Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 171
Không Khỏi Kháng Cự

❊ ❊ ❊

Tần Tuệ không cách nào khống chế được nước mắt, những năm gần đây uất ức cùng tự trách khiến bà cơ hồ hít thở không thông.

Năm đó, khi bà phát hiện cha của đứa bé trong bụng mình là anh trai cùng cha khác mẹ của mình, bà cơ hồ không có dũng khí sống tiếp.

Mà chính vào đêm mưa đó, Lý Cương dùng tính mạng của mình đổi lấy bà.

Máu tươi đầy đắt cơ hồ mỗi đêm đều xuất hiện trong mơ của bà, từ đêm đó bắt đầu, cuộc sống của bà vĩnh viễn chỉ có màu đen.

Bởi vì, bà đã mất đi tư cách có ánh sáng vĩnh viễn.

Lý Sân, Không. Đây tất cả đều là bởi vì em ích kỉ, anh không hiểu sao?”

Tần Tuệ không cách nào như cũ thoát khỏi phần tự trách này. Đặc biệt hôm nay bà đã nghe thấy lời nói của Mỹ Huệ, bạn thân hồi xưa, càng thêm vén lên vết sẹo trong lòng bà.

“Tuệ Tuệ, đừng nói mình như vậy, anh hiểu rõ em có nỗi khổ tâm, Tiểu Dư là con của em, đây là sự thực sao?”. Lý Sâm nghĩ tới lúc ở trước cửa nghe lén thấy lời nói của Sơn Mỹ Huệ kia, ông quả thật không tin được.

Ông đột nhiên nhớ tới lúc mình tìm bà hơn một năm, lúc gặp lại bà, bà đã ở viện phúc lợi này rồi.

Tần Tuệ đối mặt với nghi vấn của Lý Sâm, không trả lời, bà nức nở chấp nhận sự thật này.

“Tuệ Tuệ, lúc nào, nhất định em phải chịu thống khổ lớn thế này. Tại sao không nói cho anh?”

Lý Sâm lúc này nhớ tới lúc ban đầu nhìn thấy Thi Dư trong bệnh viện có cảm giác quen thuộc, không nghĩ tới mười năm không thấy, tiểu nha đầu kia lại xuất hiện xinh đẹp như vậy, xem ra, cuộc sống của người có tiền hoàn toàn thay đổi người ta.

“Lý Sâm, không cần nói cho Tiểu Dư, em tình nguyện nói cho nó là một người mồ côi cha mẹ, cũng không cần người khác nói nó …..”. Tần Tuệ không nói được nữa, nghí đến thân phận lúng túng của Tiểu Dư, bà lần nữa che mặt đau lòng khóc rống lên.

“Được rồi, Tuệ Tuệ, chớ đau lòng, hi vọng Tiểu Dư có thể lý giải cho em”. Lý Sâm ôm bà thật chặt vào trong ngực, thở dài thật sâu.

----------------

Trong phòng bệnh, Lãnh Tiếu Tiếu cố chấp nghiêng người nằm ở trên giường, đầu tựa vào trong chăn, kiên trì không chịu mở miệng cùng Hàn Trạch Vũ nói một câu, gấp đến độ anh nằm ở trên giường bệnh, bộ dạng đau đầu nhức óc.

“Tiếu Tiếu, em làm sao vậy? Có phải nơi nào không thoải mái không? Em đến bao giờ mới chịu nói chuyện đây?”

Hàn Trạch Vũ chịu hỏi lần thứ N, Lãnh Tiếu Tiếu không có lên tiếng. Chỉ là, thân thể cô ấy hơi run rẩy, còn có giọng mũi hô hấp, Hàn Trạch Vũ biết cô nhất định đang khóc.

Tay Hàn Trạch Vũ vừa chui vào trong chăn dọc theo, Lãnh Tiếu Tiếu liền nắm chặt chăn không thả, thân thể dưới chăn liền run rẩy kịch liệt rồi.

Tiêu hao cho tới trưa, Hàn Trạch Vũ kiên nhẫn cơ hồ bị cọ sát, hơn nữa người phụ nữ này cũng sẽ không cảm thấy buồn bực sao? Tại đi xuống như vậy, đoán chừng mình không vội chết, cô cũng sẽ bị buồn bực mà không thở nổi mà chết sao?

Hô một tiếng.

Hàn Trạch Vũ đột nhiên rút sạch chăn ra, Lãnh Tiếu Tiếu co rút thành một khối, đau khổ khóc khẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt chạm vào mắt anh.

“Tiếu Tiếu, em vẫn núp ở trong chăn sẽ bị thiếu dưỡng khí đấy”. Hàn Trạch Vũ đau lòng ôm chầm lấy cô, dịu dàng lau đi nước mắt của cô.

Lãnh Tiếu Tiếu giống như con mèo bị thương, co rức ở trong ngực anh, nhưng một giây kế tiếp, cô như bị kích động, chợt đẩy lồng ngực của anh ra.

“Anh đi đi, em không muốn gặp lại anh”. Lãnh Tiếu Tiếu nói không giống trong lòng.

Ngực của anh ấm ấp như thế, khiến cho cô đắm chìm. Cảm giác không khỏi an tâm, khiến cô quên mất những chuyện đã xảy ra.

Nhưng, khi cô nhớ tới màn hủy diệt này, cô lại không thể không đây rra lồng ngực khiến cô cực kỳ lưu luyến.

“Tiếu Tiếu, em giận anh sao? Giận anh không có bảo vệ em tốt đúng không? Tiếu Tiếu, xin lỗi. Đều là anh không tốt”. Hàn Trạch Vũ tự trách lần nữa ôm cô vào trong ngực, gắt gao ôm cô, mặc cho cô giãy giụa thế nào cũng không buông tay.

Không cách nào tránh ra khỏi, Lãnh Tiếu Tiếu đột nhiên tan vỡ, cô như bị điên liên túc đánh Hàn Trạch Vũ, bi thương khóc ròng.

Mà người bên trong. “Buông em ra, anh buông em ra. Em là người phụ nữ bẩn thỉu, em đã không trong sạch rồi, ngay cả em còn ghét chính mình, sẽ không ai muốn em nữa, em không muốn…. Ô ô ô”.

Nghe lời nói của Lãnh Tiếu Tiếu, cô bất lực khóc thút thít, đánh tới đáy lòng Hàn Trạch Vũ.

Anh đột nhiên hiểu, hiểu cô bất đắc dĩ, hiểu nổi tậm của cô thống khổ mà giãy giụa.

Cô kháng cự mình sao? Cô quan tâm cái nhìn của anh với cô sao?

“Đứa ngốc, thì ra là vì thế mà đuổi anh đi sao?”. Âm thanh dịu dàng của Hàn Trạch Vũ nhẹ nhàng mơn trớn, khiến Lãnh Tiếu Tiếu chậm rãi bình tĩnh lại.

Cô nâng lên đôi mắt mê ly đẫm lệ, ngưng mắt nhìn người đàn ông trước mắt này thật sâu, ánh mắt chân thành của anh nhìn cô, khóe miệng còn là nụ cười đùa giỡn.

Anh như thế nào lại có thể bình tĩnh nhìn mình? Anh không ngại cô sao? Không, anh nhất định là thông cảm, bởi vì anh cảm thấy do mình gặp chuyện không may nên phải có chút trách nhiệm sao?

“Em không cần anh thông cảm”. Lãnh Tiếu Tiếu xoay mặt, nước mắt không có lý do chảy xuống.

“Đáng chết, con mắt em nhìn anh mà cho rằng anh thông cảm với em sao?”. Hàn Trạch Vũ không nhịn được mắng, người phụ nữ luôn dễ dàng khơi lên lửa giận của anh.

Chẳng lẽ hai con mắt của mình chứa đựng đầy tình cảm như thế cô không nhìn thấy sao?

Vậy là cái gì? Anh ở đây tự trách. Nếu như anh không phải đuổi Giang đại ca đi, em liền sẽ không xảy ra chuyện đúng không? Tự em cũng có trách nhiệm, em bởi vì không thấy người rõ ràng liền lên xe. Cho nên, anh không phải cần…..”

“Thật là đáng chết”. Hàn Trạch Vũ quả thật bị Lãnh Tiếu Tiếu làm cho tức điên lên rồi.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »