Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 253
Chân tướng khó có thể tiếp nhận

❊ ❊ ❊

Sắc trời dần tối, trong nhà Hàn Trạch Vũ, tiểu Tư Tề khóc lóc không ngừng.

Lục Tề Phong ôm con trai không ngừng dụ dỗ bé, nhưng con trai tỉnh lại từ trong mộng chính là không dụ dỗ được, gào khóc, tiếng khóc tê tâm liệt phế làm cho người ta mà sợ?

"Tư Tề ngoan, cha ôm, đừng khóc, ngoan ngoãn đi ngủ?"

Lục Tề Phong tìm cách dụ dỗ con trai, gương mặt sốt ruột. Tiếng khóc của con khiến anh cực kỳ phiền loạn, không biết vì sao, luôn có cảm giác bất an.

"Mẹ, con muốn mẹ?" Tiểu Tư Tề nhắm chặt hai mắt khóc lóc, âm thanh bởi vì lớn tiếng khóc mà cũng có chút khàn khàn?

"Mẹ lập tức trở lại, đừng khóc, mẹ không thích thấy Tư Tề khóc." Lãnh Tiếu Tiếu bên cạnh cũng vô cùng sốt ruột, vừa dụ dỗ tiểu Tư Tề, vừa nóng nảy nhìn ra ngoài cửa.

Đã hơn mười giờ, gọi điện thoại cũng không có người nghe, nghe tiểu Tư Tề khóc thút thít, trong lòng cô hết sức lo lắng.

Có lẽ là phụ nữ có giác quan thứ sáu, cũng có cái gọi là mẹ con liên tâm, tiểu Tư Tề khóc lúc, làm cô càng thêm sợ có phải Duy Duy đã xảy ra chuyện rồi không.

"Mẹ, mẹ, thật là đau? Mẹ, con muốn mẹ ôm?" Tiểu Tư nhẹ vung tay nhỏ bé lên, không ngừng khóc lóc.

"Đau ở chỗ nào? Tư Tề? Nói cho cha đau ở đâu?"

Trong lòng Lục Tề Phong lo lắng, hiện tại lại nghe con trai nói đau, tâm tình khẩn trương quả thật khiến anh sớm qua đời.

"Mẹ, mẹ. . . . . . Thật là đau, tay. . . . . . Tay thật là đau?" Tiểu Tư Tề vung tay, âm thanh nức nở đứt quãng.

"Tay đau? Cha thổi phù phù cho con sẽ không đau?" Lục Tề Phong ôm con trai, đau lòng vuốt tay bé, trong lòng tràn đầy hình bóng Lữ Duy DuyDiễn-đàn-Lê-Quý-Đôn

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn Lục Tề Phong có chút không yên lòng, ôm lấy tiểu Tư Tề.

"Tề Phong, tôi chăm sóc Tư Tề, tôi cũng rất lo lắng cho Duy Duy, cậu ấy không thể nào đã trễ thế này vẫn chưa trở lại, tôi cũng làm mẹ, nếu như không phải là có chuyện gì, cậu ấy không thể nào bỏ mặc đứa bé. Hơn nữa điện thoại di động vẫn không có ai nhận, tôi thật sự sợ cậu ấy lại xảy ra chuyện gì, anh nhanh đi ra ngoài tìm xem?"

Nghe Lãnh Tiếu Tiếu nói, Lục Tề Phong không nói hai lời xông ra ngoài như mũi tên.

Lục Tề Phong lái xe, vội vàng tìm điện thoại di động, muốn liên hệ chú Lâm, lại phát hiện không thấy điện thoại di động. Anh nghĩ nghĩ, có thể là rớt ở nhà trọ, anh quay ngược đầu xe, nhanh chóng chạy tới hướng nhà trọ.

Mới vừa tới nhà trọ, liền phát hiện xe Lâm Bồi An dừng ở lầu dưới.

Một loại cảm giác xấu xông lên đầu, anh ba bước cũng làm hai bước vọt tới.

"Chú Lâm, có phải có tình huống khác thường gì hay không?"

"Không có tình huống gì, tôi không liên lạc được với cậu, cho nên tới. Thiếu phu nhân ở nhà cũng không có đi, nhưng thư ký thiếu phu nhân là Trang tiểu thư cũng tới." Lâm Bồi An nói lạnh nhạt như thường ngày.

"Tiểu Trang? Đã trễ thế này cô ấy tới làm gì?"

Ở trong ấn tượng của Lục Tề Phong, trừ chuyện công tác, Mỹ Giai rất ít nhắc qua tiểu Trang trước mặt mình.

Nghĩ tới đây, một đêm kia, một màn mập mờ trong phòng làm việc lại trở về trong óc anh.

"Chú để ý họ giúp tôi, không được bỏ qua nhất cử nhất động của các cô, toàn bộ ghi chép xuống, có khác thường gì lập tức liên lạc với tôi." Lục Tề Phong phân phó theo bản năng.

"Dạ, thiếu gia?" Lâm Bồi An nhàn nhạt đáp một tiếng sau gọi một cuộc điện thoại.

"Đúng rồi, tiểu Trang có cái gì đặc biệt không?"

Lúc Lục Tề Phong chuẩn bị rời đi thuận tiện hỏi một tiếng, anh cũng không biết tại sao, hôm nay anh cực kỳ chú ý cô gái này.

"Mới vừa rồi Tiểu Hắc nói, cô ta vẫn ở nhà, có điều hình như có một cô gái đi tìm cô ta, sau cô ta ra cửa, trực tiếp đi nhà cậu."

"Được rồi, biết. Chú trở về trước đi."

Không cảm giác được cái gì khác thường, Lục Tề Phong quyết định về nhà trọ độc thân trước tìm điện thoại di động.

"Thiếu gia, có một nơi kỳ quái."

"Cái gì rất kỳ quái?"

"Cô gái đi tìm tiểu Trang chưa hề đi ra." Lâm Bồi An có loại trực giác chuyện này có chút khả nghi.

"Cái này thì có cái gì không đúng sao?"

Lục Tề Phong nghe Lâm Bồi An nói thì có chút không hiểu, theo dõi ánh mắt chú ta, đột nhiên, anh không khỏi cảm thấy hoảng hốt.

"Cô gái kia trông như thế nào?"

Lâm Bồi An đang chuẩn bị nói chuyện, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Chỉ thấy ông tiếp thông điện thoại, trên mặt trồi lên kinh ngạc khoa trương, sau đó có chút không hiểu nhìn Lục Tề Phong, cúp điện thoại di động.

"Thế nào? Chú Lâm? Có cái gì không đúng sao? Cô gái kia trông như thế nào?"

Bị ánh mắt khác thường của Lâm Bồi An nhìn chăm chú làm cho trong lòng Lục Tề Phong có chút sợ hãi, nhíu mày, có chút không nhịn được hỏi.

"Thiếu gia, giữa cậu và thiếu phu nhân có vấn đề gì không?" Lâm Bồi An có chút hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

Chuyện này thật không thể tưởng tượng nổi, LâmBồi An không thể tùy tiện nói lung tung, ông phải xác nhận trước.

"Chú Lâm, chú hỏi cái này làm gì? Chúng tôi rất tốt, thế nào?" Lục Tề Phong không khỏi cũng bị câu hỏi của Lâm Bồi An làm cho có chút không hiểu.

"Cái đó, ở phương diện kia?" Lâm Bồi An không có dừng lại, ngược lại hỏi càng thêm tư mật.

Lục Tề Phong có chút sốt ruột vì hỏi một đằng, trả lời một nẻoDiễn-đàn-Lê-Quý-Đôn

"Chú Lâm? Chú muốn nói cái gì? Chúng tôi có quan hệ gì với vấn đề chủ hỏi hiện tại sao?"

"Thiếu gia, nếu như mà tôi nói cho cậu biết tiểu Trang cùng thiếu phu nhân phải . . . . ." Lâm Bồi An nói qua dừng lại, mặt lộ ra vẻ khó tả.

"Chú Lâm, hôm nay chú sao vậy? Các cô thế nào, chú mau nói?" Lục Tề Phong lo lắng không nhịn được rống lớn.

"Họ. . . . . . Họ. . . Là một đôi yêu nhau?"

Lâm Bồi An nói có chút khó khăn, ông không thể nào tin nổi Lục Tề Phong sinh hoạt chung một chỗ cùng cô sẽ không phát hiện.

"Chú nói cái gì? Điều này sao có thể?"

Lục Tề Phong phủ nhận, nghĩ đến một màn đêm đó mình vô ý bắt gặp, nhớ lại bình thường ánh mắt tiểu Trang đối với mình, âm thanh của anh đến có vẻ không đủ sức.

"Đây là sự thực, thiếu gia, lát nữa sẽ có chứng cớ đưa tới, đến lúc đó cậu sẽ rõ."

Lâm Bồi An thở dài, theo ý ông, Lục Tề Phong có lẽ thật không biết. Đừng nói anh, ngay cả mình cũng không cách nào tin tưởng, vị thiếu phu nhân dịu dàng kia là đồng tính?

Lục Tề Phong trầm mặc, suy nghĩ của anh lọt vào một trạng thái vô cùng lo lắng.

Tất cả quá mức đột ngột, cũng quá mức ngoài ý muốn.

Tại sao sẽ là như vậy? Họ? Hai?

"Chú Lâm? Trước đó chú nói có một cô gái đã đi tìm tiểu Trang? Cô ấy là ai?" Lục Tề Phong đột nhiên suy nghĩ tới nơi chú Lâm nói trước đó.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »