Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 224
Si mê quấn quýt sinh sôi không ngừng

❊ ❊ ❊

Sơn Mỹ Huệ buồn vui lẫn lộn nhìn bác sĩ, kích động bà, cơ hồ không cách nào biểu đạt được tâm tình của mình trong giờ phút này, giờ khắc này, bà càng thêm khẳng định, người phụ nữ nhất định có thể khiến con trai mình sống lại.

“Ông nói thật sao? Bác sĩ? Nói như vậy chỉ cần con tôi không buông tay, nó nhất định sẽ sống lại thật sao?”

“Đây chỉ là một khả năng, gia đình nên chuẩn bị tâm lý thật tốt, nếu như hôm nay xảy ra chuyện tim ngừng đập, ngừng thở, mỗi lần gặp nguy hiểm cũng không còn kịp nữa, cho nên, chúng ta không thể bảo đảm”. Bác sĩ nói nghiêm túc, theo y tá cùng một chỗ mà rời khỏi.

Sơn Mỹ Huệ nghĩ lại lời bác sĩ vừa nói, tâm tình thật lâu không thể bình tĩnh lại.

Bà nhìn Hàn Á Minh một cái, hướng ra ngoài phòng bệnh hành lang đi tới

“Này, Bồi An, giúp tôi tìm một người phụ nữ, phải nhanh, tôi muốn mau sớm nhìn thấy cô ta”.

“Mỹ Huệ tiểu thư muốn tìm người nào?”. Bên kia điện thoại liền truyền tới một âm thanh trầm thấp.

“Chính là người phụ nữ lần trước để cho anh điều tra”.

“Được, tôi đã hiểu”. Âm thanh cung kính trầm thấp vang lên lần nữa, gọn gàng.

Vài câu ngắn ngủi giao phó xong, Sơn Mỹ Huệ cúp điện thoại vừa vội vã chạy về phòng bệnh.

------------

Đêm dài đằng đẵng, Lãnh Tiếu Tiếu đột nhiên mất ngủ.

Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh đống quần áo dính máu. Trong lòng cứ có cảm giác không yên, có âm thanh lặng lẽ gọi mình.

Mẹ Lãnh thật sao. Cô hơi nghiêng người sang, cổ còn hơi đau, một dao kia xuống tay quá nặng, vết thương rất sâu, những ngày qua rồi, mỗi lần thân thể chuyển động, cuối cùng vẫn có thể chạm vào vết thương.

Lãnh Tiếu Tiếu thở dài một tiếng.

Lúc nào, cô đã quyết tâm lớn thế này?

Lòng có nhiều đau, yêu nhiều, vết thương có bao nhiêu sâu.

Hôm nay, thật rời đi mà đi rồi, cô và đứa bé có thể có được an bình sao?

Tại sao từng đêm khuya, cô đều muốn ở trong lòng nói thầm tên của anh mới có thể ngủ? tại sao mỗi ngày trong mơ, chỉ có duy nhất một mình anh?

Rốt cuộc như thế nào mới có thể từ bỏ đây?

Đêm lành lạnh, trầm tĩnh vô biên.

Lãnh Tiếu Tiếu tắt đèn đi, đôi tay đặt ở trên bụng, cô không ngừng hỏi mình: Lãnh Tiếu Tiếu, tình đã qua rồi, yêu đã thành vô ích, cần gì nhớ mãi không quên?

Chẳng lẽ chết qua một lần vẫn không thể quên đi? Thử để mình để xuống sao?

Nhưng, gian phòng đen nhánh, hình như có một âm thanh xa xa vang lên: tình đã nhập tâm, yêu đã vào tủy, si mê quấn quýt sinh sôi không ngừng.

Lãnh Tiếu Tiếu khổ sở nhắm nghiền hai mắt, hai hàng lệ nóng lã chã rơi xuống….

Một tuần lễ không tiếng động lặng yên đã qua.

Thân thể Lãnh Tiếu Tiếu căn bản hoàn toàn hồi phục, nhưng vết thương trong lòng vẫn chồng chất như cũ. Lãnh Tiếu Tiếu cả ngày buồn bực không vui, vẫn không nhịn được thở dài thật sâu.

“Tiếu Tiếu, hôm nay bà ngoài muốn nghỉ, con đưa bà ngoại ra ngoài đi dạo được không?”

“Bà ngoại muốn đi đâu”. Lãnh Tiếu Tiếu ngây ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng bà ngoại, quay lại nở nụ cười nhạt nhòa.

“Chúng ta đi ra cửa hàng, xem một chút đồ dùng cho em bé được không?”. Dư Thục Bình tùy tiện nói, bà chỉ muốn kiếm cớ để Tiếu Tiếu ra ngoài đi dạo.

“Bà Ngoại, vẫn còn quá sớm mà”. Lãnh Tiếu Tiếu sờ sờ bụng mình, cười cười nhìn Dư Thục Bình.

“Dù sao vẫn muốn mưa, chúng ta đi trước xem một chút, nói trước mà chuẩn bị nha, ở nhà cũng không có việc gì, không phải sao?”. Dư Thục Bình liếc mắt nhìn bụng Lãnh Tiếu Tiếu, có chút lúng túng.

“Ha ha, vâng, đi xem trước một chút cũng tốt”. Lãnh Tiếu Tiếu hiểu tâm tư bà ngoài, cô chậm rãi đứng lên hướng Dư Thục Bình gật đầu một cái.

Trong cửa hàng, đồ dùng em bé phong phú, người xem hoa cả mắt. vôn tâm tình uất ức, chứng kiến những món đồ cho em bé này, thật trở nên vui sướng.

“Bà ngoại. Bà xem y phục này thật đáng yêu nha, thế nào lại bé tí tẹo như vậy? em bé sinh ra cũng bé thế sao?”. Lãnh Tiếu Tiếu cầm bộ quần áo y hình ếch vui vẻ kêu lên.

“Cái đó là cho em bé ba tháng mặc, em bé sinh ra không có lớn như vậy”. Dư Thục Bình nhìn nụ cười trên mặt Lãnh Tiếu Tiếu đã lâu mới cô, bà hết sức vui mừng mình tìm được đúng cớ.

“Cái gì, cái này đã lớn thế sao? Trời ra, con cháu mà ra đời chỉ bé tẹo thế sao?”. Lãnh Tiếu Tiếu kinh ngạc khoa tay múa chân, chọc một bên khiến hướng dẫn viên mua lén lén nở nụ cười.

“Vị tiểu thư này nhất định là lần đầu tiên làm mẹ, em bé vừa sinh ra rất là nhỏ a…., nhưng, nếu như thân thể và tâm tình của mẹ rất tốt, đầy đủ sữa, giai đoạn sau em bé sẽ phát triển nhanh, mỗi ngày đều sẽ có biến hóa mới. Mang thai em bé mà một chuyện vô cùng thần ký”. Hướng dẫn viên mua rất dễ nhận thấy là người đã làm mẹ, bộ dạng người từng trải.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn y phục trong tay, nghe lời nói hướng dẫn viên mua, trong đầu hiện ra hình ảnh em bé đáng yêu, cô phát ra nụ cười từ nội tâm.

Rất tinh khiết, rất tự nhiên, nụ cười rất thân thiết.

“Tiếu Tiếu?”

Đột nhiên, một giọng nữ vang lên cắt đứt suy nghĩ ngọt ngào của Lãnh Tiếu Tiếu.

Cô quay đầu lại, thấy Hạ Gia Di vui mừng cùng Tần Phi tràn đầy thâm tình.

“Hạ Di? Sao lại là cậu?”. Lãnh Tiếu Tiếu nhìn thấy hai người họ xuất hiện, cũng rất kinh ngạc.

“Đúng vậy a, hôm nay đột nhiên muốn mua cho em bé chút đồ, cho nên, để cho Tần phi đi dạo cùng tớ một chút, tháng sau chúng tớ sẽ phải đi lấy thêm”. Hạ Di vui vẻ nói, cô lấy cùi chỏ đụng vào Tần Phi có chút mất hồn.

“A, Tiếu Tiếu, đã lâu không gặp, em có khỏe không?”. Cảm thấy ám hiệu của Hạ Gia Di, Tần Phi lấy lại tinh thần có chút không tự nhiên nói.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »