Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 95
Ai cũng có mưu đồ riêng

❊ ❊ ❊

Một tuần lễ sau, Hàn Thi Dư rốt cuộc có thể xuất viện, nhưng Tần Tuệ vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Chân của Lãnh Tiếu Tiếu cũng tốt hơn nhiều, có thể chậm rãi đi lại tự do. Cô mạnh mẽ yêu cầu ở lại chăm sóc Tần Tuệ, Hàn Trạch Vũ không thể làm gì khác hơn là trước đem Thi Dư đưa về Hàn viên.

Dọc theo đường đi Hàn Trạch Vũ chuyên tâm lái xe, không nói gì. Hàn Thi Dư thỉnh thoảng dùng ánh mắt quan sát anh, khóe miệng tràn ra nụ cười nhẹ nhàng vui thích.

Lần này tai nạn xe cộ nho nhỏ rốt cuộc lại khiến cho cô thoát khỏi thân phận đáng chết này, từ hôm nay trở đi, giữa cô và anh Trạch Vũ cũng không có bất kỳ chướng ngại gì rồi.

"Anh Trạch Vũ, anh tại sao không nói lời nào?"

"Hả? Anh muốn chuyên tâm lái xe mà" Hàn Trạch Vũ nhàn nhạt nói qua.

Thật ra thì cả chuyện lần này đều khiến anh cảm thấy có loại cảm giác là lạ, anh đối với Thi Dư cảm giác cũng là lạ, cụ thể anh cũng không nói lên được, tóm lại mấy ngày qua, Thi Dư luôn là quá mức kề cận anh, quá mức thân mật với anh, khiến cho anh cảm thấy rất không tự nhiên.

Có thể là do anh sau khi biết Thi Dư và mình không có liên hệ máu mủ, một phen không biết đối mặt với tiếp xúc quá mức như vậy ra sao.

"A, anh Trạch Vũ, hiện tại em không phải thân phận em gái của anh rồi, có phải anh cũng không yêu thích em rồi hay không?". Mặt của Hàn Thi Dư bộ dáng đáng thương, ưu thương nhìn Hàn Trạch Vũ.

"Làm sao sẽ, đừng suy nghĩ, em vĩnh viễn đều là em gái của anh". Hàn Trạch Vũ nghiêng đầu sang chỗ khác liếc mắt nhìn Thi Dư, nhìn cô bĩu môi, anh khẽ mỉm cười an ủi cô.

"Nhưng mà, em cũng không phải em gái của anh". Hàn Thi Dư chán ghét nghe thân phận như thế.

"Được rồi, Thi Dư, đừng ở đây đoán mò, tất cả đều sẽ giống như trước đây, ba vẫn là yêu em như thế, anh cũng vậy sẽ giống như trước đây thương em. Tất cả những chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm người một nhà của chúng ta". Hàn Trạch Vũ chân thành nói xong, trong lòng của anh cũng thật sự là nghĩ như vậy.

Em mới không cần anh giống như anh trai thương em, em muốn anh giống như một người đàn ông yêu thích một người phụ nữ yêu thích em.

Cô si ngốc nhìn một bên Hàn Trạch Vũ anh khí thế mười phần, trong ánh mắt đều là mê luyến.

Trong sân Hàn viên, Hàn Á Minh đang nghỉ ngơi ở trên ghế chờ, nhìn vẻ mặt ông mong chờ, đứng ở trên ban công lầu hai Hàn phu nhân vẫn lại là gương mặt lo lắng.

Thân phận của Hàn Thi Dư vẫn là mầm bệnh chưa dứt trong lòng bà, mặc dù ông nói là con gái nuôi, bà đã âm thầm sớm biết cô ta chính là con gái của tiểu tiện nhân đó. Không ngờ người đã chết lâu như vậy mà vẫn còn nhớ mãi không quên.

Bà Sơn Điền Mỹ Huệ có chỗ nào so ra kém tiểu tiện nhân đó?

Nghĩ đến đây, bà đối với Hàn Thi Dư hận ý sâu hơn.

Nghe được một hồi thanh âm còi xe, Hàn phu nhân thu hồi vẻ mặt hận ý, từ trên lầu chậm rãi đi xuống, đi về phía Hàn Á Minh.

"Ba, mẹ! Con đem Thi Dư trở về rồi". Hàn Trạch Vũ đỡ Hàn Thi Dư đi về phía khu nghỉ ngơi.

"Tiểu Dư, cái đứa bé này, làm sao lại không cẩn thận như vậy? Về sau đừng có chạy loạn nữa, chọc cho ba con lo lắng. Thương thế tốt hơn chưa? Mau đến cho mẹ nhìn một chút"

Lúc này bộ dáng Hàn phu nhân dịu dàng so với lúc trước tưởng như hai người, bà hết sức ôn hòa kéo tay của cô qua, để cho cô ngồi vào bên cạnh mình.

"Mẹ, tốt lắm, toàn bộ tốt lắm! Thật xin lỗi, ba, khiến người lo lắng"

Nhìn dáng vẻ Hàn Thi Dư khéo léo, ở bên trong lòng của Hàn Á Minh rất an ủi, trong lòng Hàn phu nhân cũng không có cảm xúc gì. Năm đó cái tiểu tiện nhân kia chính là một bộ dáng khéo léo thẹn thùng như vậy, nhưng lại mê hoặc trái tim ông xã của bà.

"Tiểu Dư, chờ con nghỉ ngơi tốt rồi, ba ở tổng bộ an bài cho con một phần công tác, về sau con liền ở nhà thật tốt, đừng chạy loạn khắp nơi nữa"

Nghe được lời nói Hàn Á Minh, trong lòng Thi Dư hết sức không tình nguyện, cô muốn đi chính là Hối Phong, cũng không phải là tổng bộ không khí trầm lặng đó. Nhưng trên mặt vẫn là bộ dáng cô gái ngoan ngoãn kia.

"Ba, bên cạnh anh không phải thiếu một thư ký sao? Để cho con đi Hối Phong, như vậy anh cũng có thể chỉ dạy cho con!"

"Thi Dư, anh đã có thư ký, em chính là nghe ba an bài, có ba ở đây, tất cả mọi người sẽ chăm sóc em". Đáy lòng Hàn Trạch Vũ, cái vị trí kia là của Lãnh Tiếu Tiếu, coi như cô không có ở đây, anh cũng muốn vì cô giữ lại.

Chân của cô khá hơn chút rồi, qua một thời gian nữa, anh rồi cũng sẽ nói cô đi làm trở lại, bởi vì anh muốn một ngày 24 giờ nhìn thấy cô, để cho cô một khắc cũng không thể rời khỏi tầm mắt của anh.

"Vậy được, tổng bộ cách Hàn viên xa như vậy, con không phải có thể ở chỗ của anh Trạch Vũ chứ?". Mặc dù không đi được Hối Phong, nhưng nếu như có thể ở tại nhà anh, ít nhất cơ hội chung sống là hơn một chút.

Nghe được yêu cầu của Thi Dư, ý nghĩ đầu tiên của Hàn Trạch Vũ chính là không muốn. Anh đang suy nghĩ phải cự tuyệt như thế nào, Hàn phu nhân liền mở miệng rồi.

"Tiểu Dư, anh con đều lớn rồi không phải còn nhỏ, anh muốn kết giao bạn gái nha. Con ở nơi đó sẽ không tiện, con yên tâm đi, mẹ sẽ để cho tài xế tiểu Trần mỗi ngày đưa đón con"

Giờ khắc này, Hàn Trạch Vũ quả thật quá cảm kích người mẹ anh minh này của anh rồi, một câu liền nói ra tiếng lòng của anh nha.

Hàn Á Minh cũng tán thành ý kiến của vợ mình, "Đúng vậy a tiểu Dư, ba vẫn là hi vọng con ở trong nhà, có thể nhiều bồi bên cạnh ba. Chờ con xuất giá rồi, cũng không có thời gian ở cùng với ba."

"Ba, tiểu Dư vĩnh viễn ở lại Hàn gia với người, có được hay không?". Hàn Thi Dư thử dò xét ý tứ của Hàn Á Minh, dùng ánh mắt nhìn sang Hàn Trạch Vũ, phát hiện anh có chút mất hồn, xem ra anh một lòng đã sớm không ở nơi này.

"Như vậy sao được, con gái trưởng thành luôn là phải lập gia đình, ba làm sao có thể giữ con cả đời? Đứa nhỏ ngốc, lòng hiếu thảo của con ba hiểu. Con yên tâm, ba nhất định giúp con tìm người chồng tốt". Nghe được lời nói của Thi Dư, Hàn Á Minh cảm động vô cùng, nghĩ đến đứa con gái này thật đúng là không có uổng phí thương.

"Cám ơn ba". Hàn Thi Dư lộ ra một bộ dáng thẹn thùng, cúi đầu mà xin lỗi.

Thật ra thì cô rất muốn nói là: nếu như cô gả cho anh Trạch Vũ, liền có thể cả đời ở cùng với người rồi.

Cô rũ mí mắt xuống che giấu đáy mắt kia hiện lên mất mát, trong lòng cũng đã bắt đầu tính toán.

Vẻ mặt Hàn Á Minh an ủi, sợ rằng nằm mơ cũng không có nghĩ đến, đứa con gái yêu thương lễ phép này của mình sẽ mang đến phiền toái không ngừng cho Hàn gia, cuối cùng lại có thể kéo ra một bí mật động trời.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »