Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 202
Nhận Thân Ngoài Ý Muốn

❊ ❊ ❊

Dư Thục Bình đau lòng nhìn Lãnh Tiếu Tiếu trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt sốt cao không lùi, nước mắt đảo quanh ở trong hốc mắt.

Từ lần đầu tiên gặp mặt Lãnh Tiếu Tiếu, bà có một loại trực giác rất mãnh liệt.

Bà nhất định có liên hệ nào đó với Hàm Tiếu, bởi vì, dáng dấp họ quá giống. Mà chiều hôm qua DNA cũng xác nhận điểm này.

Cô chính là cháu ngoại ruột thịt của mình?

Ban đầu bà kiên tuyệt phản đối nha đầu Hàm Tiếu lui tới cùng Hàn Á Minh, dạng người gia thế địa vị giống như ông, căn bản không thích hợp với Hàm Tiếu cá tính cố chấp, cô đi cùng với ông, nhất định sẽ thua thiệt.

Nhưng vô luận mình khuyên cô thế nào, cô đều kiên trì muốn ở chung một chỗ cùng ông, thậm chí không tiếc quyết liệt cùng mình?

Những năm gần đây, mình âm thầm hỏi thăm chung quanh tin tức của cô, tuy nhiên không chút tin tức.

Mình tuyệt đối không ngờ rằng, cô cư nhiên rời đi trước mình?

Thật may là ông trời có mắt, để cho bà gặp được Lãnh Tiếu Tiếu, nếu không, bà thật sự không cách nào đứng lên từ giữa đả kích người đầu bạc tiễn người đầu xanh?

Lãnh Tiếu Tiếu hôn mê mơ hồ cảm thấy một ánh mắt nóng bỏng nhìn chăm chú vào mình, cô nỗ lực muốn mở mắt, lại cảm thấy mí mắt nặng nề, nhức đầu giống như là muốn nứt ra.

"Tiếu Tiếu? Tiếu Tiếu? Con có nơi nào không thoải mái?"

Thấy Lãnh Tiếu Tiếu nhíu chặt chân mày, khẽ nhếch miệng lên giống như muốn nói gì, Dư Thục Bình nhẹ giọng gọi cô.

Nghe được một âm thanh xa lạ giống như đang gọi mình, Lãnh Tiếu Tiếu giùng giằng mở con ngươi ra.

"Bác sỹ Dư? Tại sao là bà? Tôi đang ở bệnh viện sao? Tôi thế nào?" Lãnh Tiếu Tiếu nhìn hốc mắt bác sỹ Dư hồng hồng, ánh mắt tràn đầy quan tâm nhìn chăm chú, Lãnh Tiếu Tiếu có chút không tự tại.

"Con té xỉu trên đường, hơn nữa cảm mạo nghiêm trọng, vẫn sốt cao không lùi. Tại sao con lại vậy? Một ngày không thấy, thế nào đem mình giày vò thành ra như vậy?" Dư Thục Bình đau lòng nói qua.

"Hả? Tôi không sao rồi, bác sỹ Dư, tôi muốn đi về?" Lãnh Tiếu Tiếu nhớ lại một màn mình nhìn thấy trước lúc té xỉu, cô giùng giằng thân thể muốn rời giường.

"Không được, đứa bé này, làm sao làm khổ mình như vậy? Bây giờ con không thể ra viện, con phải ở lại bệnh viện xem bệnh thật tốt. Con không vì mình, cũng phải vì đứa bé suy nghĩ? Vì nó con cũng không thể mặc kệ. Nghe lời, mau nằm xuống."

Dư Thục Bình trách mắng khiến Lãnh Tiếu Tiếu chần chờ một chút, nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng mình, cô ngoan ngoãn nằm trên giường.

"Nhưng mà bác sỹ Dư, tôi phải ở bao lâu?"

"Lui sốt, quan sát một chút không có những thứ khác khác thường, có thể về nhà." Dư Thục Bình ôn hòa nói.

"A, tốt, cám ơn bác sỹ Dư." Lãnh Tiếu Tiếu thở dài một tiếng, thần sắc ảm đạm tựa vào đầu giường.

"Tiếu Tiếu, ba đứa bé đâu? Tại sao con ngất xỉu một mình ở trên đường?"

Dư Thục Bình có chút nghi ngờ hỏi, bà không muốn tin tưởng, mẹ con hai người này sẽ có số mạng giống nha, đều gặp phải người đàn ông phụ lòng.

Nghe được câu hỏi, Lãnh Tiếu Tiếu cười khổ một tiếng.

"Anh ấy rất bận?"

Ba chữ ngắn ngủn, nói ra nổi khổ trong lòng Lãnh Tiếu Tiếu.

Đúng vậy, anh rất bận, vội vàng cùng cô gái khác ân ái thân thiết, loay hoay liền lúc về nhà cũng không có.

Dư Thục Bình nghe âm thanh cô đơn sầu não của Lãnh Tiếu Tiếu, trong lòng sầu một mảnh.

Bà đau lòng vuốt ve tóc Lãnh Tiếu Tiếu, lắc đầu, "Đứa bé, làm sao con ngu như vậy? Giống như mẹ con, chưa bao giờ suy nghĩ vì mình."

"Bác sỹ Dư? Bà biết mẹ tôi?" Lãnh Tiếu Tiếu hết sức kinh ngạc nhìn chằm chằm bác sỹ Dư, đáy mắt lộ ra vui mừng.

Dư Thục Bình chịu đựng bi thống trong lòng, đem Lãnh Tiếu Tiếu ôm vào trong ngực của mình, bà khẽ vỗ nhẹ Lãnh Tiếu Tiếu, âm thanh buồn bã sâu kín vang lên.

"Nha đầu Hàm Tiếu kia là con của bà, con hiểu chưa?"

Oanh một tiếng?

Lãnh Tiếu Tiếu bị kinh ngốc rồi?

Cô ngơ ngác vùi ở trong ngực Dư Thục Bình, nghe bà nhỏ giọng nức nở, nhất thời không làm ra bất kỳ phản ứng nào.

"Tiếu Tiếu? Thế nào? Có phải thật bất ngờ hay không? Ngày hôm qua bà ngoại nhìn thấy con, liền đoán được con là con gái Hàm Tiếu, không nghĩ tới, con thật sự đúng?"

"Dư. . . . . . bác sỹ Dư? Bà đang nói gì?"

Lãnh Tiếu Tiếu vẫn còn có chút không thể tin được, những năm gần đây, cô vẫn là một người cô đơn với công việc, chưa bao giờ nghĩ đến mình còn có thể gặp được người thân của mình.

"Tiếu Tiếu, đừng hoài nghi, bà ngoại đã làm DNA với con rồi, con thật đúng là cháu ngoại bà, đây là sự thực." Dư Thục Bình ôm Lãnh Tiếu Tiếu thật chặt, kích động nói qua.

"Đây là sự thực? Bà không có lừa gạt con? Bà thật đúng là bà ngoại con?"

Lãnh Tiếu Tiếu trợn to hai mắt, không dám nháy mắt, giống như vừa động, tất cả trước mắt cũng sẽ biến mất.

Dư Thục Bình nén lệ, vui sướng gật đầu một cái.

Nhìn Dư Thục Bình thật tình lộ ra thương yêu, Lãnh Tiếu Tiếu không có hoài nghi, cô nhào vào trong ngực Dư Thục Bình, lên tiếng khóc, hình như muốn thống khổ và uất ức những năm gần đây toàn bộ hoàn toàn thả ra ngoài.

"Bà ngoại? Bà thật đúng là bà ngoại con? Bà ngoại? Rốt cuộc con có người thân. Con không phải là cô nhi, con không phải là một mình. Bà ngoại?"

"Đứa bé ngoan, đừng khóc, phụ nữ có thai không thể khóc, nếu không tương lai đứa bé sau khi sinh ra cũng sẽ mít ướt."

Dư Thục Bình thân thiết an ủi, Lãnh Tiếu Tiếu từ từ bình phục tâm tình kích động, cô ôm thật chặt hông của Dư Thục Bình, làm nũng.

Thì ra là, cảm giác có người thân thương yêu hạnh phúc như vậy?

Dư Thục Bình cũng thỏa mãn hưởng thụ cảm giác Lãnh Tiếu Tiếu mang ình.

Đột nhiên, một hồi tiếng chuông vang lên, Lãnh Tiếu Tiếu phức tạp liếc mắt nhìn điện thoại di động của mình?

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »