Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 73
Hết sức hưởng thụ loại cảm giác này

❊ ❊ ❊

Hàn Trạch Vũ vừa thốt lên xong, sắc mặt của Hàn Thi Dư lại đột nhiên thay đổi.

Anh Trạch Vũ bắt đầu ghét bỏ mình, anh muốn đuổi mình đi? Đều là do người phụ nữ này, nếu không phải là do cô ta, tại sao anh Trạch Vũ có thể đối đãi với mình như vậy?

"Anh Trạch Vũ? Em không muốn trở về Hàn viên, lại bị ba càu nhàu cả đời?" Hàn Thi Dư cẩn thận thấp giọng kêu anh, âm thanh rõ ràng không tình nguyện.

"Em cũng phải có người trông nom quan tâm tới rồi, em xem em bây giờ, cả ngày không có làm chuyện đứng đắn, cái tốt không học, lại đi học làm cái việc rối loạn này hay sao?" Hàn Trạch Vũ nghĩ tới cái ly rượu kia đã cảm thấy không khỏi phiền não, bởi vì anh cảm thấy chuyện không có Lãnh Tiếu Tiếu nói đơn giản như vậy.

Lãnh Tiếu Tiếu thấy thế cũng mở miệng nói: "Sẽ để cho Thi Dư ở chỗ này thêm vài ngày được không? Hôm nay ban ngày làm phiền Thi Dư giúp tôi, nếu không một mình tôi ở nhà, còn có chút sợ."

"Đúng vậy a, anh Trạch Vũ, chị Tiếu Tiếu hiện tại cũng cần chăm sóc a, anh phải đi làm, không thể ở nhà thường xuyên được? Chờ chị Tiếu Tiếu tốt lên, anh an bài công việc chp em, em thật tốt làm công việc, như vậy không tốt sao?" Hàn Thi Dư nghe Lãnh Tiếu Tiếu nói, lập tức lên tiếng phụ họa.

Hàn Trạch Vũ suy nghĩ một chút, Lãnh Tiếu Tiếu xác thực cũng cần người chăm sóc.

"Được, đợi Tiếu Tiếu tốt lên, gọi ba ở cở sử chính an bài công việc cho em?"

"Cám ơn anh?" Hàn Thi Dư ngoài mặt kích động không dứt, nhưng trong lòng cũng đang âm thầm tính toán.

Cô mới không cần đi công ty chính, nếu như muốn đi đã sớm đi, cô muốn vào Hối Phong. Bởi vì việc này, cô có thể mỗi ngày mỗi lúc đều nhìn thấy anh, theo dõi anh?

Hàn Trạch Vũ quay đầu lại liếc mắt nhìn chân của Lãnh Tiếu Tiếu, đột nhiên phát hiện, dường như chỉ thấy dụng cụ nhưng vẫn không thấy thầy thuốc.

"Cái đó thầy thuốc vật lý trị liệu có ở đây không?"

"Tôi để cho ông ta đi trước, còn có cái này mười phút là có thể lấy xuống, ông ta ở lại chỗ này cũng không có tác dụng gì, ngày mai ông ấy còn tới dùng thuốc xoa bóp." Lãnh Tiếu Tiếu giải thích.

Di chuyển sự chú ý."Cái này chính mình có thể lấy được sao?" Hàn trạch Vũ có chút nghi vấn nhìn chằm chằm vật dụng trên chân cô.

"Có thể, tự tôi biết, trước kia ở Viện Phúc Lợi tôi còn giúp người khác ghim qua?" Lãnh Tiếu Tiếu vô tâm nói qua.

Thế nhưng câu nói vô tâm lại gây sự chú ý cho Hàn Thi Dư?

Viện Phúc Lợi ? Cô ta cũng là lớn lên trong Viện Phúc Lợi sao? Có thể hay không. . . . . . ?

Sẽ không à nha? Cái này cuộc đời lớn như vậy, làm sao có chuyện tình khéo đến như vậy? Trong lòng của Hàn Thi Dư ý nghĩ kia mới vừa lên, liền bị mình hủy bỏ.

Hàn Trạch Vũ nhìn khuôn mặt tươi cười của Lãnh Tiếu Tiếu, nghe được cô nhắc tới viện Phúc Lợi, anh có chút đau lòng?

Từ nhỏ đã không có cha mẹ, cô đơn ở viện Phúc Lợi lớn lên, ban đầu mình còn cầm chuyện của viện Phúc Lợi tới uy hiệp cô, nghĩ tới ban đầu cô vô dụng cùng cô độc, anh đột nhiên thật là muốn đem cô ôm vào trong ngực, cả đời này đều thương yêu cô thật nhiều?

Lãnh Tiếu Tiếu chú ý tới ánh mắt có chút tâm tình phức tạp của Hàn Trạch Vũ, còn tưởng rằng anh đang lo lắng, đối với anh lộ ra một tia cười tự tin:

"Trạch Vũ, không có chuyện gì, tôi thật sự không sao? Dù sao trong lúc điều trị cũng không xê xích gì nhiều, liền rút ra được rồi?"

Lãnh Tiếu Tiếu nói, bắt đầu động thủ rút ra một ít cây châm đâm vào da của cô.

Một cây châm cuối cùng thoát khỏi da của cô, cô lộ ra một tia cười trong sáng:

"Được rồi? Ừ, cảm giác chân thoải mái hơn?"

"Tiếu Tiếu?" Hàn Trạch Vũ nhìn nụ cười trong sáng, đột nhiên mở miệng gọi tên của cô.

"Hả?"

Lãnh Tiếu Tiếu sững sờ, dường như đây là lần đầu tiên anh như vậy thân mật gọi tên cô, hơn nữa còn bao hàm nhu tình.

Trong lòng Lãnh Tiếu Tiếu không khỏi một hồi khẽ run, loại cảm giác đó tựa như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng quét qua buồng tim, không có lực nặng, lại có thể vừa đúng trêu chọc lòng người.

Tiếp thu được ý tứ mong đời của Lãnh Tiếu Tiêu, Hàn Trạch Vũ lại đột nhiên không được tự nhiên, anh mất tự nhiên ho khan một tiếng.

"Chúng ta ra ngoài đi ăn cơm đi, giống như hơi đói rồi hả ?"

Nghe được Hàn Trạch Vũ trả lời, Lãnh Tiếu Tiếu hết sức thất vọng đáp một tiếng, "A, Được?"

Hàn Trạch Vũ không nói hai lời một bước từ trên giường ôm lấy Lãnh Tiếu Tiếu, đi ra bên ngoài.

"Trạch Vũ, anh làm gì đấy? Mau buông tôi xuống, tự tôi có thể đi?"

Lãnh Tiếu Tiếu xin lỗi liếc mắt nhìn Hàn Thi Dư, trên mặt cô ấy cười như không cười có một tia cô xem không hiểu vẻ mặt.

"Câm miệng? Ngoan ngoãn nghe lời?"

Hàn Trạch Vũ bá đạo rống lên một tiếng với Lãnh Tiếu Tiếu, quay đầu lại liếc mắt nhìn Hàn Thi Dưcó chút đờ đẫn: "Thi Dư, đi mau, không phải cũng muốn anh ôm em chứ?"

"A, em tới đây?"

Hàn Thi Dư ở trong tiếng kêu của Hàn trạch Vũ phục hồi tinh thần lại, cô ngoan ngoãn đi theo phía sau bọn họ, trong lòng phẫn hận biến thành sóng lớn?

Xe dừng ở trướ cửa một nhà hàng Tây sang trọng. Lựa chọn cái nhà phòng hàng lớn nhất này là tại vì có cửa này liền dừng xe.

Sau khi xuống xe, Hàn Trạch Vũ không để ý Lãnh Tiếu Tiếu phản đối, vẫn như cũ ôm cô hướng phòng ăn cửa chính đi tới. Mọi người mập mờ chăm chú nhìn bên trong, mặt của Lãnh Tiếu Tiếu cũng hồng đến bên tai.

"Trạch Vũ, như vậy ảnh hưởng không tốt?" âm thanh sâu kín thật thấp của Lãnh Tiếu Tiếu truyền đến.

"Sợ cái gì, nhà truyền thông nào dám viết linh tinh, tháng sau sẽ để cho nó đóng cửa?" Hàn Trạch Vũ hết sức liều lĩnh nói, chỉ là, Hàn thị cũng thật có thực lực này.

Hàn Trạch Vũ vừa nói vừa tăng thêm lực ở cánh tay, đem cô ôm chặt hơn. Bởi vì, anh phát hiện mình hết sức hưởng thụ loại cảm giác này, đối với mọi người biểu hiện quyền sở hữu của mình.

Lãnh Tiếu Tiếu cười má lúm đồng tiền ở trong ngực của anh, một loại cảm giác an tâm do vậy mà sinh ra?

Người đàn ông này mặc dù bá đạo, mặc dù không hiểu dịu dàng, mặc dù trước sau như một thủ đoạn cứng rắn, mặc dù. . . . . . T7sh.

Mặc kệ anh như thế nào, tóm lại, anh chính là để cho cô cam tâm tình nguyện dâng lên thân thể của mình?

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »