Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 76
Tính phúc hủy ở trên chân em

❊ ❊ ❊

Lục Tề Phong oán hận nhìn chằm chằm cô gái trước mặt bĩu môi bôi thuốc cho anh, chân mày bởi vì đau đớn mà hơi nhíu lên.

"O o, rất đau sao?" Lữ Duy Duy nhìn vẻ mặt anh khó chịu, vừa bôi thuốc cho anh vừa thổi một chút.

"Cô gái chết tiệt, em nói đi? Đổi là em bị đá thử nhìn một chút?" Lục Tề Phong tức giận bĩu môi.

Trên mặt Lữ Duy Duy khó được lộ ra một tia áy náy, "Được rồi, em lại không biết là anh, ai bảo anh không có việc gì làm tới dọa em?"

"Không phải anh chỉ đùa một chút thôi sao?"

"Có loại đùa giỡn thế sao? Thế nào, gặp phải cướp sắc, chẳng lẽ em không cần phản kích sao? Chẳng lẽ muốn giạng hai chân nghênh đón anh sao?" Giọng nói của Lữ Duy Duy bất tri bất giác đề cao.

Nếu không phải là cô đá đả thương bộ vị mấu chốt của anh, cô mới sẽ không có lòng tốt như vậy giúp anh bôi thuốc, tốt nhất là đau chết anh.

"Cô gái, em không thể dịu dàng một chút sao? Nói một câu cũng thô lỗ như vậy." Lục Tề Phong báo oán, dầu gì hiện tại anh cũng một người bị thương. Dịu dàng một chút sẽ chết à.

"Muốn dịu dàng thì anh tìm những thứ oanh oanh yến yến kia đi? Bản tiểu thư cũng không rảnh rỗi phục vụ anh." Lữ Duy Duy nói thì đứng dậy.

Lục Tề Phong một thanh túm cô, đem cô ôm thật chặt vào trong ngực, "Đem anh bị thương thành như vậy rồi còn muốn đi? Không được, em phải bồi thường cho anh?"

"Vậy anh còn phải bồi thường phí tổn thất tinh thần cho em, anh làm em bị sợ quá mức?" Lữ Duy Duy không phân thân ra được, chỉ mặc cho anh ôm, hình như chính mình hai ngày còn hết sức nhớ nhung cái ôm trong ngực này đấy.

"Cần tổn thất tinh thần, hình như em muốn đem cả người em bồi thường cho anh. Em mới vừa đá một cước kia đối với thân thể anh cùng trong lòng cũng đã tạo thành tổn thương cực độ, anh đoán chừng tiểu đệ của anh về sau liền vô dụng, anh đây cả đời tính phúc liền hủy ở trên chân em rồi. Em nói xem có phải em nên bồi thường anh hay không?" Lục Tề Phong lại bắt đầu ăn vạ.

Diện mạo tốt, vết sẹo quên đau, đôi tay lại bắt đầu ăn ở xấu ở trên người của cô sờ trên mò dưới.

Lữ Duy Duy đẩy anh ra có chút tức giận bừng bừng, nói, "Vậy em bởi vì nguyên nhân của anh, thiếu chút nữa bỏ mạng rồi, anh làm sao bồi thường cho em đây?"

Lục Tề Phong nhìn Lữ Duy Duy, mặt nghiêm nghị, không có ý đùa giỡn, "Lời này là có ý gì?"

"Chính là em suýt chút nữa bị đụng chết? Đều là bởi vì anh?"

Lữ Duy Duy không có tức giận trừng mắt liếc anh một cái, "Có nhiều cô gái cực phẩm chờ anh, làm gì không có việc gì trêu chọc em? Em còn muốn sống thêm vài năm đây?"

Để cho cô đến. "Thương thế của em sao rồi? Cho anh nhìn xem." Lục Tề Phong xác định Lữ Duy Duy không có nói láo, mặt anh khẩn trương ngồi dậy, quan sát toàn thân cô.

"Anh vội vàng, khẩn trương cái gì đây? May nhờ em phúc lớn, ném tới bên bồn hoa, nếu không bây giờ anh đã có thể thấy. . . . . ."

"Không có việc gì là tốt? Không có việc gì là tốt?"

Lời nói của Lữ Duy Duy vẫn chưa nói hết, Lục Tề Phong liền đem cô ôm thật chặt ở trong ngực, thân thể của anh hình như còn có chút run rẩy, trái tim nhảy loạn trong ngực biểu hiện hiện tại tâm tình của anh khẩn trương.

Đối mặt với anh khẩn trương, Lữ Duy Duy giật mình. Anh thật quan tâm mình sao? Bị người quan tâm là một loại cảm giác như vậy à? Rất ngọt rất cảm động nha?

Lòng của Lữ Duy Duy trong một nháy mắt trở nên mềm mại, cô hết sức dịu ngoan nằm ở trong ngực của anh, hưởng thụ yên tĩnh này.

Lục Tề Phong khó nhìn thấy Lữ Duy Duy dịu ngoan như vậy, anh nghi ngờ cúi đầu, vừa hay nhìn thấy vết sẹo trên trán cô.

"Đây là làm sao vậy? Đụng bị thương sao? Thế nào lưu sẹo rồi hả?" Nói qua tay nhẹ nhàng mơn trớn, mang cho Lữ Duy Duy một tia ấm áp.

"Ừ, đúng, may mà không sâu, tóc có thể che kín?" Lữ Duy Duy vội vàng quay đầu, không muốn làm cho anh nhìn thấy một vết sẹo vì chính anh.

"Trước em nói là bởi vì anh mới bị đụng thương sao? Đây là chuyện gì xảy ra?" Lục Tề Phong đột nhiên nghĩ tới trước đó Lữ Duy Duy nói muốn anh phụ trách.

"Trước là em nói lung tung á..., là một cô gái điên uống rượu quá nhiều, coi em như tình địch của cô ta, lái xe liền hướng em đụng tới."

Lữ Duy Duy tùy ý lấy cớ, mình cũng không biết tại sao mình muốn giấu giếm chân tướng, chỉ là theo bản năng không muốn lại đi chọc cô gái kia, quả thật điên cuồng đến bệnh hoạn.

"Chỉ đơn giản như vậy?" Lục Tề Phong cầm mặt của cô, để cho cô nhìn thẳng mình.

Hiếm khi thấy Lữ Duy Duy yên tĩnh như vậy, đối với lời nói của cô cũng hoài nghi lớn.

"Chỉ đơn giản như vậy, có tin hay không là tùy anh?" Lữ Duy Duy có chút không nhịn được đẩy tay của anh ra, chuẩn bị đứng lên.

"Được rồi, anh tin tưởng, chỉ cần em nói anh liền tin tưởng?" Lục Tề Phong thâm tình nói xong, trong con ngươi thâm thúy lộ ra một tia khác thường.

Trong lòng anh âm thầm nói, tin em mới là lạ, chút chuyện nhỏ này khó khăn không tới anh...anh không biết chuyện gì xảy ra hay sao?

Lữ Duy Duy nhìn con ngươi Lục Tề Phong chuyển loạn, trong lòng vô cùng rõ ràng anh lại đang có ý định gì. Cô xoay tròn thoát khỏi sự kiềm chế giữa hai cánh tay của anh, đứng lên, "Xú đàn ông, anh đi đi? Đúng rồi, làm sao anh biết nhà em?"

Đến bây giờ lúc muốn đuổi anh đi, Lữ Duy Duy mới nhớ tới, mình chưa từng nói với anh địa chỉ nhà mình? Làm sao anh tìm được?

"Chút chuyện nhỏ này có thể khó sao? Em quên thân phận mình?"

Mặt Lục Tề Phong hả hê trêu chọc, nói chuyện đồng thời hướng Lữ Duy Duy liếc mắt đưa tình, mặt mày đều là vô hạn phong tình, quả thật lẳng lơ.

"Em cảnh cáo anh, không cho phép anh tùy ý dòm ngó bí ẩn của anh, anh như vậy quá không đạo đức?" Lữ Duy Duy nắm chặt thành nắm đấm hung hăng nâng lên.

Lục Tề Phong cũng đứng lên, hướng cô đến gần, "Yên tâm, anh bảo đảm em không tắm đi nhà cầu là tốt rồi?"

"Vô lại? Anh cách em xa một chút?" Lục Tề Phong dịu dàng làn điệu khiến Lữ Duy Duy quả thật muốn điên rồi.

Nhìn dục vọng rõ rành rành dưới đáy mắt anh khiến Lữ Duy Duy chợt xoay người muốn chạy, Lục Tề Phong đã sớm hiểu rõ cô, giống như con ác lang nhanh chóng bổ nhào lên phía trước, đem Lữ Duy Duy đặt ở trên ghế sa lon.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »