Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 244
Lựa chọn kiên cường đối mặt

❊ ❊ ❊

Một hồi lạnh lẽo xuyên thấu thân thể của Lữ Duy Duy, cô không khỏi rụt người lại, theo bản năng vây quanh mình.

Nhưng mà đôi tay mới vừa vòng qua hai vai cô liền chợt mở mắt ra. Cảm xúc tơ lụa ở trên tay khiến cho đại não đột nhiên tỉnh táo lại.

Mình không có mặc quần áo?

Cái ý nghĩ này lập tức chợt xuất hiện trong đầu của cô.

Cô chợt ngồi dậy, phát hiện chính mình toàn thân trần trụi nằm ở trong một căn phòng không người, dưới ánh đèn lờ mờ, ga giường một mảnh xốc xếch.

Nhất thời, đầu óc của cô trống rỗng, cô không biết sự việc này là thế nào, rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Đột nhiên, tay của nàng chạm được một xấp lạnh lẽo gì đó, nàng vén cái mền lên, một xấp hình chui vào đáy mắt cô.

Khi cô xem qua xấp hình này, thế giới của cô một hồi long trời lở đất, cô lắc đầu không chịu tin tưởng.

Nước mắt bắt đầu rơi xuống, cô cúi đầu, kiểm tra thân thể mình, hi vọng đây tất cả đều không phải là thật.

Nhưng mà trên người mình những thứ vết bầm kia hiện ra đã thật sâu đả kích cô, n** t* mút nhất bên đùi cũng khiêu khích y hệt để lại ấn ký.

Đây tất cả đã nói lên những tấm hình kia đều là thật.

Cô ? Cô thật sự đã?

Một buổi tối cô hôn mê, cô đã bị người ta xâm hại rồi, hơn nữa còn là ba người đàn ông ?

Lữ Duy Duy khổ sở ôm lấy đầu của mình, đoạn trí nhớ đen tối này là một sự thật rất tàn khốc, đau đớn dai dẵng, cả đời này cô đều không muốn nhớ lại.

Nhưng là hôm nay, ngay hôm nay, sau ba năm mất tích, những hình này lại một lần nữa xuất hiện.

Chẳng lẽ hoài nghi lúc trước của mình là thật? Chuyện kia chính là do cô ta gây nên?

Xem ra, cuộc sóng gió này không thể tránh né được nếu bị khơi lên? Cô đã không thể tránh không khỏi được rồi? T7sh.

Cô không có nghĩ tới mình còn có cái gì đối với Lục Tề Phong nữa rồi, bởi vì, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, không có cách nào vãn hồi, nhưng mà sau khi lấy được Lục Tề Phong , cô ta vẫn còn muốn dồn ép mình không tha?

Cô ta đã cướp đi người đàn ông mà mình yêu mến nhất, tàn nhẫn phá hủy lòng tràn đầy mong đợi của mình, chẳng lẽ cái này còn chưa đủ sao?

Giờ khắc này, lòng của Lữ Duy Duy như bị níu lại thật chặt, đau đến cơ hồ muốn hít thở không thông?

Không, không được?

Cô phải phản kích?

Lần này, vô luận là ai đứng sau lưng, cô tuyệt đối sẽ không hèn yếu lựa chọn trốn tránh như vậy nữa?

Bởi vì hiện tại mình nên vì con trai mà ở lại?

Bởi vì hiện tại, cô đã không hề bận tâm, anh hôm nay đã là chồng của người khác, không có một xu quan hệ với mình ở đây nữa?

Quyết định chủ ý, toàn thân Lữ Duy Duy phát run, cô liếc mắt nhìn con trai bên cạnh ngủ say, đứng dậy đến phòng khách gọi điện thoại cho Lãnh Tiếu Tiếu.

"Alo? Tiếu Tiếu, cậu đã ngủ chưa?" Lữ Duy Duy có chút chần chờ hỏi.

Dù sao bây giờ còn là tân hôn của Tiếu Tiếu, lúc này gọi điện thoại đến đã coi như quấy rầy chuyện tốt của vợ chồng họ.

"Không có, còn chưa ngủ, Duy Duy, bạn làm sao vậy? Nghe giọng nói của bạn giống như đã khóc?" giọng nói của Tiếu Tiếu có chút lười biếng, bên kia điện thoại an tĩnh, có một hơi thở mập mờ khác thường truyền đến.

"Tiếu Tiếu, những hình kia lại xuất hiện. Ba năm, cô ta vẫn không chịu buông tha cho mình, Tiếu Tiếu, mình hoài nghi đây tất cả đều cùng có liên quan đến cô ta, lần này, mình không muốn đầu hàng đơn giản như vậy?"

Mặc dù biết mình có thể quấy rầy Tiếu Tiếu, nhưng mà ở nơi này thời điểm, cô cũng chỉ có thể tìm Tiếu Tiếu mà thôi.

"Cái gì? Bạn hoài nghi. . . . . . ? Duy Duy, bạn có chứng cớ sao? Mặc dù cô ta là hiềm nghi là lớn nhất, nhưng. . . . . ."

"Không có, hiện tại mình chỉ là hoài nghi, nhưng trực giác nói cho mình biết, nhất định có liên quan tới cô ta, bởi vì mình không ở lại Đài Bắc, cho nên căn bản không có liên quan đến người khác. Hơn nữa, hôm nay mình đã thấy cô ta, mà cô ta còn có thể biết sự tồn tại của Tư Tề. Cho nên, mình càng khẳng định là cô ta, Tiếu Tiếu, Tư Tề thích nơi này, mình muốn ở lại. Cho nên, lần này, mình không thể thỏa hiệp với cô ta nữa." Lữ Duy Duy nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ, ánh mắt ấy là sao kiên định.

"Thật? Bạn sẽ ở lại? Thật tốt quá, mình sẽ giúp cho bạn Duy Duy, Trạch Vũ cũng sẽ giúp, Duy Duy, vậy bạn định sẽ nói cho Tề Phong biết chuyện này sao? Bạn còn có thể cho Tề Phong cơ hội sao?"

"Không, Tiếu Tiếu, mình không muốn cho anh ấy biết, vô luận kết quả như thế nào, mình cùng anh ấy đã bỏ lỡ, cho nên mình cũng không muốn đi cưỡng cầu những chuyện này, lúc này mình chỉ có một nghĩ duy nhất là có thể cùng Tư Tề sống một cuộc sống vui vẻ yên lặng."

Lữ Duy Duy có chút khổ sở mà nói sau đí cúp điện thoại, nước mắt không cầm được rơi xuống?

Cô không phải là không thương anh, cũng không phải là không có khát vọng, chỉ là, đoạn cảm tình này, đoạn đường này đi tới ngày hôm nay cô chỉ có thể nói, có lẽ hai người bọn họ quả thật là vô duyên.

Khi cô biết anh muốn kết hôn, lòng của cô đã đau thật là đau, giống như là bị ngàn côn trùng xé xát, đau đến không muốn sống.

Là mình bị buộc bỏ qua anh ấy, chẳng lẽ còn trông cậy đời này anh ấy vì mình mà thủ thân sao?

Kết quả như thế là rất tự nhiên, nhưng mà cô không thể nào tiếp thu được chính là mình mới rời khỏi không tới ba tháng, cái miệng kia đã từng nói nhiều tiếng yêu với mình liền cưới người khác.

Cô cho là mình rời đi thì tất cả cũng sẽ từ từ quên lãng, nhưng cô thật không ngờ , anh ấy lại trụ sâu trong lòng của mình như vậy, sâu như vậy. . . . . .

Thật may là trong khoảng thời gian đen tối nhất, khó qua nhất trong cuộc sống, cô lại phát hiện có Tư Tề, đứa bé này đã ủng hộ tinh thần cho cô chống đỡ chính mình cùng nhau sống tiếp, cuối cùng cô rốt cuộc học được cách từ từ thử để xuống?

Con người là như vậy, để xuống liền buông xuống, không có hy vọng xa vời cũng sẽ không thất vọng. Một khi muốn có được, đều sẽ sợ mất đi, cái loại cảm giác sợ mất đi đó, cảm giác lo được lo mất đó, cô thật sự chịu đủ rồi.

Cô đây cũng không cần?

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »