Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 237
Làm tình nhân của anh trong một tháng

❊ ❊ ❊

Công viên phía Nam hồ, một quán trà tĩnh mịch đặt ở bờ hồ Bích Thủy xinh đẹp.

Một người đàn ông đeo mắt kính, ngồi đối diện hồ.

Ánh mắt của anh có chút lạnh nhạt, nhưng từ hai chân có chút lay động nhẹ kia là có thể thấy được tâm tình của anh hình như rất tốt.

Hai tay anh vẫn ôm trước ngực, nhìn chằm chằm bóng dáng đang chậm rãi đi tới từ nơi xa, tựa như thợ săn phát hiện con mồi của mình, đáy mắt lộ ra vẻ khát máu hưng phấn.

Xa xa Lữ Duy Duy liền thấy được tác phong của anh, mặc dù anh đeo kính mát, mặc dù cách một khoảng, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được luồng ánh mắt nóng bỏng mang theo lực xuyên thấu đó.

Ba năm trôi qua cũng gột rửa tất cả, trên người anh lại thêm một chút trầm ổn cùng kín kẽ, tăng thêm một chút nam tính thành thục sức quyến rũ cho anh.

Trong lòng cô có chút sợ?

Kỳ thật cô cũng không cần như thế, nhưng mà cô lại đem cảnh cáo của anh làm cớ thuyết phục mình.

Cô thừa nhận, cô thật sự muốn gặp anh? Rất muốn?

Coi như là trước khi rời đi, phóng túng bản thân một lần?

"Lục Tề Phong, hẹn tôi tới rốt cuộc là có chuyện gì?" Lữ Duy Duy đi tới trước mặt của Lục Tề Phong, có chút lo lắng, chất vấn anh.

"Sao lại tới một mình? Không phải anh bảo em mang Tư Tề tới sao?" Lục Tề Phong không trả lời câu hỏi của Lữ Duy Duy, có chút không vui nhíu mày kiếm.

"Tại sao tôi phải nghe lời anh? Nếu anh không có chuyện gì, vậy tôi đi trước." Lữ Duy Duy hốt hoảng di chuyển lướt qua, đè nén rung động trong lòng, lạnh lùng xoay người.

Cô sợ đối mặt với anh, đôi mắt khát vọng kia không thể nghi ngờ sẽ tiết lộ tâm sự của cô.

"Có thể đi, trước đó hãy đem con anh trả lại cho anh?" Âm thanh lãnh khốc của Lục Tề Phong sâu kín vang lên.

Lữ Duy Duy bỗng chốc xoay người, trợn to hai mắt nhìn gương mặt bình tĩnh của Lục Tề Phong, cả hãi một lát, không nói ra lời.

"Anh. . . . . . Anh nói bậy bạ gì thế? Tư Tề. . . . . . Là con trai tôi."

Thật lâu sau Lữ Duy Duy mới tìm được đầu lưỡi của mình, nói cà lăm.

"Thật sao?"

Lục Tề Phong tháo kính mát xuống, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía Lữ Duy Duy, khóe miệng khẽ nâng lên, kéo ra cười lạnh.

"Cái này giải thích thế nào?" Lục Tề Phong ném qua một phần kết quả báo cáo DNA.

"Đây là cái gì? Anh lấy hàng mẫu từ đâu? Hừ, đừng nghĩ lừa gạt tôi, Tư Tề không phải con trai của anh." Mặc dù Lữ Duy Duy có chút chột dạ, nhưng lúc này cô không thể không gượng chống.

Anh căn bản không lấy được hàng mẫu của Tư Tề, cho nên nhất định là anh muốn lừa gạt mình.

"Lấy được mẫu DNA của con anh rất khó sao? Em cũng quá coi thường anh. Sau này ở MacDonald, cần phải trông coi con anh." Lục Tề Phong nhìn thấu tâm tư của Lữ Duy Duy, hết sức không nể mặt đả kích cô.

Nghe anh nói, Lữ Duy Duy đột nhiên nhớ tới chiều hôm qua, xác định có một cô gái trẻ tuổi hết sức nhiệt tình đến gần Tư Tề.

Nguy rồi?

Một sợi tóc, thậm chí là một chút nước miếng cũng có thể trở thành hàng mẫu, xem ra, anh đã sớm hoài nghi.

Cũng khó trách, hình dáng của tiểu tử này cũng quá giống anh.

"Vậy thì thế nào? Con trai được tôi hoài thai mười tháng mới sinh ra, nó thuộc về tôi, dựa vào cái gì mà anh muốn giành với tôi? Anh hoàn toàn không có được trách nhiệm người làm cha?"

"Anh không có trách nhiệm làm cha là nhờ người nào ban tặng?" Vừa nghe xong lời nói của Lữ Duy Duy, lửa giận của Lục Tề Phong vọt lên.

Cô gái đáng chết này mang theo con trai của mình bỏ chạy với người đàn ông khác, hiện tại lại có thể lý sự chỉ trích mình không có trách nhiệm người cha.

Vừa nghĩ tới ban đầu cô bỡn cợt mình, ngay cả năng lực trên giường cũng bị chất vấn, oán hận trong lòng áp đảo tất cả?

"Anh? Tôi mặc kệ, con trai là của tôi, ai cũng đừng hòng cướp con từ tay tôi."

Lữ Duy Duy biết mình đuối lý, nhưng con trai hiện tại là cây trụ duy nhất của cô, nói gì cũng không thể cho anh.

"Vậy chúng ta chờ coi, anh đưa ra tòa án kiện quyền nuôi dưỡng con phải thuộc về anh. Em đã tước đoạt ba năm quyền làm cha của anh, anh tin rằng, lần này anh sẽ lấy được thứ anh muốn." Dứt lời Lục Tề Phong cầm lấy tài liệu trên bàn đứng dậy sẽ phải rời khỏi.

"Không...không được? Tề Phong, tôi không thể không có con trai, tôi cầu xin anh, để con lại cho tôi đi? Không phải bây giờ anh đã kết hôn rồi ư? Tương lai hai người sẽ có con, hơn nữa Tư Tề đi theo anh sẽ chịu uất ức."

"Cái cô gái này, em đang nói cái gì? Anh sẽ ngược đãi con trai mình sao?"

"Không, không phải vậy, tôi không có ý này, tôi nói đứa bé còn nhỏ như vậy, đi theo mẹ mình sẽ tốt hơn, Tề Phong, để đứa bé đi theo tôi được không?"

Lữ Duy Duy buông tư thái xuống uất ức xin anh, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

Thấy bộ dáng Lữ Duy Duy đau lòng khổ sở, Lục Tề Phong có chút đau lòng, nhưng vừa nghĩ tới năm đó cô tuyệt quyết, anh liền hạ quyết tâm.

"Đứa bé có thể đi theo em, nhưng anh có điều kiện." Chịu đựng tâm tình khác thường, Lục Tề Phong lạnh lùng mở miệng nói.

Lữ Duy Duy vừa nghe lời đầu của anh thì dao động, vội vàng gật đầu.

"Điều kiện gì? Chỉ cân anh không giành đứa bé với tôi, chỉ cần tôi có thể làm được, tôi đều đồng ý với anh."

Thật ra thì có lẽ anh không thật muốn đứa bé, anh đã có nhà của mình. Biết đâu anh chỉ muốn nhục nhã mình một lần, dù sao ban đầu mình thương tổn anh như vậy. Lữ Duy Duy yên lặng nhủ thầm ở trong lòng.

Lục Tề Phong liếc mắt nhìn Lữ Duy Duy khẩn trương, khóe miệng xẹt qua một tia cười hài hước.

"Được, đây chính là em nói, anh muốn em làm tình nhân của anh trong một tháng. Anh muốn sau này bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy Tư Tề."

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »