Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 204
Không Thể Nào Tiếp Thu Được Sự Thực

❊ ❊ ❊

Giọng điệu Tần Tuệ cứng rắn vừa mới nói xong, chỉ nghe được bộp một tiếng, tài liệu trong tay Hàn Á Minh còn có cái ly trong tay Hàn Trạch Vũ ứng tiếng mà rơi, tạo thành tiếng vang nặng nề.

"Viện trưởng Tần? Ngài nói cái gì?"

Hàn Trạch Vũ không muốn tin tưởng tất cả mình nghe được này, anh không chết tâm xác định lần nữa.

"Làm sao vậy? Có vấn đề gì không? Ban đầu quần áo trên người cô ấy đã sớm rách bươm, thứ duy nhất có giá trị chính là miếng ngọc bội không lành lặn đeo trên người, phía trên có hai chữ Hàm Tiếu, cho nên tôi liền lấy thứ này vì cô ấy đặt tên."

Đầu óc Tần Tuệ mơ hồ nhìn chằm chằm hai người đàn ông trước mặt này, cẩn thận giải thích, chỉ sợ chỗ nào nói chưa rõ ràng, mà dẫn đến bọn họ hiểu lầm.

"Tại sao có thể như vậy? Không, đây không phải là sự thật, đây nhất định không là sự thật? Tôi không tin, cha, cha cũng không cần tin tưởng, đây tất cả đều không phải là sự thật?"

Giờ khắc này, Hàn Trạch Vũ cơ hồ muốn hoàn toàn hỏng mất? Bản thân hỏng mất.

Từ lần trước nghe được ba nói dì kia tên tuổi cùng Tiếu Tiếu có chút không tính toán mà giống phần sau, ở chỗ sâu nhất trong đáy lòng của anh vẫn cố ý bỏ rơi sự trùng hợp này.

Anh không thể nào tiếp thu được người phụ nữ mình yêu lại là em gái của mình, hơn nữa bọn họ còn thân mật ở chung một chỗ như vậy, đây không phải là loạn luân sao?

Anh không nên tin, anh một chữ cũng không cần tin tưởng?

"Trạch Vũ, con làm sao vậy? Chẳng lẽ. . . . . . ?"

Hàn Trạch Vũ trải qua phản ứng nhanh chóng khiến cho ông đột nhiên nhớ lại cô gái lúc trước Trạch Vũ nhắc đến đó tên Tiếu Tiếu.

Thật sự chẳng lẽ có chuyện khéo như vậy sao?

Bọn họ như vậy chẳng phải là. . . . . . ?

Trời ạ, đều là mình tạo nghiệt?

"Cha, đây không phải là sự thật, không phải vậy? Con không tin, không tin?" Hàn Trạch Vũ hét lớn một tiếng, đột nhiên xông ra ngoài.

Nhìn con trai xông ra ngoài như là nổi điên, lúc trước hiện lên nghi ngờ giờ lấy được chứng thật.

"Ông trời tại sao trừng phạt tôi như vậy?"

Hàn Á Minh khổ sở gầm nhẹ một tiếng, thất hồn lạc phách (không còn hồn vía) đi ra ngoài, để lại Tần Tuệ vẻ mặt kinh ngạc.

Từ trung tâm y tế huyện trên đường về, hai cha con một câu cũng không nói.

Sau khi trở lại Hàn Viên, từ lúc Hàn Trạch Vũ đem mình nhốt ở trong phòng, cũng chưa ra ngoài.

Mà Hàn Á Minh vẫn lại là mặt tiu nghỉu như mất, buồn buồn khóa mình trong phòng khách, không cho phép bất luận kẻ nào đến gần một bước.

Bà Hàn nhìn phản ứng hai cha con khác thường, trong lòng lập tức hiểu xảy ra chuyện gì.

Bà nhìn bộ dáng Hàn Thi Dư mặt lo lắng, chậm rãi mở miệng nói.

"Tiểu Dư, đi xem anh Trạch Vũ của con làm sao."

"A, Vâng?" Hàn Thi Dư lấy được đồng ý của bà Hàn, lập tức chạy như bay lên tầng hai.

Cô vừa gõ cửa phòng Hàn Trạch Vũ, vừa khẽ gọi .

"Anh Trạch Vũ? Anh làm sao vậy? Em là Thi Dư, anh mở cửa ra đi? Em và mẹ cũng rất lo lắng cho anh?"

Nhưng mà, mặc cho Hàn Thi Dư gõ thế nào, trong phòng một chút động tĩnh cũng không có.

Hai ngày sau, trong phòng vẫn là một chút động tĩnh cũng không có.

Bà Hàn không khỏi có chút bối rối, không ăn không uống như vậy, dù là người sắt cũng không chống đỡ được. Không phải là một người phụ nữ sao? Đứa con trai này của bà, làm sao nhận thức kém như vậy đây?

Bà đi tới cửa phòng dùng sức vỗ cửa phòng.

"Trạch Vũ, con làm sao? Con đem cửa mở ra nha, con cố ý khiến mẹ gấp chết sao? Trạch Vũ, Trạch Vũ?"

"Mỹ Huệ, hai người đi xuống trước đi, để cho tôi tới nói với nó." Hàn Á Minh đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Sơn Mỹ Huệ, nặng nề mở miệng nói.

"Cha? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào vậy? Cha và anh Trạch Vũ ngày hôm trước đi đâu? Tại sao anh ấy trở lại liền đem mình nhốt lại?" Hàn Thi Dư đi theo sau lưng bà Hàn thấy vẻ mặt Hàn Á Minh bất đắc dĩ, nóng nảy nhăn mày lại.

Hàn Á Minh thở dài thật sâu, tóc tựa hồ đang trong một đêm bạc đi rất nhiều.

Trong hốc mắt ông ửng đỏ có ẩn nhẫn tâm tình nào đó.

Trong lòng bà Hàn biết rõ, một tay bà kéo Thi Dư qua yên lặng đi xuống lầu.

"Trạch Vũ, là cha đây, cha có chuyện muốn nói với con, cha tự mình đi vào nhé?" Trong tay Hàn Á Minh nắm một chuỗi chìa khóa nhẹ giọng hỏi thăm.

Một hồi lâu, bên trong vẫn không có một chút xíu động tĩnh?

Hàn Á Minh dùng chìa khóa mở cửa phòng ra.

Vừa vào cửa, một hồi mùi rượu nồng nặc đập vào mặt.

Trong phòng rèm cửa sổ bị kéo đến cực kỳ kín, ông tiện tay đóng cửa lại, mượn chút ánh sáng này, đi về phía Hàn Trạch Vũ nằm ở trên mặt thảm.

Đầy đất đều là chai rượu trống không, bị Hàn Á Minh đá phát ra tiếng vang leng keng, làm cho Hàn Trạch Vũ đang say rượu thức tỉnh.

"Là ai ? Đi ra ngoài cho tôi, tất cả đều đi ra ngoài cho tôi?" Hàn Trạch Vũ giống như sư tử bị thương, rống giận.

Đằng sau tức giận, cũng lộ ra vô tận bi thương và thê lương?

"Là cha?" Thanh âm Hàn Á Minh nghẹn ngào vang lên thật khẽ.

"Trạch Vũ, cha thực xin lỗi con, đều là lỗi của cha?"

"Bây giờ còn nói có hữu dụng chút nào không?" Hàn Trạch Vũ nghe được thanh âm đau đớn của cha kia, trong lòng một hồi khó chịu.

Tại sao có thể như vậy? Tại sao là cô ấy, tại sao không phải là người khác?

Anh thật sự không cần tiếp nhận sự thật này, anh không nên tin, anh hy vọng nhường nào đây chỉ là một giấc mộng, chờ anh từ trong mộng tỉnh lại, tất cả đều có thể trở về ngày trước?

"Trạch Vũ, hai ngày nay, ba suy nghĩ rất nhiều, ba thật sự rất tự trách? Lỗi lầm bản thân vi phạm lần đầu, lại làm cho hai con tới gánh chịu. Cha thật sự rất hối hận, năm đó không nên chỉ vì lợi ích mà lựa chọn mẹ con, làm thương tổn mẹ con hai người Tiếu Tiếu, cũng không dậy nổi mẹ con."

"Cha tạo nghiệt quá sâu, hôm nay, cha cũng không hy vọng xa vời con bé sẽ nhận người cha là cha đây, mà cha cũng không thể cùng với con bé biết nhau. Nếu như con bé biết con bé và con là. . . . . . , cha sợ con bé sẽ không chịu nổi sự đả kích này, mà mẹ con cũng có khả năng không chịu nổi sự đả kích này, cho nên, cha muốn con và cha cùng nhau giữ kín điều bí mật này, mà con, nghĩ biện pháp để cho con bé rời khỏi con, để cho con bé có cơ hội đi tìm kiếm hạnh phúc thuộc về con bé lần nữa, được không?"

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »