Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 112
Yên lặng không nói

❊ ❊ ❊

Bốp?

Hàn Trạch Vũ nặng nề cho Lãnh Tiếu Tiếu một cái tát?

Vệt đỏ sậm thật sâu đả thương mắt của anh, tim của anh, tâm tình của anh đã hoàn toàn bị phẫn nộ khống chế.

Máu tươi theo khóe miệng Lãnh Tiếu Tiếu chảy xuống. Cô che khuôn mặt nóng hừng hực nhìn mặt Hàn Trạch Vũ có chút vặn vẹo, buồn bã và mê mang.

Vết thương kia ở mắt anh rốt cuộc nói rõ cái gì? Tại sao anh muốn đối đãi mình như thế?

"Nói, các người làm những gì đối với tôi?" Tay Hàn Trạch Vũ nắm thật chặt bả vai Lãnh Tiếu Tiếu, lực độ lớn như thế gần như muốn đem xương cốt của cô bóp vỡ, Lãnh Tiếu Tiếu đau đến nhăn mày thật chặt.

"Chúng tôi không hề làm gì cả?"

Lãnh Tiếu Tiếu căn bản không có nghĩ đến, trước đó cô liều mạng né tránh Tần Phi, nhưng một nháy mắt, anh vẫn để lại chứng cớ trên người mình, đủ hủy diệt cô.

Hàn Trạch Vũ một thanh xốc cô lên từ trên giường, hung hăng đem cô ngã ở cửa hàng trang điểm.

Bụng của cô bộ đụng phải gỗ thô sáp, đau tan lòng nát dạ, cô co ro thân thể rên thống khổ một tiếng, thân thể chậm rãi theo hộc tủ trượt xuống dưới.

Lửa giận tăng vọt bốn phía nên Hàn Trạch Vũ cũng không có phát hiện Lãnh Tiếu Tiếu khác thường, anh một thanh níu lấy thân thể cô đang trượt xuống, chỉ vào gương trước quầy tức giận hầm hừ.

"Lãnh Tiếu Tiếu, chính cô thấy rõ ràng, đây là cái gì? Tôi thật đúng là nhìn không ra, cô cư nhiên hèn như vậy? Lại dám trắng trợn mang theo chứng cứ kích tình trở lại như thế, còn giả vờ thuần tình với tôi?" Hàn Trạch Vũ phẫn hận, đáy mắt đều là khinh bỉ.

Mồ hôi lạnh trên trán Lãnh Tiếu Tiếu dầy đặc, trong nháy mắt ướt đẫm tóc trước trán cô. Đau đến ngay cả hơi sức cũng không có, cô căn bản không cách nào thấy vật theo lời Hàn Trạch Vũ, nhưng nghe được Hàn Trạch Vũ nói, cô cố nén đau thấp giọng phủ nhận.

"Không, em chưa có?"

Toàn bộ ánh mắt của Hàn Trạch Vũ đều tập trung ở ấn ký chỗ xương quai xanh của cô, mắt của anh, tim của anh, trong thế giới của anh sẽ không thể nhìn thấy cái khác.

"Chưa? Vậy cô giải thích cho tôi, giải thích cái này?" Hàn Trạch Vũ níu lấy tóc Lãnh Tiếu Tiếu, ép buộc kéo cô đến trước gương.

Trên đầu đau, bụng đau còn có trong lòng đau, tất cả đều ở chung một chỗ, quả thật muốn đem Lãnh Tiếu Tiếu xé rách. Cô mông lung hiểu rõ, đôi mắt đẫm lệ theo hướng Hàn Trạch Vũ chỉ nhìn lại, trong nháy mắt, thế giới của cô cơ hồ muốn sụp đổ.

Cái thứ cô sợ sẽ xuất hiện ở trên người của cô, cô biết, hiện tại vô luận cô giải thích như thế nào, anh đều sẽ không tin tưởng cô.

Nước mắt khổ sở như sóng triều tràn ra từ hốc mắt, cô vô lực lắc đầu, thân thể chảy xuống trên mặt đất, cô khổ sở cắn thật chặt vết thương chồng chất trên môi đỏ mọng, máu lại nhanh chóng rỉ ra.

Nhịn tâm muốn lạnh. Bộ dáng cực kỳ đau thương buồn bã thật làm đau lòng người.

Thấy Lãnh Tiếu Tiếu trầm mặc, Hàn Trạch Vũ càng thêm nổi giận, thật ra thì anh hi vọng cô có thể mạnh mẽ phủ nhận, cho anh một giải thích hợp lý, có lẽ, anh cảm thấy có lý do có thể tin tưởng cô. Nhưng, lúc này cô trầm mặc, ở trong mắt của Hàn Trạch Vũ, hoàn toàn biến thành cam chịu.

"Thế nào? Không nói? Cái này là sai lầm hay là quên hình? Lãnh Tiếu Tiếu, nếu không tự ái như vậy, vậy thì hiệp ước giữa chúng ta hủy bỏ. Trong vòng ba ngày, bảo tất cả lớn lớn nhỏ nhỏ trong viện mồ côi đều cút đi hết cho tôi?"

Thanh âm của Hàn Trạch Vũ lạnh lẽo như hàn băng vang lên bên tai Lãnh Tiếu Tiếu, Lãnh Tiếu Tiếu nhất định bảo trì trầm mặc đột nhiên mở ra đôi mắt đẫm lệ, tràn đầy tuyệt vọng.

"Không, anhh không thể làm như vậy, mẹ Tần bây giờ còn đang hôn mê, nếu như anh thu hồi Viện Phúc Lợi, anh bảo bọn họ phải làm thế nào? Trạch Vũ, em van xin anh." Lãnh Tiếu Tiếu khổ sở không chịu nổi quỳ trên mặt đất, nắm thật chặt chân Hàn Trạch Vũ.

"Cầu xin tôi? Tại sao cô cầu xin tôi? Hiện tại, cô cảm thấy cô còn có tư cách gì có thể đổi viện phúc lợi về? Bằng thân thể bẩn thỉu của cô ư? Nói cho cô biết, tôi không có nửa điểm hứng thú đối với đồ người đàn ông khác đã dùng qua."

Hàn Trạch Vũ cúi thấp thân thể, nâng cằm dưới của Lãnh Tiếu Tiếu lên, con mắt khinh miệt quét qua trên người Lãnh Tiếu Tiếu, giống như đang nhìn một đồ vật làm cho người ta chán ghét không dứt.

Hàn Trạch Vũ nói vô tình giống như đao nhọn đâm bị thương trái tim Lãnh Tiếu Tiếu, đem lấy lòng cô cắt tới chia năm xẻ bảy, cả người cắt khúc?

"Trong lòng của anh, đã, đã cho rằng như thế sao?" Lãnh Tiếu Tiếu cố nén đau thương, đứng lên thân thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ.

Nếu uất ức cũng không cách nào cầu toàn, như vậy cô cũng không cần như chó vẩy đuôi mừng chủ ở trước mặt anh, cô muốn dùng một loại tư thái hoa lệ phai nhạt ra khỏi tầm mắt của anh.

"Đã như vậy, vậy tôi cũng không cần ở lại chỗ này." Lãnh Tiếu Tiếu ép buộc mình nhịn rơi nước mắt, nhịn cả người đau đớn chậm rãi xoay người rời đi.

Cô không cần ở trước mặt anh rơi một giọt lệ.

Vào một nháy mắt xoay người kia, một vết máu trong nháy mắt xẹt qua tầm mắt Hàn Trạch Vũ. Chỉ là, chỉ xẹt qua tầm mắt của anh, cũng không có vào tim của anh.

Nhìn bóng lưng Lãnh Tiếu Tiếu yếu đuối, ở bên trong lòng của Hàn Trạch Vũ một hồi đau đớn. Anh đột nhiên muốn mở miệng giữ cô lại, nhưng vừa nghĩ tới cô thừa hoan phía dưới với người đàn ông khác, anh chỉ có loại kích động muốn giết người.

Anh nhịn được mình đối cô không buông, ép buộc mình duy trì trầm mặc, mắt nhìn bóng dáng gầy yếu biến mất ở tầm mắt của anh.

Nghe được cửa chính lầu dưới “ầm” một tiếng bị nặng nề đóng, tim của anh cũng trong nháy mắt chìm đến đáy cốc.

Anh ngồi bệt xuống giường, nhìn hình đầy đất, lửa giận lại xông về đỉnh đầu của anh.

Anh vung tay lên đèn thủy tinh nặng nề va đập vào gương, miểng thủy tinh đầy đất, cả phòng hỗn độn, y như một mảnh phiền loạn trái tim không có chút đầu mối nào.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »