Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 79
Âm mưu nặng nề

❊ ❊ ❊

Tần Phi đi đến quán cà phê đã hẹn, không nhìn thấy bóng dáng Vương quản lý. Anh căm tức quả đấm nặng nề đập vào trên bàn, dẫn đến phục vụ liên tiếp quay đầu lại chú ý.

"Tiên sinh, xin hỏi ngài có cần gì không?". Quản lý quán cà phê lễ phép đến đây hỏi thăm.

"Cút ngay, ít đến phiền tôi". Tần Phi không để ý hình tượng hướng quản lý nhà hàng rống giận.

Hôm nay tâm tình của anh kém đến cực điểm, đang không tìm được chỗ phát tiết ra, mà quản lý hảo tâm rất tự nhiên đảm đương vật hy sinh.

"Vâng, thật xin lỗi quấy rầy đến ngài, nếu như anh có gì cần xin tìm phục vụ của chúng tôi"

Không hổ là làm phục vụ, gặp phải khách vô lý như vậy, anh còn có thể duy trì vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười, cũng khó trách anh có thể làm được quản lý, còn những người bên cạnh bỏ đi kia cũng chỉ có thể làm phục vụ thôi.

Đợi một hồi, một người đàn ông trung niên ưỡn bụng vẻ mặt vội vã chạy về phía vị trí Tần Phi.

"Tần tổng, thật xin lỗi, tôi đến chậm"

"Vương quản lý, dáng vẻ bây giờ của ông là càng lúc càng lớn, ngay cả tôi mời ông cũng phải chờ lâu như vậy". Chân mày Tần Phi cau lại,

Tâm tình rõ ràng không vui.

"Tần tổng, ngài đây là nói gì vậy, không phải công ty có chuyện, đột nhiên không đi được sao? Ngài xem ngài hiện tại cũng không tìm được cơ hội có thể đem tôi đưa ra ngoài, tôi phải tạm lúc nhân nhượng vì lợi ích toàn cục ru rú ở Hối Phong nha, hơn nữa hiện tại trợ lý mới đến đó, cả ngày giống như con ưng nhìn tôi chằm chằm, tôi có thể ra ngoài cũng không tệ rồi"

"Hãy bớt nói lời vô ích đi, tôi muốn ông đem giá cả Hạ thị bắt đầu tiết lộ cho Hàn Trạch Vũ". Tần Phi hút mạnh thuốc lá một cái, trong ánh mắt mê ly này nhìn không thấu anh rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

"Cái gì? Tiết lộ cho Hàn thị? Tần tổng, tôi không có nghe lầm chứ?". Vương quản lý há to miệng, một bộ dáng không hiểu.

"Đúng, ông không có nghe lầm, đem giá cả bắt đầu tiết lộ cho Hàn thị." Tần Phi lần thứ hai nhắc lại.

Anh đã lấy được tin tức nội bộ, ngày mục tiêu cạnh tranh định xuống lần nữa rồi, anh muốn trong thời gian ngắn giải quyết xong Hàn Trạch Vũ.

Hôm nay một màn kia thật sâu kích động đến anh, anh một ngày cũng không muốn đợi lâu, anh muốn lần nữa đoạt lại Lãnh Tiếu Tiếu. Trận trò chơi báo thù này, anh muốn lập tức kết thúc đi.

"Tần tổng?"

Vương quản lý không phải là không hiểu rõ, Tần Phi này rốt cuộc trong hồ lô bán thuốc gì, nhưng mà trong lòng cũng đang mừng thầm. Mặc kệ kết quả như thế nào, cứ như vậy, ông đối với Hàn Trạch Vũ báo cáo thật tốt, có lẽ lần này thật sự có thể tránh được một kiếp.

"Tất cả theo tôi nói đi làm là được, những thứ khác không cần ông quan tâm". Tần Phi nhả ra một miệng khói, trên vẻ mặt lạnh lùng kia đều là ác độc.

"Được, tôi biết rồi, Tần tổng, vậy tôi hiện tại đi về trước"

"Đi đi, giá cả bắt đầu đến lúc đó tôi sẽ thông báo cho ông. Ông đi đi". Tần Phi tựa vào trên ghế sa lon, hết sức mệt mỏi hai mắt nhắm nghiền.

" Được, Tần tổng, vậy tôi đi đây"

Vương quản lý khom người hết sức thấp kém, mà Tần Phi nhìn đều lười muốn xem ông một cái, thẳng hướng không khí phất phất tay, không nói chuyện.

Bóng dáng của Vương quản lý biến mất ở ngoài cửa quán cà phê, một góc nhỏ cách đó không xa, một người đàn ông áo đen đứng lên, cũng vội vã rời đi.

Trong lòng có tự do. Trong bệnh viện, bác sỹ đang làm kiểm tra cho Lãnh Tiếu Tiếu, Hàn Trạch Vũ đứng ở ngoài cửa trầm mặc, không nói gì, nhưng Hàn Thi Dư có thể cảm thấy anh lo lắng.

Hàn Thi Dư đứng ở sau lưng anh, mê muội nhìn bóng lưng cao lớn kia, trong lòng hết sức khổ sở.

Anh Trạch Vũ! Cô ta thật sự tốt như vậy sao? Anh tại sao đau lòng cô ta? Những năm gần đây, anh đều không có lo lắng cho em giống như lo lắng cho cô ấy, ngay cả em là em gái của anh, anh cũng có thể thương yêu em nhiều hơn một chút, không được sao?

Có lẽ cảm nhận được sau lưng có luồng ánh mắt đang nhìn chăm chú mình, Hàn Trạch Vũ đột nhiên quay đầu lại, Hàn Thi Dư trong lòng hoảng sợ, nhanh chóng thu hồi tình cảm tràn ra này của mình, thay vào là một chút lo lắng.

Nhưng mà Hàn Trạch Vũ vẫn là bắt được đáy mắt kia của cô có một chút tâm tình khác thường. Đối với người em gái này, Hàn Trạch Vũ cảm thấy càng ngày càng mê muội.

"Thi Dư, hôm nay em chính là trở về Hàn viên đi, mấy ngày nay anh sẽ ở nhà để chăm sóc cô ấy." Hàn Trạch Vũ trực giác tự nói với mình, có lẽ để cho cô trở về Hàn viên tốt lắm, mấy ngày nay đoán chừng ba cũng muốn gặp cô.

"Anh Trạch Vũ! Anh ở đây trách em không có chăm sóc tốt chị Tiếu Tiếu sao?". Hàn Thi Dư vừa nghe anh muốn đuổi mình trở về, vẻ bi thương hiện lên lúc trước hóa thành uất ức, nước mắt trong nháy mắt chảy xuống.

Hàn Trạch Vũ thấy nước mắt của Thi Dư, đáy lòng dâng lên một chút mềm mại, "Thi Dư, anh không có trách em...em là em gái của anh làm sao anh sẽ trách em đây? Lại nói chuyện này cũng không thể trách em...em đừng nghĩ nhiều, anh chỉ là nghĩ đến ba có thể nhớ em, dì Hàn cũng muốn trở lại, trong nhà còn có anh, không cần nhiều người như vậy. Em nghe lời, tối nay trở về đi"

Hàn Thi Dư thấy cũng tìm không ra lý do tốt hơn, chỉ có gật đầu một cái, "Vâng, anh Trạch Vũ, tối nay em liền trở về, nhưng mà em lại cũng rất lo lắng cho chị Tiếu Tiếu, ban ngày em sẽ tự mình đến gặp chị ấy"

"Ừ, được". Thấy Hàn Thi Dư gật đầu, anh không biết vì sao sao cảm giác mình giống như thở phào nhẹ nhõm.

Đột nhiên, điện thoại Hàn Trạch Vũ vang lên.

Anh liếc nhìn tên trên điện thoại, đi lặng lẽ đi sang một bên.

"Alo"

"Được, tôi biết rồi". Hàn Trạch Vũ cúp điện thoại, khóe miệng nâng lên một nụ cười thâm ý.

Rốt cuộc không nhẫn nại được sao? Liền mượn cơ hội lần này tính tính toán toán nợ nần thật tốt.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »