cô nắm cánh tay Tần Phi, đột nhiên cảm thấy thế giới của mình tươi sáng.

Cùng Gia Di nói lời từ biệt, Lãnh Tiếu Tiếu từ từ kéo tay bà ngoại, “Bà ngoại muốn ăn gì không?”

“Bà ngoại ăn cái gì đều được, chủ yêu là cháu muốn ăn gì, bây giờ cháu là hai người, anh là lớn nhất”. Dư Thục Bình sủng ái nói.

“Vậy chúng ta đi ăn lẩu nhé?”

Lãnh Tiếu Tiếu đột nhiên nhớ tới lúc cùng Lữ Duy Duy ăn lẩu, cảm thấy mắt cay cay.

“Được, nghe lời cháu, bà ngoại về nhà làm cho cháu, nhớ mẹ cháu lúc nhỏ thích ăn nhất lẩu của bà đấy”. Dư Thục Bình vui vẻ nói, nói xong lời cuối cùng, đột nhiên sầu não.

“Bà ngoại, đừng như vậy, chúng ta ra ngoài ăn nhé? Đúng rồi, bà ngaoij, bà biết bố cháu là ai không? Mẹ chưa từng nói với cháu”. Lãnh Tiếu Tiếu kéo Dư Thục Bình, vừa an ủi vừa hỏi.

“Điều này rất quan trọng sao? Có lẽ qua nhiều năm như vậy, anh ta căn bản không biết gì tới sự tồn tại của cháu”. Dư Thục Bình hận hận nói xong, ở trong lòng âm thầm mắng.

Hàn Á Minh, đáng đời anh, ban đầu anh bỏ vợ bỏ con, hiện tại con trai anh bị người đánh đến trọng thương, sống chết chưa biết, vậy cũng là báo ứng.

“Có lẽ, cháu chưa bao giờ biết bố mình là ai, trong lòng chắc chắn có chút tiếc nuối”. Lãnh Tiếu Tiếu có chút mất mác nói.

Dư Thục Bình nhìn nét mặt thất vọng của Lãnh Tiếu Tiếu, bà do dự một hồi, đang chuẩn bị mở miệng, một giọng nam trầm thấp ở bên cạnh hai người vang lên.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »