Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 258
Thập: Hạnh phúc giống như hoa

❊ ❊ ❊

Nước Mĩ.

Bệnh viện tư nhân Qúy tộc.

Tề Thiên Lỗi đứng trước cửa sổ, nhìn nhà ba người đi trên đường qua vườn hoa, khóe miệng nâng lên nụ cười khổ.

Anh biết lần này để cô về, có lẽ sẽ mất cô vĩnh viễn, nhưng anh vẫn để cô đi.

Ba năm, anh hiểu được một điều, trong tim cô chỉ có một mình anh ta, mình vĩnh viễn không có cách nào đi vào.

Nhưng mà, lần này, anh quên mất Trang Uyển Nhi, anh quên đi những nguy hiểm đang ẩn giấu, thiếu chút nữa hại cô mất mạng.

Thật là may, thật sự rất may mắn!

Có thể thấy nụ cười lúm đồng tiền của cô, thật tốt.

Hạnh phúc ở trên mặt cô như một bông hoa nở rộ.

“Thiên Lỗi!”

“Chú Thiên Lỗi!”

Duy Duy mở cửa phòng bệnh Thiên Lỗi, nhẹ nhàng gọi anh, Tư Tề cũng vui mừng gọi anh.

Tề Thiên Lỗi xoay người, ánh mắt dừng trên mặt Lữ Duy Duy, thỉnh thoảng, anh nhìn Lục Tề Phong có chút địch ý, nụ cười nhạt đi.

“Duy Duy, trở lại là tốt rồi, Tư Tề, chú ôm?”

Tiểu Tư Tề nhanh chóng xông tới, ôm Thiên Lỗi.

Nhìn thấy con trai mình lại thân mật với Tề Thiên Lỗi như thế, Lục Tề Phong cảm giác có chút ghen ghét.

Trên mặt Lục Tề Phong có phần biến hóa không tránh khỏi ánh mắt của Tề Thiên Lỗi.

Anh vỗ vỗ mông Tư Tề, “Tư Tề ngoan, con đi chơi với mẹ một chút, chú có lời muốn nói với bố con, được không?”

Vừa nói xong, Lữ Duy Duy khẩn trương nhìn Tề Thiên Lỗi, lại nhìn Lục Tề Phong một chút, muốn nói gì đây.

“Duy Duy, đưa Tư Tề ra ngoài phơi nắng, có thể bổ sung canxi đấy.” Lục Tề Phong mở miệng cắt đứt lời Lữ Duy Duy chuẩn bị nói.

Cô nhìn hai người đàn ông này, ôm Tư Tề đi ra ngoài.

“Năm đó xảy ra chuyện gì, anh đã sớm biết, thật sao?” Lục Tề Phong thấy Duy Duy đi ra ngoài, trước tiên mở miệng nói.

“Đúng, chuyện năm đó tôi sớm biết, ba người đàn ông đó cần bị trừng phạt.”

Tề Thiên Lỗi đi tới bên giường ngồi xuống, sắc mắt của anh được ánh mặt trời chói, có vẻ tái nhợt.

“Thật sự là như vậy?”

Lục Tề Phong nghe Tề Thiên Lỗi xác nhận chuyện này, nghĩ tới chuyện Duy Duy trải qua chuyện này,anh cảm thấy cực kì đau lòng.

“Thế nào? Không chấp nhận được sao? Hừ, đây chính là tình yêu anh nói sao? Xem ra quyết định của Duy Duy là chính xác.” Tề Thiên Lỗi thấy vẻ mặt rối rắm trên mặt Lục Tề Phong, hiểu lầm suy nghĩ của anh.

“Không, không phải như anh nghĩ, tôi chỉ yêu cô ấy, thống hận chính mình, không bảo vệ cô ấy thật tốt.” Thấy Tề Thiên Lỗi hiểu lầm, Lục Tề Phong vội vàng giải thích.

“Thật sao? Anh không ngại sao?” Tề Thiên Lỗi dò xét Lục Tề Phong.

“Tôi không ngại, tôi càng thêm yêu cô ấy thêm thôi. Nhưng cô ấy hết sức để ý, có lẽ chuyện này vĩnh viễn ở trong lòng cô ấy, cô ấy vĩnh viễn không có cách nào thản nhiên đối mặt tôi.” Nghĩ đến đêm đó Lữ Duy Duy đau lòng khóc lóc kể lệ, Lục Tề Phong có chút lo âu nhăn mày lại.

“Tề Phong, tôi có thể nói cho anh biết chân tướng, nhưng, anh có thể bỏ qua cho Trang Uyển Nhi được không?”

“Trang Uyển Nhi, tiểu Trang? Duy Duy thiếu chút nữa chết trong tay cô ta, anh bảo tôi bỏ qua cho cô ta thế nào? Không thể nào! Sao vậy? anh biết cô ta? Chẳng lẽ ba năm trước đây……”

Tề Thiên Lỗi vì tiểu Trang cầu xin, khiến Lục Tề Phong liên tưởng đến chuyện ba năm trước đây, có lẽ liên quan với tiểu Trang.

“Tề Phong, anh hãy nghe tôi nói, ba năm trước đây, khi Duy Duy khóc tới tìm tôi, muốn tôi diễn một vở kịch để anh mất hi vọng, tôi cảm thấy chắc chắn có chuyện gì. Lúc tôi phát hiện ra chân tướng việc này, tôi nổi giận, thề nhất định phải tìm được thủ phạm, tôi không ngờ, sẽ là Uyển Nhi. Cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ của tôi, bởi vì mẹ cô ấy mất, khiến cô ấy mất lòng tin về đàn ông. Cô ấy yêu Lâm Mỹ Giai, vì cô ta, cô ấy tìm người làm chuyện kia. Nhưng mà, cô ấy có nói cho tôi biết, những tấm hình kia chỉ vì ép Duy Duy rời đi, cũng không xảy ra thực. Cô ấy muốn tôi đưa Duy Duy đi, không cần quay lại.”

Tề Thiên Lỗi nói xong, bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Tôi thừa nhận tôi có phần tư lợi. Tôi cho rằng tôi không còn nhiều thời gian nữa,tôi yêu cô ấy, tôi hi vọng ngày cuối cùng trên đời có cô ấy làm bạn, cho nên tôi che giấu sự thật. Tôi không ngờ lần này để cô ấy về, thiếu chút nữa hại cô ấy. Nếu như cô ấy xảy ra chuyện thật, tôi không sống nổi. Tề Phong, thật may mắn là cô ấy vẫn còn sống. Về sau, Duy Duy liền giao cho anh, hi vọng anh có thể bảo vệ cô ấy thật tốt, không để cô ấy bị thương nữa. Tôi tin bản tính của Uyển Nhi là thiện lương, nếu không ba năm trước kia những thứ kia chỉ là giả, thật ra cô ấy rất đáng thương, cho nên, xin anh tha thứ cho cô ấy, được không?”

Lữ Duy Duy vẫn núp ở ngoài cửa không nhịn được, kích động đi vào.

“Đây là sự thật sao? Năm đó chẳng có gì xảy ra? Đây là sự thật sao? Thiên Lỗi? anh không dối em chứ?”

Lục Tề Phong nhìn Duy Duy đầy nước mắt, đau lòng ôm cô.

“Là thật Duy Duy, bất kể chân tướng như thế nào, anh vẫn yêu em, không thay đổi. Cho nên, Duy Duy, tin anh, không cần từ chối anh nữa…. anh đã bỏ qua lâu rồi, được không?”

Lục Tề Phong thầm tình nỉ non bên tai Duy Duy, Lữ Duy Duy cảm động ôm Tề Phong lên tiếng khóc.

Cô muốn đem thống khổ ba năm này bỏ qua hết đi.

Ngoài cửa sổ, hoa tươi nở rộ, ánh mặt trời chiếu sáng, một ít mây đen bị gió thổi tan, trong nhà ngoài nhà, một mảnh tình yêu, rất ấm áp……

Nửa năm sau.

“Bố? trong bụng mẹ là em gái hay là em trai vậy?” Tư Tề nằm trong ngực mẹ, nhẹ nhàng vuốt bụng nhô ra của mẹ.

“Cái này thì bố không biết, Tư Tề muốn em trai hay là em gái?” Đang nắn vai cho vợ thì Lục Tề Phong nghiêm túc lắc đầu một cái.

“Con muốn có em trai.”

Tư Tề năm tuổi rưỡi đặc biệt, mang theo khí quý tộc.

“Chú Tề Phong, cháu muốn có em gái, em ấy chắc chắn sẽ xinh giống cô Duy Duy, tương lai cháu muốn cưới em ấy làm vợ.” Thiên Hữu đang chơi đột nhiên nói.

“Tên tiểu tử này, cái này phải xem bản lĩnh của cháu, con gái chú không cần cứ phải để ý tới cháu. Ha ha” Lục Tề Phong nghĩ tới con gái mình còn chưa ra đời, đã được ưa chuộng như vậy, hả hê cười lớn.

“Cháu muốn kết hôn với em ấy, nhất định phải cưới em ấy. Hừ.” Thiên Hữu tức mà quay người bỏ chạy.

Bốn người lớn nhìn nhau một hồi, trên trán có 3 đường vạch đen……

Đến tiếp sau…..

Không bị sao nữa. Tề Thiên Lỗi phẫu thuật thành công, vì sự nghiệp, có lẽ để mình hết hi vọng, anh cưới con gái một nhà chính trị.

Tiểu Trang vì Lữ Duy Duy cầu cạnh quan tòa, giảm án xuống năm năm.

Lâm Mỹ Giai kết thúc Hàng Mỹ, đau lòng chuyển sang Canada ở.

Ba tháng sau, Duy Duy sinh con gái, da trắng nõn nà, mắt ngọc mày ngài. Lấy tên là Ngưng Giai, hiển nhiện là một mỹ nhân nhỏ bại hoại.

Mãn Nguyệt Tửu ngày đó, Thiên Lỗi phát ngưới đưa tới một phần hậu lễ --- cổ phần 5% Tề thị, nhận Ngưng Giai làm con gái nuôi.

Kết thúc. Toàn văn hoàn kết.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »