Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 234
Yêu, từ trên trời giáng xuống

❊ ❊ ❊

Trong công viên, có bé trai khoảng hai tuổi nhìn chằm chằm một đôi nam nữ chụp áo cưới ngoài đó không xa, mắt một cái không nháy.

“Thiên Hữu, bảo bối, con đang xem cái gì vậy?”

Một cô gái dịu dàng như nước đi tới, ôm lấy con trai đáng yêu.

“Mẹ, bọn họ đang làm gì vậy? Váy của dì kia thật xinh đẹp”.

Lãnh Tiếu Tiếu theo ngón tay của con nhìn ra xa, vẻ mặt có tia hâm mộ.

“Dì kia phải làm cô dâu, bọn họ muốn kết hôn đấy”.

“Mẹ, kết hôn là gì vậy?”

“Ừ, kết hôn chính là chú kia cùng dì kia cùng sống chung một chỗ à nha”.

“Vậy thì giống con với mẹ sao?”. Tiểu Thiên Hữu hình như có vẻ tò mò hỏi đến cùng xu thế.

“Không giống như vậy, mẹ cùng Thiên Hữu không thể kết hôn, kết hôn chỉ có hai người yêu nhau ở cùng một chỗ”.

Lãnh Tiếu Tiếu có chút nhức đầu. Con trai cô có chút khôn hơn người thường, trưởng thành sớm, cả ngày một đống vấn đề.

“Mẹ yêu Thiên Hữu sao?”

“Yêu nha, mẹ yêu Thiên Hữu của mẹ nhất rồi”.

“Mẹ gạt người.” Tiểu Thiên Hữu mím miệng, gương mặt mất hứng.

“Sao vậy, bảo bối? Mẹ lừa con cái gì?”. Một âm thanh đậm đà giầu từ tính của đàn ông truyền đến.

“Bố, mẹ không yêu con”. Tiểu Thiên Hữu cơ hồ muốn khóc lên.

“Ồ, mẹ thế nào lại không thương con đây? Mẹ yêu con nhất rồi”. Hàn Trạch Vũ ôm lấy con trai, trên mặt anh hung ác hôn một cái.

“Mẹ nói hai người yêu nhau mới có thể kết hôn, nhưng mẹ nói không thể cùng Thiên Hữu kết hôn, Thiên Hữu rất yêu mẹ, nếu như chúng ta không thể kết hôn, nhất định là mẹ không thương Thiên Hữu rồi”. tiểu Thiên Hữu nói xong, nước mắt rơi xuống.

Nhìn con trai đau lòng, Lãnh Tiếu Tiếu vừa bực mình vừa buồn cười, cô bất đắc dĩ liếc Hàn Trạch Vũ một cái, cực độ im lặng.

“Con trai, kết hôn không phải như vậy, kết hôn lòa hai người lớn ở chung một chỗ, sinh một em bé ra ngoài, hiểu chưa? Thiên Hữu là em bé, cho nên không thể cùng mẹ kết hôn rồi”. Hàn Trạch Vũ suy nghĩ một chút, tìm lời giải thích tương đối thích hợp.

“Thật không? Khi nào Hữu trưởng thành có thể cùng mẹ kết hôn sao?”

Con trai nghe xong bố giải thích, một thanh lau đi nước mũi trên mặt, cực kì tự nhiên lau đi vết trên chiếc áo sơ mi đắt tiền cho Hàn Trạch Vũ.

Lần này đến Hàn Trạch Vũ hết ý kiến. Anh cau mày nhìn con trai mình, hết sức không vui.

Mỗi tối cứ chiếm lấy vợ anh không nói làm gì, bây giờ lại công khai đoạt đi phụ nữ của anh sao.

Đều là vì con trai, cho nên đến bây giờ trên tay Lãnh Tiếu Tiếu cũng không có đeo nhẫn cưới, mỗi ngày không ít người tính tán tỉnh cô, trước phố đều 100% quay đầu nhìn, làm hại anh mỗi ngày đều để tâm.

“Thiên Hữu, mẹ là người phụ nữ của bố, cho nên chỉ có thể cùng bố kết hôn. Chờ con trưởng thành, cón sẽ gặp người phụ nữ con thích , sau đó cùng người đó kết hôn, hiểu không?”. Hàn Trạch Vũ mặt đen thui, nghiêm túc nói.

“Con chỉ thích mẹ. Thích mẹ dịu dàng, mẹ bế cơ”. Tiểu Thiên Hữu thấy mặt ba đen kịt, vội vàng muốn chui vào trong ngực mẹ.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn ánh mắt căm tức của Hàn Trạch Vũ, cố nén cười ôm qua con trai, thở dài một tiếng.

“Còn tưởng rằng anh sẽ có lời giải thích tốt hơn, càng nói càng hỏng bét”.

“Lãnh Tiếu Tiếu, anh không chịu nổi, anh muốn kết hôn. Trước em nói bụng lớn mặc áo cưới khó coi, anh chịu. Sau lại còn muốn chăm sóc con trai, không thể phân tâm, được, anh cũng chấp nhận. nhưng bây giờ con trai lớn như vậy, em còn lấy cớ gì nữa? anh mặc kệ, anh muốn kết hôn, anh muốn lập tức cùng em kết hôn”. Hàn Trạch Vũ quả thật muốn điên rồi.

“Bộ chúng ta bây giờ không phải rất tốt sao? Nhiều hình thức mà, em không cần ngày ngày ở nhà, làm bà xã của anh, bây giờ em độc thân, em là tự do. Thiên Hữu, đi, hôm nay trở về nhà ông ngoại”.

Nhìn Lãnh Tiếu Tiếu tự nhiên xoay người, Hàn Trạch Vũ tức bực dậm chân.

Nhìn dáng dấp, không trừ chút thủ đoạn nào, vợ của anh cũng sẽ không cách nào thuộc về anh, thực sự cần phải cẩn thận nghĩ ra cách.

--------------------

Vườn hoa biệt thự giữa sườn núi.

Sáng sớm, không có nghe được tiếng ồn ào thường ngày, trong nhà yên lặng, không có một ai. Đúng lúc Lãnh Tiếu Tiếu nghi ngờ, một tiếng chuông vang lên.

“Này?”. Lãnh Tiếu Tiếu nhận lấy điện thoại, tính tình dịu dàng như ngày trước.

“Là Lãnh tiểu thư sao?”

“Tôi đây, anh là ai?”. Nghe được âm thanh xa lạ gọi thẳng tên cô ra, cô có chút không vui nhau lại mày.

“Tôi là ai không quan tọng, quan trng là con trai của cô bây giờ đang ở trên tay tôi, ha ha…..”

“Cái gì? Anh là ai, anh nghĩ sao vậy? anh bắt Thiên Hữu thế nào?”. Lãnh Tiếu Tiếu nghe thấy con trai xảy ra chuyện, lòng như lửa đốt, cô căn bản không chú ý thấy sơ hồ trong giọng nói đối phương.

“Nếu như cô muốn cứu con trai cô, lập tức cầm hộp đồ bên cửa, đến tôi sẽ để lại địa chỉ cho cô, nếu như đến chậm, hậu quả tự trách bản thân. Nhớ, không tới trước, không được mở ra cái hộp kia”. Người đàn ông bên đầu điện thoại nói qua xong cúp điện thoại.

“Này? Này này!”.

Để điện thoại xuống, Lãnh Tiếu Tiếu đi tới cửa, phát hiện một cái hộp tinh sảo cùng một tờ giấy.

Cô cảm thấy chuyện này rất nghiêm tọng, vội vã bấm điện thoại của Trạch Vũ, tắt máy. Gọi sang số bố mình cũng tắt máy như vậy. Cô liên tục gọi số nhiều người, cũng bị trạng thái tắt máy.

Không suy nghĩ nhiều, cô ôm lấy cái hộp kia, lái xe hướng địa chỉ trên đi tới.

Dừng xe, cô nghi hoặc nhìn cái sân trước mắt, yên tĩnh không có chút âm thanh nào.

Cô cầm cái hộp kia, bấm trước số điện thoại vừa gọi lúc nãy.

“Này, tôi đến rồi, các người ở đâu? Con trai tôi như thế nào!?”

“Cô cầm cái hộp đi vào trong phòng”. Từ phía bên kia truyền đến chỉ thị liền cúp.

Cô mơ hồ nghe được phía bên kia có chút tạp âm, còn không kịp nghe hết liền bị cắt.

Không có lựa chọn nào khác, cô ôm cái hộp kia, mang theo lo âu và nghi ngờ hướng tới trang viên vắng vẻ kia đến gần.

Khi cô níu chặt lấy tâm, đẩy ra cánh cửa kia, bên trong truyền đến một hồi tiếng nhiệt liệt hoan hô cùng vỗ tay.

Mỗi khắc kia, cảm giác như bị đọng lại.

Cô ngơ ngác đứng ở nơi đó nhìn qua tất cả ở trước mắt, kinh ngạc không nói nổi nửa chữ.

Biệt thự sang trọng Trung Quốc có treo hình ảnh nhà ba người ấm áp.

Đèn treo thủy tinh, tầng tầng lớp lớp che màn tơ, nơi này giống như hoàng cung trong mơ vậy.

Hàn Trạch Vũ mặc tuxedo màu trắng, mắt kiếng vàng, ưu nhã giống như hoàng tử từ trong truyện đi ra, phù hợp con trai nhỏ của cô, nơ ánh tuần màu đỏ.

“Cô dâu của tôi đến, hôn lễ lập tức có thể cử hành, xin mọi người chứng kiến cho chúng tôi!”. Thấy Lãnh Tiếu Tiếu xuất hiện, Hàn Trạch Vũ hưng phấn hô lên.

Lãnh Tiếu Tiếu hồi hồn lại, bước một bước dài xông lên phía trước, “Hàn Trạch Vũ, anh là tên khốn kiếp, anh làm em sợ như vậy làm gì? Em bị anh hù chết rồi”.

Cô níu chặt lấy món đồ tơ tằm quý giá của Hàn Trạch Vũ, hung hăng lắc lắc, kích động cùng sợ hãi khiến Lãnh Tiếu Tiếu cơ hồ muốn khóc lên.

Nói không người cô, “Đứa ngốc, đừng khóc, hôm nay không thể khóc, anh không cần chút thủ đoạn, em sẽ ngoan ngoãn xuất hiện trong hôn lệ sao? Tốt lắm, là anh không được, không nên yêu em như vậy, không nên sợ em bị người khác đoạt đinhư vậy, cho nên anh mới có thể vội vã muốn em gả cho anh, tha thứ cho việc anh đùa giỡn em, được không?”. Hàn Trạch Vũ ôm Lãnh Tiếu Tiếu thâm tình khẩn thiết nói.

“Được rồi, nha đầu ngốc, mau cùng Gia Di đi thay quần áo đi, mọi người chờ lâu rồi,bố cũng vội vã muốn đem con gả đi đấy”. Hàn Á Minh cũng bu lại, trêu ghẹo nói.

“Bố, ghét, mọi người kết hợp để lừa con”. Lãnh Tiếu Tiếu chu miệng lên không muốn tới.

Sơn Mỹ Huệ cũng cười đi tới, chỉ là, bà cũng lập trường kiên định đứng ở phía con trai mình.

“Được rồi, Tiếu Tiếu, bọn ta ngày nào cũng chờ thật lâu, nhưng ta ra lệnh định con dâu thật tốt, cách làm của Trạch Vũ bác cũng ủng hộ, sớm ngày cưới cháu vào cửa, bác mới có thể an tâm”.

“Tiếu Tiếu, đi nào, đi thay quần áo với tớ á….,tất cả mọi người chờ chứng kiến giờ phút này đây”. Gia Di hâm mộ cười đi tới.

“Nếu mà có người đàn ông vì tớ mà làm như vậy, tớ chết cũng cam tâm tình nguyện rồi, cậu còn do dự cái gì nữa?”

“Duy Duy? Là cậu sao? Tại sao là cậu? cậu trở về lúc nào? Trời ạ, ngay cả cậu cũng giúp anh ấy lừa tớ sao? Tính là chị em gì đó sao?”

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn thấy Lữ Duy Duy xuất hiện, quả thật ngoài ý muốn, trừ Duy Duy, cô cơ hồ không có bạn bè nào nữa. Xem ra, Hàn Trạch Vũ chuẩn bị hôn lễ thế này thật là tốn không ít tâm tư, liền chi tiết những thứ nhỏ này cũng thay cô nghĩ tới rồi.

Nước mắt cảm động mê ly.

Tại nhiều người thân soi mói như vậy, Lãnh Tiếu Tiếu đi vào phòng thay quần áo.

Khi Lãnh Tiếu Tiếu thay áo cưới thánh khiết, ưu nhã, chiếc váy điểm đầy thủy tinh cùng hoa hồng kim cương xuất hiện hạnh phúc trước cửa, Hàn Trạch Vũ cũng ngơ ngác.

Có đèn thủy tinh chiếu rọi, toàn thân Lãnh Tiếu Tiếu tỏa ra một vầng sáng, giống như thiên sứ trên trời xuống.

Theo khúc nhạc hôn lễ vang lên, Hàn Á Minh kéo Lãnh Tiếu Tiếu chậm rãi đi tới chỗ Hàn Trạch Vũ.

Nhìn Tiếu Tiếu đi mỗi bước, gần hơn mình một chút, Hàn Trạch Vũ kích động không cách nào nói ra được, anh nhìn chằm chằm vào vợ của anh, trong mắt lóe ra lệ quang.

Khi Hàn Á Minh giao Lãnh Tiếu Tiếu cho Hàn Trạch Vũ, một tiếng vang thật lớn vang lên.

Lãnh Tiếu Tiếu bị sợ, lập tức chui vào trong ngực Hàn Trạch Vũ.

Chỉ nghe thấy Hàn Trạch Vũ cười khẽ một tiếng, ôm cô thật chặt vào trong ngực.

Nhạc đám cưới vang lên, cánh hoa hồng đầy trời, nhẹ nhàng rơi xuống, Lãnh Tiếu Tiếu kinh ngạc ngẩng đầu lên, một chiếc hộp đựng nhẫn kim cương tinh sảo cho chiếc dù nhỏ rơi vào trước mặt bọn họ.

Hàn Trạch Vũ cầm lấy chiếc nhẫn kim cương màu hồng, ánh mắt nóng bỏng nhìn Lãnh Tiếu Tiếu, anh quỳ một gối xuống trước mặt cô.

“Tiếu Tiếu, bất kể nghèo khó, bệnh tật, khổ sở, giàu có, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc, một đời anh sẽ chỉ yêu em, gả cho anh được không?”

“Ồ!!!”. Xung quanh liền có tiếng hô.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm người đàn ông tuấn tú trước mặt, nước mắt hạnh phúc cũng không kìm được nữa liền chảy xuống.

“Đồng ý nhanh lên một chút, nhanh lên một chút á, chúng ta sẽ khuyến khích cho chú rể, ồ! !!”. Trong đám người dự lễ, một âm thanh dụ dỗ vang lên.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn chiếc ô nhỏ bé tinh sảo lơ lửng trong không trung, nhớ lại đêm mưa đó, người đàn ông này tựa như từ trên trời giáng xuống xuất hiện trước mặt cô.

Đây là duyên phận sao?

Hôm nay, nhìn trên trời đầy hoa hồng, hạnh phúc của cô lần nữa từ trên trời giáng xuống.

“Trạch Vũ, em nguyện ý!”.

Lãnh Tiếu Tiếu nhẹ giọng gật đầu một cái, chiếc nhẫn kim cương màu hồng vội vã đeo vào ngón tay cô, đều nhốt cô thật chặt rồi hả?

Một hồi tiếng hoan hô ở bên trong, Hàn Trạch Vũ dịu dàng cúi đầu xuống, chuẩn bị hôn cô dâu của anh.

“Mẹ, con cũng muốn hôn hôn như vậy”.

Một đứa trẻ ôm chân Lãnh Tiếu Tiếu, ra sức bò lên trên. Hàn Trạch Vũ bất đắc dĩ trừng mắt liếc con trai một cái, ôm lấy con. Một mảnh vui thích trong tiếng cười, một lớn một nhỏ đồng thời hôn lên gò má của cô dâu.

Kết thúc chính văn

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »