Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 74
Tình yêu sớm lại tới

❊ ❊ ❊

Tổng bộ tập đoàn Hàng Mỹ.

Lâm Mỹ Giai vẻ mặt mất mác nhìn chằm chằm viên Thủy Tinh Cầu trong tay kia, cô sờ sờ núp ở mép tóc kia là vết sẹo, tâm tình bay vọt đến mười năm trước.

Một lễ phẩm tinh xảo. Lâm Mỹ Giai thấy trên bàn quầy thu tiền để một quả cầu thủy tinh xinh đẹp, cô vừa thấy liền thích, nắm thật chặt ở trong tay mừng rỡ không thôi.

"Cái quả cầu thủy tinh này là của tôi, tôi đã trả tiền rồi!" Một nam sinh chỉa về phía cô trong tay cầm Thủy Tinh Cầu lạnh lùng nói qua.

Nam sinh xem ra mới mười bốn mười lăm tuổi, nhưng vẻ mặt và tuổi lại không tương xứng, thành thục cùng lãnh khốc.

Lâm Mỹ Giai là nữ nhi duy nhất trong nhà, từ nhỏ đã là được nâng niu trong lòng bàn tay trưởng thành, nuông chìu cô nghĩ muốn cái gì sẽ có cái đó, chỉ cần là cô thích.

"Thật sao? Nhưng tôi cũng thích, bao nhiêu tiền? Tôi trả cho cậu?" gương mặt Lâm Mỹ Giai đầy ngạo khí, khinh thường nhìn trước mắt nam sinh gầy teo.

"Không bán? Trả lại cho tôi?" Nam sinh tuyệt không nể mặt cô, cậu vươn tay, kiên trì muốn thu trở về.

Từ nhỏ đến lớn còn không có người nào lớn tiếng như vậy nói với cô. Vô luận ở nhà hay là đang trường học, đều là một nhóm người cả ngày xoay chung quanh cô, nhìn cái khuôn mặt lạnh lùng kia, cô đột nhiên bướng bỉnh lên.

"Không được, bây giờ đang ở trên tay của tôi chính là tôi? Tôi mới mặc kệ cậu có đưa tiền hay chưa, ông chủ? Cái này bao nhiêu tiền? Tôi xuất ra giá gấp 10 lần." Từ nhỏ được nuông chiều, cô tin chắc tiền có thể giải quyết tất cả.

"Có tiền thì ngon sao? Hừ? Nói rồi, tôigiao tiền xong rồi, chính là đồ của tôi, tôi không bán. Gấp trăm lần cũng không bán."

Cái nam sinh gầy teo này cũng là hết sức quật cường, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường đưa tay qua, muốn đem Thủy Tinh Cầu đoạt lấy . Lâm Mỹ Giai chết cũng nắm không thả, hai người dây dưa.

Có lẽ là tên nam sinh lực độ có chút quá lớn, có lẽ là Lâm Mỹ Giai quá mức mềm mại, trong hỗn loạn Lâm Mỹ Giai đụng phải một bên góc trên quầy thu tiền, trong nháy mắt máu chảy như mưa.

Lâm Mỹ Giai chưa bao giờ thấy qua nhiều máu như vậy, đau đớn cộng thêm thấy máu là choáng, cô ngất đi.

Khi cô tỉnh lại, thấy mình đã nằm ở trên giường bệnh trắng noãn. Canh giữ ở bên người cô chính là tên nam sinh thanh cao kia.

Thấy nam sinh này dung mạo tuấn tú, còn nhỏ tuổi mà Lâm Mỹ Giai cảm giác mình hình như nghe thấy âm thanh tình yêu lại tới.

"Đông đông đông?"

Một tràng tiếng gõ cửa cắt đứt dòng hồi tưởng của Lâm Mỹ Giai. Cô ngồi thẳng thân thể, vuốt vuốt tóc.

"Mời vào?"

"Lâm tổng, đây là bản hiệp ước của Hạ thị , Tần tổng muốn hẹn cô bảy giờ tối nay ở Hồng Tú Ngọc gặp mặt?" Con mắt chăm chú ký của thư ký Tiểu Trang dừng lại trên người Lâm Mỹ Giai.

"Để tôi suy nghĩ một chút, chiều tôi sẽ trả lời chắc chắn" Lâm Mỹ Giai nhận lấy tài liệu nghiêm túc đọc kỹ.

Nhưng thư ký Tiểu Trang vẫn không có ý rời khỏi. Đối với cô gái chỉ lớn hơn cô một tuổi này, cô thật lòng kính yêu, sự lão luyện của cô ấy không hề thua kém một đấng nam nhi nào.

Cô chăm chú ngắm nhìn Lâm Mỹ Giai với ánh mắt nóng bỏng xen lẫn một chút dịu dàng.

Ánh mắt Tiểu Trang rơi vào trên ngực của Lâm Mỹ Giai, trên mặt cô có một tia đè nén, tầm nhìn này rơi vừa vặn lên phần cổ áo che mập mờ trước ngực Lâm Mỹ Giai, tạo cho người ta những suy nghĩ mơ màng.

Lâm Mỹ Giai dường như cảm nhận được ánh nhìn khác thường chăm chú vào mình, cô ngẩng đầu lên và vừa đúng lúc bắt gặp ánh nhìn mê ly của Tiểu Trang.

"Tiểu Trang, cô còn có việc gì sao?"

"A, không có việc gì, tôi chỉ là muốn xem Lâm tổng còn có gì phân phó nữa hay không?" Tiểu Trang nhìn thẳng vào ánh mắt đầy nghi hoặc của Lâm Mỹ Giai, cô hốt hoảng cuối đầu, gượng ép tìm cớ.

"Không sao, có chuyện tôi sẽ gọi cô, cô ra ngoài trước đi." Lâm Mỹ Giai đột nhiên cảm thấy cả người có chút không thoải mái, cô hướng thư ký Trang phất phất tay, ý bảo cô ta ra ngoài trước.

"Dạ, Lâm tổng, Vậy tôi đi ra ngoài trước nhé?"

Nhìn bóng lưng rời đi của Tiểu Trang, chân mày Lâm Mỹ Giai hơi nhíu lại. Cô cảm giác ràng cô Tiểu Trang này, mặc dù năng lực làm việc không tệ, nhưng lại có chút gì đó là lạ, mà rốt cuộc lạ ở chỗ nào, cô cũng không thể xác định rõ ràng.

Phòng làm việc lại một lần nữa trở nên an tĩnh. Lâm Mỹ Giai nhìn tài liệu trong tay, không khỏi thở dài thật sâu.

Năm đó, sau khi biết rõ thân phận của anh ấy, cô đã mừng rỡ không thôi.

Ít nhất, ba cô sẽ không mượn cớ gia thế để phản đối việc cô thích anh.

Chỉ vì một câu của anh: "Tôi ghét những cô gái nhà giàu quen được chiều chuộng cái gì cũng không biết." Cô liền ép mình học những thứ Đông Tây này nọ, cứng rắn biến mình từ một đóa hoa trong nhà kính thành một nữ cường nhân, suốt ngày làm bạn với công việc.

Nhưng là, anh ấy vẫn chưa từng một lần chú ý vào cô.

Nỗi cô đơn bỗng trào dâng trong đầu cô, cô đặt tài liệu trong tay xuống, cầm di động lên, do dự thật lâu mới rốt cuộc đem dãy số mà cô đã thụộc lòng trong đầu bấm ra.

"Alo?" Một thanh âm lười biếng vang lên ở đầu dây bên kia.

Lâm Mỹ Giai đột nhiên căng thẳng, tâm tình trở nên kích động khiến âm thanh cũng có chút run rẩy.

"Tề Phong, là tôi, Mỹ Giai đây."

"A, có chuyện gì sao?" Âm thanh lạnh nhạt của Lục Tề Phong đáp lời, dường như nhất định có chuyện mới có thể tìm tới anh ta.

"Tôi. . . Buổi chiều chúng ta có thể cùng nhau ăn một bữa cơm được không?Dự án đầu tư mới về hàng không của Hàng Mỹ, tôi muốn anh cho tôi một chút kiến nghị?" Lâm Mỹ Giai cảm nhận được sự xa cách của anh, cô đành tìm cớ, chỉ hi vọng được gặp anh cho thỏa nỗi nhớ.

"Thật xin lỗi, Mỹ Giai, tôi hiện tại chỉ là một đội trưởng đội trinh sát địa phương nhỏ bé, đối với dự án lớn này, tôi không có năng lực để cho cô ý kiến. Hơn nữa buổi chiều tôi còn bận chút chuyện." Lục Tề Phong từ chối thẳng thừng.

"Tề Phong? Tôi chỉ muốn làm bạn cùng anh, gặp anh một chút cũng không được sao? Anh hà cớ phải tránh tôi như tránh rắn vậy?" Lâm Mỹ Giai trong thanh âm có chút bi thương.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »