Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 122
Khẩu thị tâm phi

❊ ❊ ❊

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn sắc mặt của Lục Tề Phong trở nên rất khó coi, cảm thấy có thể chuyện gì xảy ra.

Cô có chút lo lắng nhìn anh một cái, "Ngày hôm trước chúng tôi có hẹn, nhưng xảy ra chút tình trạng lỡ hẹn rồi."

Lãnh Tiếu Tiếu yếu ớt nói xong, nhìn sang Hàn Trạch Vũ, đáy mắt Hàn Trạch Vũ lập tức hiện lên một vẻ xấu hổ.

Lục Tề Phong nghe Lãnh Tiếu Tiếu nói không nói một lời, chân mày anh khóa chặt hình như là nghĩ cái gì, đột nhiên, anh mạnh mẽ đứng lên, nhanh chóng chạy xuống dưới lầu.

Thấy bộ dáng Lục Tề Phong khẩn trương, Lãnh Tiếu Tiếu càng cảm thấy tình huống không ổn, cô chạy ra cửa cầu thang hô toNày? Duy Duy rốt cuộc làm sao rồi?"

Chỉ là bóng dáng của Lục Tề Phong đã sớm mất tích. Không bao lâu, nghe được cửa truyền đến một hồi tiếng động cơ phát ra, chỉ nghe thanh âm này phát ra tiếng ầm ầm hết sức nặng nề, mà có thể biết chân ga kia dẵm gấp đến cỡ nào, mãnh liệt cỡ nào.

Lãnh Tiếu Tiếu cau mày, gương mặt lo lắng trở lại bên cạnh bàn ngồi xuống.

Cái giờ phút này bên trong phòng lãng mạn không khí đã biến mất hầu như không còn. Ánh mắt của Lãnh Tiếu Tiếu không có tiêu cự rơi vào trên nến đang cháy đỏ rực, trong lòng tràn đầy lo lắng, mà Hàn Trạch Vũ nhìn chằm chằm khuôn mặt u sầu kia của Lãnh Tiếu Tiếu trong lòng tràn đầy buồn bực.

Lục Tề Phong đạp mạnh chân ga, trong đầu quanh quẩn lời Lâm thúc đã nói. T7sh.

Cuối tuần này nếu như thiếu gia không trở về nhà, cậu sẽ phải hối hận?

Thật đáng chết?

Mình sớm nên nghĩ đến sẽ là như vậy, ông ta quyết định chuyện cần làm chắc chắn sẽ không nhẹ như vậy liền buông tha.

Tại sao phải chờ đến bây giờ mới nhớ tới? Không biết hai ngày nay Duy Duy như thế nào? Có chịu uất ức hay không? Cái đầu đáng chết kia, luôn luôn lòng dạ độc ác, nếu là Duy Duy rơi vào trên tay ông ta. . . . . .

Lục Tề Phong lắc đầu, không muốn tiếp tục nghĩ thêm, anh đạp mạnh chân ga dưới chân, xe giống như là tên bắn, chỉ thiếu chút nữa bay lên.

Xe quẹo vào một trang viên xem ra cũ kỹ, mà cửa chính của trang viên mở rộng ra, hình như đoán được người khác sẽ đến.

Vào viện, xe vẫn không có dấu hiệu giảm tốc độ, cho đến khi sát vào cửa chính kia một nháy mắt mới kêu két một tiếng thắng gấp xuống.

Cửa xe nhanh chóng được mở ra, một bóng người liền giống như gió lao ra, bảo vệ trong viện còn chưa có nhanh chóng thấy rõ là người ở đâu, anh liền biến mất ở cửa.

Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, chỉ có mấy người làm đang thu thập trên khay trà gì đó, giống như là có khách đã đến.

"Thiếu gia?" Những người đầy tớ cung kính cúi đầu với anh.

Mặc dù Lục Tề Phong đã lâu chưa từng trở lại, nhưng những thứ kia vẫn không thay đổi qua người làm vẫn nhận được anh.

Lục Tề Phong không tìm được người, lửa giận trong lòng càng ngày càng khó khống chế.

"Lục Chấn Hoa?"

Lục Tề Phong không có ý định cùng ông ta tiếp tục trốn tránh như con mèo, anh chạy lên phòng khách trên lầu kêu to.

Vài tên người làm thu dọn đồ đạc kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Lục Tề Phong có chút mất khống chế , trong mắt có một chút sợ hãi.

"Con cái người hồ đồ, có người con trai như con sao?" Một thanh âm trầm thấp giận giữ từ cửa cầu thang truyền đến.

"Tôi không có người cha như ông vậy?" Lục Tề Phong không yếu thế chút nào đáp lại ông một câu.

"Vậy con lăn trở về làm gì? Cút ra ngoài cho cha, Lục gia ta không có người con bất hiếu bất kính như con vậy." Lục Chấn Hoa lập tức tức giận đến xanh mặt.

"Đừng cho là tôi muốn trở lại, không phải ông dùng thủ đoạn hèn hạ ép buộc tôi, tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện tại ở đây." Thanh âm Lục Tề Phong mang theo phẫn nộ, anh đột nhiên nhớ đến mẹ, đáy mắt có chút ửng hồng.

"Con đừng quên con họ Lục, trên người của con có trách nhiệm ."

Lục Chấn Hoa nhìn Lục Tề Phong một bộ dáng quật cường, bất đắc dĩ cực kỳ, cái tiểu tử thúi này tính khí và bản thân giống nhau như đúc, thật không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.

"Đem Duy Duy giao ra đây?" Lục Tề Phong nghiêm mặt, hoàn toàn không để ý đến thuyết giáo của Lục Chấn Hoa.

"Kết thúc đám người thám tử tư rách nát kia, trở về công ty. Còn phải cuối tháng sau kết hôn với Mỹ Giai." Lục Chấn Hoa cũng trực tiếp lật tẩy lá bài của mình ngay lập tức.

"Không thể nào." Lục Tề Phong một một lời cự tuyệt?

"Vậy con đi đi, chỗ này của ba không có người con muốn tìm. Đi đến chỗ bờ biển gì đó, trong rừng cây không có người thưa thớt xem một chút, có lẽ còn có thu hoạch." Lục Chấn Hoa ý tứ uy hiếp anh.

"Ông? Ông không cảm thấy ông làm như vậy là quá hèn hạ rồi sao? Đây là sự việc của tôi với ông, ông tại sao muốn đối phó một cô gái vô tội? Chuyện này căn bản không liên quan đến cô ấy." Lục Tề Phong cực kỳ tức giận hầm hừ, lúc này anh giống như là bị người nắm đằng đuôi.

"Vô tội?" Đáy mắt Lục Chấn Hoa lộ ra một âm mưu, ông hướng Lâm thúc ở một bên nháy mắt. Lâm thúc lặng lẽ lui xuống.

Lục Chấn Hoa nhìn cái chén nhỏ màu hồng nhạt một chút này đèn sáng lên, ông hài lòng hơi cong môi một cái, nói tiếp.

"Con không phải là rất thích cô ấy, rất quan tâm cô ấy sao? Chính là bằng một điểm này, nó liền không vô tội."

"Ai nói với ông tôi yêu cô ấy? Tôi đây cả đời yêu duy nhất một người phụ nữ, đã bị ông hại chết." Bởi vì lo lắng cho Duy Duy, tâm tình của anh trở nên có chút mất khống chế. .

Hình ảnh mẹ trước khi chết đó thảm thiết xuất hiện ở trong đầu của anh, trên mặt của anh tràn đầy bi thương.

"Đã nói với con rất nhiều lần rồi, ba không có hại chết cô ấy?" Nghe được con trai nhắc lại chuyện xưa, trên mặt Lục Chấn hoa lộ ra một vẻ mặt khổ sở.

"Vậy ông nói đi, cô ấy là chết như thế nào?" Những năm gần đây, cái vấn đề này vẫn quanh quẩn anh, thế nhưng anh lại không cách nào tìm được đáp án.

"Ba sẽ nói cho con, nhưng mà không phải hiện tại, hiện tại con vẫn là quan tâm bạn gasi đơn thuần đáng yêu của con nhiều hơn một chút đi." Bị kéo tới vết thương, lòng cuẩ Lục Chấn Hoa một hồi đau đớn.

"Ông đừng vũ nhục phẩm vị của tôi, người phụ nữ ngu ngốc như vậy tôi làm sao có thể thích?" Lục Tề Phong lộ ra vẻ mặt hết sức chán ghét. Anh hiểu được, mình càng ra vẻ coi trọng Duy Duy, lại càng sẽ mang đến nhiều phiền toái hơn cho Duy Duy.

"Không thích cô ấy? Vậy con vội vàng chạy đến nơi này của ba đòi người?"

"Tôi chỉ là không giống như ông nghĩ, nghiệp chướng quá sâu, liên luỵ vô tội, tôi không giống người khác, không có trái tim. Nếu là có người vì tôi mà bị tổn thương, tôi sẽ áy náy." Vẻ mặt của Lục Tề Phong khinh bỉ liếc mặt Lục Chấn Hoa. Vẻ mặt có người chết.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »