Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 220
Mưu kế trời xui đất khiến

❊ ❊ ❊

Trong mắt Hàn Trạch Vũ lộ ra tức giận, nhưng hơn nữa là không thể làm gì.

Đối mặt với con trai chất vấn, Sơn Điền Mỹ Huệ cũng không có biểu lộ ra một tia kinh ngạc. Ngay từ lúc con trai gọi điện thoại cho bà, bà cũng biết anh muốn biết những thứ gì.

Chẳng qua là còn có một ít chuyện chưa xử lý xong, cho nên, hiện tại có một số việc vẫn không thể nói cho anh biết.

Sơn Điền Mỹ Huệ liếc mắt nhìn Hàn Trạch Vũ, nhẹ nhàng cười.

"Trạch Vũ, con chỉ cần biết mẹ làm tất cả đều là vì tốt cho con, mẹ không làm tổn thương con và Hàn thị. Có một số việc, không phải như con nghĩ. Chân tướng rất phức tạp, mẹ cần chút thời gian, lúc nào thích hợp mẹ sẽ nói cho con biết."

"Mẹ? Con nên tin tưởng mẹ sao?" Thấy mẹ bình tĩnh, Hàn Trạch Vũ đột nhiên cảm thấy có chút ứng phó không kịp.

"Con nên tin tưởng mẹ, được rồi, không nói những thứ này nữa, hiện tại mẹ đói bụng, sẽ không chỉ mời mẹ uống hớp trà thôi chứ?" Sơn Điền Mỹ Huệ buông câu nói đùa, hời hợt chuyển đề tài.

Nghe xong lời của mẹ, trong lòng Hàn Trạch Vũ thoáng thả lỏng một chút, thật ra thì anh cũng không nguyện ý tin tưởng người mẹ của anh.

"Dĩ nhiên sẽ không..., con trai mẹ cũng không có hẹp hòi như vậy? Chọn món ăn?" Hàn Trạch Vũ nói qua gọi nhân viên phục vụ tới.

Sơn Điền Mỹ Huệ chuyên chú nhìn thực đơn, thỉnh thoảng nhỏ giọng nói nhỏ với nhân viên phục vụ, nụ cười nhàn nhạt mà ưu nhã.

Hàn Trạch Vũ lặng yên nhìn mẹ mình, anh không hiểu, người phụ nữ thông minh giống như mẹ, ban đầu làm sao sẽ không biết sự tồn tại của mẹ Tiếu Tiếu đây?

Nhân viên phục vụ ghi món ăn xong, lặng lẽ lui ra ngoài.

Sơn Điền Mỹ Huệ ngẩng đầu lên, phát hiện con trai mình kinh ngạc nhìn chằm chằm bà, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

"Trạch Vũ, trên mặt mẹ có vật gì à?"

"Không có, không có, con thấy khó hiểu, mẹ lớn tuổi như vậy, làm sao lại không thấy nếp nhăn nhỉ?"

Hàn Trạch Vũ giả bộ tò mò, chọc cho Sơn Điền Mỹ Huệ cười vui vẻ.

Khi nhân viên phục vụ bưng đồ ăn vào thì vừa lúc Hàn Thi Dư cũng trở về đến phòng. Thấy thức ăn trên bàn rực rỡ đủ loại, cô đảo qua buồn rầu lúc trước, vui vẻ kêu lên.

"Oa, xem ra ăn thật ngon, mẹ, anh Trạch Vũ, con không khách khí à nha?"

Nói qua cầm một miếng sushi lên đưa hướng trong miệng.

Sơn Điền Mỹ Huệ liếc mắt nhìn Hàn Thi Dư, đáy mắt không rõ tâm tình. Bà cười cười, cũng cầm một sushi lên đưa cho Trạch Vũ, "Con trai, con cũng nếm thử, cái này ăn thật ngon."

"Cám ơn mẹ."

Hàn Trạch Vũ đang chuẩn bị bỏ vào trong miệng, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Anh nhìn dãy số trên điện thoại di động, đứng dậy đi ra bên ngoài phòng.

Tầm mắt Hàn phu nhân cùng Hàn Thi Dư cũng theo Hàn Trạch Vũ rời khỏi mà chuyển hướng ngoài cửa.

Nghe Hàn Trạch Vũ vui mừng kêu một tiếng.

"Là thật sao? Ở bệnh viện nào?"

". . . . . ."

"Được, tôi lập tức tới ngay?"

Cúp điện thoại, Hàn Trạch Vũ đi vào bên tron, nét mặt anh hưng phấn không cách nào che giấu.

"Mẹ, đưa chìa khóa xe mẹ cho con, ở lại ăn đi ạ, mẹ đi Hối Phong lái xe của con trở về." Hàn Trạch Vũ hết sức cấp bách.

"Không được."

Hàn Thi Dư đột nhiên kinh hoảng kêu lên, phát hiện mọi người dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm cô, cô lại vội vàng mở miệng nói, "Em muốn nói, nhiều đồ ăn ngon, anh Trạch Vũ không ăn thật là đáng tiếc, có chuyện gì cơm nước xong rồi đi cũng không muộn."

"Hả? Có việc gấp sao?" Sơn Điền Mỹ Huệ cũng mở miệng hỏi.

"Đúng, rất rất gấp? Không có thời gian để ăn cái gì." Trong giọng nói của Hàn Trạch Vũ lộ ra vui sướng phát ra từ nội tâm.

"Lái xe không được vội vàng, trên đường chú ý an toàn." Sơn Điền Mỹ Huệ đưa chìa khóa qua, mặt nghiêm túc nhắc nhở.

"Được rồi, biết." Hàn Trạch Vũ nhận lấy chìa khóa chạy ra ngoài nhanh như làn khói.

"Anh Trạch Vũ? Anh Trạch Vũ?"

Hàn Thi Dư nhìn Trạch Vũ nhanh chóng biến mất trước mặt mình, sắc mặt trắng bệch, vội vàng đuổi theo, nhưng Hàn Trạch Vũ đã sớm biến mất ở trong thang máy.

Hàn Thi Dư gấp đến độ nước mắt cũng phải chảy ra, cô nôn nóng ấn khóa mở cửa thang máy, quả đấm siết thật chặt, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh.

Sau đó Sơn Điền Mỹ Huệ đuổi theo ra nhìn thấy Thi Dư thất thường, trong lòng giật mình, bà bước một bước dài xông tới, cho Hàn Thi Dư một cái bạt tai vang dội.

"Cô mau nói, vừa rồi cô đã làm những gì?"

"Con. . . . . . Con cũng không có làm cái gì." Hàn Thi Dư che gương mặt nóng rát, mặt đẫm nước mắt, trong mắt tràn đầy sợ hãi cùng kinh hãi.

"Tiểu tiện nhân, nếu Trạch Vũ xảy ra chuyện gì, tôi nhất định khiến cô chết rất khó coi."

Sơn Điền Mỹ Huệ nói tàn nhẫn, vội vàng gọi điện thoại cho Hàn Trạch Vũ.

Nhưng tiếng chuông đinh tai truyền đến từ trong phòng bao.

Sơn Điền Mỹ Huệ tuyệt vọng lắc đầu, nhanh chóng chạy về phía cầu thang an toàn.

Hàn Thi Dư sững sờ nhìn bóng dáng Sơn Điền Mỹ Huệ biến mất ở lối thoát hiểm, cảm giác đau truyền đến từ nơi ngực, giống như là tim bị xẻ ra, đau đớn dồn nén.

Cả người cô run rẩy, nội tâm sợ hãi cực độ khiến hai chân cô như nhũn ra, không bước được.

Cho đến khi nghe được một tiếng dinh, cửa thang máy mở ra, cô mới đột nhiên tỉnh ngộ.

Cô nhanh chóng chạy vào thang máy, che miệng lại khóc lớn tiếng.

"Anh Trạch Vũ, anh tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, em sai rồi, anh Trạch Vũ. . . . . ."

Sơn Điền Mỹ Huệ không ngừng yên lặng cầu nguyện trong lòng: con trai, nhất định phải chờ mẹ? Ngàn vạn lần phải chờ mẹ?

Nhưng khi bà thở hổn hển chạy đến nhà để xe, chiếc xe quen thuộc mới vừa rẽ ngoặt qua, rời đi.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »