Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 245
Tư Tề ngây thơ cảnh cáo

❊ ❊ ❊

Cả đêm Lữ Duy Duy chưa chợp mắt, thật vất vả mới ngủ được, dường như mình mới ngủ một lát đã cảm giác có người lặng lẽ nhích gần vào mình, một đôi tay vuốt ve b* ng*c m*m m** của cô.

"Tư Tề, chớ quấy rầy mẹ, mẹ buồn ngủ lắm?" Lữ Duy Duy vừa nói vừa lật người, hướng mặt về bên kia.

Chăn lặng lẽ bị nhấc lên, một người chui vào, ôm chặt cô vào trong ngực.

Không phải Tư Tề?

"A?" Lữ Duy Duy quát to một tiếng, ngồi dậy từ trên giường.

Lục Tề Phong có chút buồn cười nhìn cô gái trước mắt kinh hoảng, "Thế nào? Tối ngày hôm qua em làm kẻ trộm sao? Hiện tại mấy giờ rồi vẫn chưa chịu dậy, em muốn con trai anh đói chết sao?"

"Thật hả? Hiện tại mấy giờ rồi?"

Nghe Lục Tề Phong nói, Lữ Duy Duy cũng quẫn bách, bây giờ không phải là ở nước Mĩ, Tư Tề có người chăm sóc, nếu mình thật còn ngủ nướng giống như trước đây, con trai có thể sẽ phải chết đói thật.

"Mười giờ rưỡi, anh đợi em hai giờ rồi, lại còn ngủ, nếu không phải là buổi sáng anh tới đây, có phải con anh sẽ đói bụng đến hiện tại hay không?" Lục Tề Phong nhìn chằm chằm Lữ Duy Duy, mở miệng một tiếng con anh.

"Lục Tề Phong, nói chuyện thì anh chú ý chút, tôi không muốn Tư Tề biết chuyện phức tạp này, nó còn nhỏ."

Lữ Duy Duy có chút bất mãn nhìn cửa phòng, chỉ sợ con trai đi vào nghe được.

"Rất phức tạp à? Anh là cha nó, nó là con anh, chỉ đơn giản thế thôi."

"Vậy người cha hiện tại thế nào thành chồng của người khác đây?"

Vừa nhắc tới chuyện này, nghĩ đến hình ảnh đau khổ đêm qua, lửa giận của Lữ Duy Duy đã thức dậy.

"Cái này thì cứ hỏi mẹ nó là được? Lữ Duy Duy, anh không có trách em phản bội anh, tại sao em ép thành bộ dáng người bị hại? Chỉ trích anh cưới người khác?" Lục Tề Phong rất căm tức đối mặt với Lữ Duy Duy thẳng thắn chỉ trích.

"Tại sao? Chỉ bằng chuyện tôi bị tổn thương đều là do anh?"

Lữ Duy Duy vừa nghĩ tới tổn thương mà cô gái kia mang tới cho mình, mà người đàn ông trước mặt đã từng nói yêu cô, sau khi mình rời đi, thoắt cái đã cưới cô gái kia về, trong lòng cô cũng có chút tức giận, phẫn nộ.

"Lời này của em là có ý gì? Chẳng lẽ anh ép em đi tìm đàn ông? Cũng đúng, anh không cách nào thỏa mãn em, người đàn ông kia ở trên giường mạnh hơn gấp trăm lần so với anh, em lựa chọn chọn anh ta cũng không thể quở trách nhiều, nhưng chính em hạ tiện tại sao lại đẩy trách nhiệm lên trên người anh?" Lục Tề Phong nói lời ác độc, lớn tiếng rống lên.

Nghĩ tới năm đó Lữ Duy Duy nói lời tổn thương anh, anh không áp chế nổi sự phẫn nộ dâng lên.

Lữ Duy Duy đối mặt với Lục Tề Phong không hiểu cùng lời ác độc tổn thương, cô không nhịn được khóc, "Lục Tề Phong, anh khốn kiếp?"

"Mẹ? Tại sao mẹ khóc? Chú xấu, vì sao chú quát mẹ cháu? Chú tránh ra?"

Tiểu Tư Tề ở phòng khách nghe được tiếng quát tức giận, vội vàng chạy vào, bé nhìn thấy gương mặt mẹ đầy nước mắt, vội vàng bò lên trên giường ôm Lữ Duy Duy, như đại nhân an ủi Lữ Duy Duy.

"Tư Tề, thật xin lỗi, chú không phải. . . . . ."

"Tư Tề, mẹ ôm, nghe lời, mẹ không có việc gì, mẹ có chuyện muốn nói với chú này, nhưng đó là bí mật giữa người lớn với nhau, trẻ con không thể nghe lén, cho nên hiện tại con ra bên ngoài chơi một lát, mẹ thay quần áo xong sẽ dẫn con đi tìm Thiên Hữu có được không?"

Lữ Duy Duy dịu dàng ôm Tư Tề, lau nước mắt, dán chặt khuôn mặt nhỏ non nớt, kiên nhẫn nói với bé.

"Được, mẹ, con nghe lời mẹ, con biết điều ngoan, mẹ đừng khóc nữa, chú Thiên Lỗi biết sẽ khó chịu."

Nghe con trai mình nhắc tới tên Tề Thiên Lỗi kia, sắc mặt của Lục Tề Phong càng trầm xuống.

Tiểu Tư Tề nghe lời bò dậy từ trên người Duy Duy, nhìn Lục Tề Phong bên cạnh mặt màu xanh đen, tiếp đó lại cảnh cáo.

"Không cho quát mẹ cháu, chú Thiên Lỗi nói rồi, những người bắt nạt mẹ trước kia đều bị phế sạch rồi, nếu như chú bắt nạt mẹ cháu, cháu sẽ bảo chú Thiên Lỗi phế bỏ của chú luôn." Tiểu Tư Tề nhìn chằm chằm Lục Tề Phong, khuôn mặt nhỏ nói nghiêm nghị.

Đây là con trai anh? "Tư Tề? Con nói cái gì?" Lữ Duy Duy nghe Tư Tề nói, kinh ngạc kêu thành tiếng.

Chuyện này, ban đầu cô không muốn nói cho Thiên Lỗi, nhưng khi anh ép hỏi, cô bệnh thần kinh muốn chết, hung hăng đem những hình kia lắc trước mặt anh.

Sau, Thiên Lỗi yên lặng, sau khi trở lại đồng ý mang mình rời đi.

Lúc đó cô không biết Thiên Lỗi đã làm gì vì cô, nhưng từ trong lời nói vừa rồi của Tư Tề, cô nghe được rất rõ ràng.

"Tư Tề? Con nói trước kia mẹ con bị người bắt nạt sao? Người nào nói cho con? Chuyện xảy ra khi nào? Đây là chuyện gì?"

Mặc dù Lục Tề Phong đang hỏi Tư Tề, nhưng một câu cuối cùng rất rõ ràng là hỏi Lữ Duy Duy, ánh mắt của anh chăm chú nhìn chằm chằm Lữ Duy Duy, hình như muốn tìm được đáp án từ trong mắt của Lữ Duy Duy.

"Tư Tề, đó là chú Thiên Lỗi đùa với con thôi, con mau đi chơi, một lát nữa mẹ sẽ ra."

Lữ Duy Duy thấy ánh mắt hoài nghi của Lục Tề Phong, cô dụ dỗ con trai, cố gắng để cho mình bình tĩnh lại.

"A, được, mẹ, mẹ phải nhanh nhé, con muốn chơi với Thiên Hữu."

Tiểu Tư Tề vừa đi ra ngoài cửa, vẫn không quên thúc giục người mẹ thích ngủ nướng.

Nhìn con trai đi ra ngoài, Lữ Duy Duy nhìn chằm chằm Lục Tề Phong, còn không chưa mở miệng thì Lục Tề Phong đã tiến lên, nắm chặt lấy tay cô.

"Tư Tề nói là có ý gì? Rốt cuộc từng xảy ra cái gì?" Tim Lục Tề Phong nhảy lên, anh có dự cảm xấu.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »