Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 120
Cạy lòng phòng ngự của cô ra

❊ ❊ ❊

Bỏ lại công việc phiền não, Hàn Trạch Vũ mang theo hộp cháo cá đến bệnh viện.

Xuyên qua lớp cửa chớp, anh nhìn thấy Lãnh Tiếu Tiếu ngây ngẩn mặt nhìn ngoài cửa sổ, ánh sáng mỏng, trơn mềm như tơ, làm cho người ta không khỏi muốn âu yếm vuốt ve.

Anh phát hiện, bất kỳ một cử động nào của cô cũng có thể dẫn động tới tim của anh, ngay cả không nhúc nhích cũng vẫn có thể để cho tâm anh đại loạn. Phàm là gặp phải chuyện liên quan tới cô, anh sẽ trở nên bất an, không cách nào tỉnh táo, thậm chí là mất trí.

Nghĩ đến tối hôm qua, anh hít sâu một hơi, đẩy cửa ra.

Tiếng mở cửa kinh động cô, cô có chút kinh ngạc nhìn Hàn Trạch Vũ một cái, trên mặt vốn có biểu tình thoáng chốc chỉ để lại lạnh nhạt.

"Đói không? Anh mua cháo cá cho em, nhân lúc còn nóng nếm thử một chút?"

Giọng nói dịu dàng từ tính của Hàn Trạch Vũ vang lên ở bên tai cô, khiến cho lòng cô khẽ run lên. Anh đem cháo đặt ở đầu giường, ngồi xuống ở bên cạnh cô.

Thời điểm này, anh nên ở công ty, nhưng anh thế nhưng lại mang theo cháo cá cô thích ăn xuất hiện ở bệnh viện, người đàn ông này, luôn có thể nắm tốt thời cơ mấu chốt, biết dùng thủ đoạn như thế nào tới cạy trái tim đã đóng chặc cửa của cô.

Lãnh Tiếu Tiếu cảm thấy anh gần sát mình, di chuyển người sang hướng bên cạnh, trên mặt vẫn là một mảnh bình tĩnh. Nhưng lòng của cô bởi vì anh dựa gần mà nhảy loạn không quy tắc.

Trên người của anh mang theo khí phách như vậy, làm cho không người nào có thể kháng cự hấp dẫn của anh, không tự chủ muốn trầm luân trong đó.

"Còn đang tức giận?" Hàn Trạch Vũ nói qua liền vuốt ve gương mặt trơn mịn của cô.

Tối hôm qua anh lưu lại ấn ký đã nhạt đến mức không làm cho người nào có thể phát hiện, nhưng ấn ký trong lòng không biết có thể nhanh như vậy liền tiêu trừ hết hay không.

Lãnh Tiếu Tiếu hơi quay đầu đi, không nói tiếng nào, cô tránh né, cô không nói bài xích khiến tay Hàn Trạch Vũ lúng túng dừng ở giữa không trung.

"Vậy. . . . . . Ăn đồ trước?"

Hàn Trạch Vũ mở hộp cháo trên bàn ra, một mùi thơm đập vào mặt, khứu giác Lãnh Tiếu Tiếu tỉnh lại đồng thời cũng gợi lên vị giác của cô.

Trải qua một đêm dày vò, bụng Lãnh Tiếu Tiếu đã sớm bắt đầu kháng nghị, cô nhìn ánh mắt mong đợi của Hàn Trạch Vũ, trong lòng vẫn đã lui đi phẫn hận ép buộc cô quay đầu lại, cô quyết định tiếp tục không nhìn anh và anh bưng cháo.

Thấy Lãnh Tiếu Tiếu quật cường giận dỗi, ánh mắt của Hàn Trạch Vũ có chút trở nên chán nản, "Tiếu Tiếu. . . . . . Anh. . . . . . Thật xin lỗi?"

Hàn Trạch Vũ do dự chốc lát, gian nan khạc ra ba chữ này.

Ở trong từ điển của anh, anh khinh thường nói ba chữ này, hơn nữa là nói trước mặt một cô gái.

Rốt cuộc thái độ của Lãnh Tiếu Tiếu có một tia biến hóa, cô quay đầu, có chút không dám quen biết quan sát anh, người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo như vậy, lại vừa nói xin lỗi cô sao?

Cô không có nghe lầm?

Còn đối với ánh mắt chất vấn của Lãnh Tiếu Tiếu, mặt Hàn Trạch Vũ có chút co rúm, một hồi lâu anh đón lấy ánh mắt Lãnh Tiếu Tiếu mở miệng ra.

"Thật xin lỗi, Tiếu Tiếu?"

Anh thật đang nói xin lỗi với mình? Cô không có nghe lầm?

Như vậy, anh nói xin lỗi là bởi vì anh tin tưởng mình trong sạch, mình không có phản bội anh?

Nghĩ đến mình ôm hẳn phải chết tâm, chỉ vì bảo vệ tình yêu hồn nhiên đối với anh, nhưng đổi lấy cũng là anh vô tình vũ nhục cùng giày xéo, tim Lãnh Tiếu Tiếu tràn đầy uất ức vào giờ khắc này vỡ đê.

Nước mắt lặng yên không tiếng động bắt đầu tràn ra, một giọt lại một giọt theo khuôn mặt trắng noãn tinh tế như đồ sứ của cô lăn xuống.

"Được rồi, đừng khóc, là anh không đúng, không nên không biết rõ chuyện liền nóng giận." Hàn Trạch Vũ đau lòng ôm cô vào trong lòng, an ủi vuốt ve phía sau lưng của cô.

Giống như là đứa trẻ bị uất ức, lúc không có được trấn an có thể kiên cường gượng chống như cũ, nếu lấy được trấn an ngược lại càng cảm thấy uất ức.

Lãnh Tiếu Tiếu vẫn yên lặng không tiếng động nức nở dưới sự trấn an của Hàn Trạch Vũ, khóc ra thành tiếng, cô ra sức đánh Hàn Trạch Vũ, tiếng khóc xé tâm dường như muốn đem tất cả khổ sở ứ đọng trong lòng dốc toàn bộ ra.

"Tại sao, tại sao anh lại làm như vậy? Lúc em cần nhất anh lại rời đi, lúc em muốn đóng cửa trái tim thì anh lại trở về?"

Ý của cô nói là mình đã đi vào trong lòng của cô sao? Cô cũng quan tâm mình như chính mình quan tâm cô sao? Hàn Trạch Vũ nghe Lãnh Tiếu Tiếu khóc lóc kể lể, trong lòng một hồi chua xót cùng mừng rỡ.

Cô gái bề ngoài kiên cường nhưng nội tâm cũng khát vọng được che chở?

"Được rồi, đừng khóc, còn đau nhức nữa không?" Hàn Trạch Vũ vừa nói, tay từ từ nhẹ xoa xuống bụng của cô.

Tối hôm qua bác sỹ nói, để cho anh đau lòng không dứt, chắc hẳn cái đau đó nhất định là xâm nhập vào xương cốt? Nếu không làm sao sẽ té xỉu? Thân thể nhu nhược như vậy, thế nào chống lại lực độ mình điên cuồng như vậy đây?

Anh vén y phục của cô lên, vết tím bầm bên phải khiến trái tim Hàn Trạch Vũ nhéo lên, anh thật muốn hung hăng tát mình hai cái, anh làm sao sẽ xuống tay nặng như vậy?

Bàn tay Hàn Trạch Vũ run rẩy dán chặt ở bụng của cô, chân mày nhíu lại thật sâu.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay giống như đả thương cô, cô chợt né ra, trên mặt bay lên một mảnh đỏ hồng. Đối mặt với anh đụng chạm, cô chắc chắn sẽ có cảm giác chạm điện.

"Hiện tại không đau?"

Bộ dáng Lãnh Tiếu Tiếu ngượng ngùng khiến trái tim Hàn Trạch Vũ khổ sở một hồi nhộn nhạo.

Anh nâng cằm dưới của cô lên, ánh mắt thâm thúy rơi vào trên môi cô vốn đầy đặn hồng hào, vết thương thật sâu kia càng làm cho Hàn Trạch Vũ tự trách, ngón tay thô ráp xẹt qua môi của cô, giống như một mảnh lông vũ xẹt qua đáy lòng Lãnh Tiếu Tiếu, tròng mắt cô như đầm sâu thẳm, thoáng qua một tia khát vọng.

Hai mắt Hàn Trạch Vũ nhắm nghiền, anh cúi người xuống, dịu dàng hôn, hôn nhẹ rơi vào trên môi cô.

Trong nháy mắt, ánh sáng lóe lên, hai trái tim gắn bó khăng khít giao dung lại với nhau, bên trong phòng bệnh tràn ngập mùi thơm cháo cá dâng lên vô tận ấm áp cùng ngọt mật?

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »