Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 170
Chuyện Cũ Đã Qua Đau Lòng Từng Màn

❊ ❊ ❊

Một chiếc xe Maybach màu đen dừng ở trước viện Phúc Lợi.

Sơn Mỹ Huệ ưu nhã đi xuống xe, đi theo người đàn ông lập tức đi lên gõ cửa sắt nặng nề.

“Xin hỏi, các người tìm ai?”. Một người phụ nữ trung niên mở cửa có chút giật mình nhìn người phụ nữ ăn mặc cao quý này.

“Tôi tìm viện trưởng Tần tuệ của các người”.

Sơn Mỹ Huệ chậm rãi mở miệng, bất kỳ thời điểm nào, bà đều là bộ dạng ưu nhã cao quý, cho dù làm không từ bất kỳ thủ đoạn nào.

“A, mời vào. Tần viện trưởng mới từ bệnh viện trở lại, tôi đi thông báo trước một tiếng”.

“Không cần, bà cứ dẫn đường, tôi muốn trực tiếp đi tìm bà ấy”.

Sơn Mỹ Huệ trong lòi nới có khí thế không cho người cự tuyệt, người phụ nữ trung niên kia hiển nhiên cũng bị khí thế này của bà làm cho áp đảo.

“Tốt….. tốt”.

“Bồi an, cậu ở bên ngoài chờ tôi”.

“Dạ, Mỹ Huệ phu nhân”. Lâm Bồi An cung kính cúi đầu.

Sơn Mỹ Huệ đi theo phía sau người phụ nữ, hương tới tòa lầu nhỏ này đi tới.

Đi tới trước cửa phòng Tần Tuệ, người phụ nữ chuẩn bị gõ cửa, cửa liền bị người bên trong mở ra.

Thật sự chân thực. Lý Sâm thấy Sơn Mỹ Huệ, ngây ngẩn cả người.

“Học trưởng Lý, thật không nghĩ rằng ở đây gặp phải anh. Đã lâu không gặp!”. Lúc Sơn Mỹ Huệ nhìn thấy Lý Sâm, cũng có chút kinh ngạc, chỉ là rất nhanh bình tĩnh lại.

“Mỹ Huệ? Thật sự là em? Em tới nơi này làm gì?”. Lý Sâm xác định thân phận của người phụ nữ trước mắt, hết sức kinh ngạc, trên mặt lộ ra vẻ phòng bị.

“Em tới tìm viện trưởng Tần Tuệ, thế nào? Không được sao?”. Sơn Mỹ Huệ nhìn đáy mắt Lý Sâm phòng bị, trên mặt nổi lên tia khinh thường.

“Mỹ Huệ? Là em thật sao?”. Âm thanh kinh ngạc của Tần Tuệ ở sau lưng Lý Sâm vang lên.

Sơn Mỹ Huệ lướt qua Lý Sâm, hướng trong phòng nhìn lại, thấy mặt Tần Tuệ đầy nước mắt đang nhìn bà.

“Mỹ Huệ, em rốt cuộc chịu gặp chị rồi. Đều là tại chị cả, chị thực xin lỗi em”. Tần Tuệ đau khổ hướng về phía Sơn Mỹ Huệ, đau lòng khóc.

“Buông ra, tôi tới đây không phải tính nợ cũ với chị”.

Sơn Mỹ Huệ tức giận bỏ tay Tần Tuệ ra, khiên thân thể yếu đuối của Tần Tuệ thiếu chút nữa ngã trên đất. Lý Sâm gấp gáp nhanh tay đỡ bà, có chút tức giận hướng Sơn Mỹ Huệ rống lên.

“Em ở đây làm gì? Tuệ Tuệ vừa mới xuất hiện, đều đi qua lâu như vậy, cô ấy áy náy từng nấy năm, chẳng lẽ không thể tha thứ sao?

“Tha thứ? Bọn họ phá hủy cuộc đời của tôi, anh nói xem tôi tha thứ thế nào? Vì người đàn ông của cô ta, cô ta phá hủy tôi…. Tôi hận cô ta có lỗi sao?”. Sơn Mỹ Huệ vừa nhắc đến chuyện cũ đen tối kia, bà liền giận đến cả người run rẩy.

“Cô………”

“Lý Sâm, anh đừng nói tới, đều là lỗi của em, tự em không thể tha thứ ình, anh ra ngoài đi. Em muốn nói chuyện một mình với cô ấy một chút”. Tần Tuệ tự trách nói, vẻ mặt khổ sở không chịu nổi.

Lý Sâm chần chừ nhìn Tần Tuệ mộ cái, bất đắc dĩ rời đi.

“Mỹ Huệ, những năm nay, em khỏe không? Chị…..”

“Tôi rất khỏe, không cần cô phải giả hậm hực. Tôi hỏi cô, Hàn Thi Dư là gì của cô? Tại sao phải muốn cho nó xâm nhập vào Hàn gia?”. Sơn Mỹ Huệ nhanh cắt đứt lời nói của Tần Tuệ, chạy vào chủ đề chính.

“Thi Dư? Hàn gia? Làm sao em biết…..”

“Đúng rồi, tôi thiếu chút nữa quên chưa giới thiệu mình. Tôi chính là vợ của Hàn Á Minh, chủ của Hàn thị, mẹ nuôi của Thi Dư”. Sơn Mỹ Huệ xoay người, lẫm liệt nhìn Tần Tuệ chằm chằm.

“Cái gì, em chính là Hàn phu nhân?”

“Cô thật bất ngờ sao? Cô biết rõ ràng Lãnh Tiếu Tiếu mới là con gái của Hàn Á Minh, tại sao phải nhường cho Thi Dư mạo danh thế thân như thế? Xem ra cô có ý định gì vậy? Cô nói xem?”. Sơn Mỹ Huệ từng bước một ép sát Tần Tuệ.

“Mỹ Huệ, thật xin lỗi, là chị quá ích kỉ, em….. làm sao em biết hết?”

“Ha ha, xem ra, Thi Dư nhất định là tiện chủng của cô và người đàn ông kia sao? Nếu như nó biết, mình là người được sinh ra do anh em loạn lâu, nó sẽ nghĩ sao? Mẹ con các người đều thích cái loại này không chỉ yêu”. Sơn Mỹ Huệ ác độc nói qua.

“Sẽ không, Thi Dư không phải vậy? Nó không thể nói cho em biết chứ?”. Tần Tuệ nghe được lời của cô…., cơ hồ đau lòng, vết thương lần nữa bị vén lên, vẫn nhu cũ đầm đìa máu tươi.

“Nếu như tôi nói cho cô biết, con gái cô yêu con tôi, tự bộc lộ thân phận, cô nghĩ như thế nào? Thật là không nghĩ tới, con gái của cô cũng giống cô, vì mình, có thể không từ thủ đoạn nào đi tổn thương người khác, muốn làm con dâu của tôi, vọng tưởng sao? Cả đời này nó cũng không có được như thế đâu”.

“Không, sẽ không, Thi Dư là có chút phần họ, nhưng nó sẽ không đi tổn thương người khác đâu, sẽ không”.

“Đủ rồi, hôm nay tôi không tới là để nghe cô nói những thứ vô dụng này, cô tốt nhất lập tức khiến Hàn Á Minh biết rõ ai mới là con gái thật sự của ông ấy, nếu không, tôi nhất định sẽ làm cô hối hận”. Sơn Mỹ Huệ tức giận nói qua rồi xoay người rời đi.

Tần Tuệ lập tức xui lơ trên mặt đất, cô liều mạng lắc đầu, nước mắt rơi như mưa.

Tại sao lại có thể như vậy? Đều là tạo nghiệt do mình tạo ra sao?

Nhìn Sơn Mỹ Huệ vội vàng rời khỏi, Lý Sâm đứng ngoài cửa nhanh chóng đi vào, ông nhìn thấy Tần Tuệ nằm trên mặt đất khóc ròng, hết sức đau lòng, ông lập tức ôm lấy Tần Tuệ đặt lên trên giường.

“Tuệ Tuệ, đừng khóc, đó không phải là lỗi của em, em căn bản chính là vô tâm, hơn nữa em cũng tự trách mình nhiều năm như vậy, cũng đủ rồi.”

“Không, Lý Sâm, em chính là người phụ nữ không có đạo đức, em yêu anh trai của mình, em còn hại chết Lý Cương, em quả thật đáng chết, nên phải ở địa ngục, em không đáng với anh như vậy, không đáng giá”. Tần Tuệ đau khổ khóc lóc.

“Không, không phải vậy, Tuệ Tuệ, yêu là không có sai. Huống chi em căn bản không biết anh ấy là anh của em. Về phần anh ta, anh ấy là cam tâm tình nguyện, không có quan hệ gì với em, mà anh cũng là”. Lý Sâm khổ sở nói xong, hốc mắt trong nháy mắt đỏ lên.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »