Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 145
Gặp Thoáng Qua

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau.

Hàn Trạch Vũ nhìn Lãnh Tiếu Tiếu vẫn còn ngủ say, trong lòng anh dâng lên rất nhiều nghi vấn.

Hai ngày qua, cô ấy hết sức trầm tĩnh, trừ thỉnh thoảng hùa theo vài lời nói không liên quan ở ngoài, còn đối mặt với mình, cô ấy hoàn toàn duy trì sự trầm mặc.

Buổi tối, khi đi ngủ, cô ấy sẽ không tự chủ nhích lại gần mình, co rúc ở trong ngực của mình. Lúc nằm mơ còn rơi lệ, tiếng khóc thật nhỏ, giống như tiếng kêu của chú mèo con bị thương. Nhưng sau khi vừa tỉnh lại, cô ấy lại biến thành một Lãnh Tiếu Tiếu quật cường, lạnh lùng.

Cô ấy không kháng cự đối với anh, khiến Hàn Trạch Vũ cảm thấy hết sức không an lòng, anh luôn có dự cảm mơ hồ, giống như sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì đó vậy.

Thay xong quần áo, Hàn Trạch Vũ lại đi đến bên giường, lưu luyến nhìn khuôn mặt phiếm đỏ của cô ấy, cúi đầu, đặt nhẹ một nụ hôn ở trên trán của cô.

Trong lòng yên lặng nói nhỏ, Tiếu Tiếu, thật xin lỗi, chờ sau khi anh hết bận về việc đầu tư dự án này, anh sẽ đối xử với em thật tốt.

Nghe được âm thanh cửa phòng đóng lại, Tiếu Tiếu nằm trên giường mắt mở to ra.

Cô ngồi dậy, nhìn cánh cửa khép chặt, nước mắt ảm đảm từng giọt chảy xuống.

Trạch Vũ, gặp lại sau?

Em không cách nào đối mặt với anh, cho dù sự dịu dàng của anh chỉ là ngẫu nhiên, cũng sẽ không làm thay đổi quyết định muốn rời khỏi của em? T7sh.

Lầu dưới có âm thanh đóng cửa, giống như là một cái búa tạ mạnh mẽ đập vào trong lòng Lãnh Tiếu Tiếu, đầm đìa máu tươi? Cô khổ sở vùi mặt mình vào đầu gối, khóc rống lên.

Một hồi lâu, tiếng gõ cửa yếu ớt vang lên, Lãnh Tiếu Tiếu vội vàng ngẩng đầu lên, lau khô những giọt nước mắt trên khuôn mặt, nhưng trong giọng nói vẫn không giấu được sự ngẹn ngào.

"Mời vào?"

Hàn Thi Dư mang một bộ dáng buồn bã đi vào.

" Chị Tiếu Tiếu, nếu không, chị đừng đi có được không? Nhìn thấy chị khổ sở như vậy, em không đành lòng." Hàn Thi Dư ngồi xuống giường bên cạnh Tiếu Tiếu, cô nhìn thấy những giọt nước mắt còn động lại trên khuôn mặt của Tiếu Tiếu, buỗn buồn nói.

" Đứa ngốc, không phải đều đã nói xong hết rồi sao? Chị không có khổ sở gì cả, chị chỉ là có hơi không nỡ mà thôi." Lãnh Tiếu Tiếu yếu đuối mà cười.

Nhìn dáng vẻ ẩn nhẫn của Lãnh Tiếu Tiếu khiến Hàn Thi Dư trong nháy mắt có sự chần chờ, nhưng vừa nghĩ tới Trạch Vũ, trong phút chốc tấm lòng mềm mại liền cứng rắn lên rất nhiều.

" Chị Tiếu Tiếu, hôm nay là ngày tập đoàn Hàng Mỹ bắt đầu đấu thầu, Trạch Vũ sẽ rất bận, cũng sẽ không bận tâm trong nhà, chị. . ." Hàn Thi Dư muốn nói lại thôi sau đó nhìn Lãnh Tiếu Tiếu một cái, ánh mắt kia có hơi do dự, có chút không được tự nhiên.

Lãnh Tiếu Tiếu hiểu ý, thản nhiên gật đầu một cái: " Thi Dư, chị hiểu rồi, chị cũng tính toán như vậy rồi."

" Chị Tiếu Tiếu, em . . . . ." Hàn Thi Dư dường như muốn giải thích thứ gì đó, nhưng hình như lại không biết mở miệng như thế nào, vội vàng đến độ cả khuôn mặt đỏ bừng.

" Thi Dư, không cần giải thích cái gì hết, chị có thể hiểu mà. Hơn nữa, đây là tự chị chọn con đường này, không quan hệ tới em. Nếu như Trạch Vũ có hỏi em, thì em nói hôm nay chị đi ra ngoài, em không biết là đi đâu cả."

Lãnh Tiếu Tiếu nói nói xong, đột nhiên cảm thấy trong lòng rất buồn.

Hiện tại, mình vì một người đàn ông, mà lựa chọn rời đi sao? Dường như ban đầu thời điểm mình rời đi, đã từng thề không thể vì bất cứ tên đàn ông nào mà tự làm khó chính mình, nhưng bay giờ......

Lãnh Tiếu Tiếu mờ mịt nhìn Hàn Thi Dư, khóe miệng nở một nụ cười khổ sở.

Cao ốc Hối Phong.

Khuôn mặt vui vẻ thuận đờng làm quan của Lục Tề Phong hả hê xuất hiện trong phòng làm việc của Hàn Trạch Vũ.

" Trạch Vũ, chúc mừng cậu nhá..., rốt cuộc cũng nắm được cái dự án đầu tư này rồi, tối nay phải tìm một nơi ăn mừng thật lớn mới được?"

Hàn Trạch Vũ mười phần tự tin nhìn Lục Tề Phong bằng một con mắt, khẽ cong môi một cái: "Không được, tối nay mình còn có chuyện quan trọng phải làm."

"Oh, hiểu? Tên tiểu tử này cho tới bây giờ đều là trọng sắc khinh bạnCho nên, đây là đồ cậu muốn. Còn nữa, hình như cái tên kia trước mắt không có động tĩnh gì. Giống như rất an nhàn nha?"

Lục Tề Phong đem một cái máy ghi âm nho nhỏ để lên bàn, Hàn Trạch Vũ rốt cuộc đang có ý đồ gì, anh vẫn còn có hơi mơ hồ.

" Nhất định sẽ có động tĩnh, mấy ngày nữa sẽ có đơn vị kiểm tra tới tìm?" Hàn Trạch Vũ vừa nói vừa ngửa người về phía sau, dựa trên ghế.

Một bộ dáng thoải mái, giống như bị người ta tới kiểm tra là một chuyện vinh dự vậy.

" Thật sao? Vậy cậu còn ngồi im như vậy?" Lục Tề Phong hết sức không hiểu nhìn chằm chằm Hàn Trạch Vũ, ánh mắt nghi hoặc, cuối cùng ánh mắt nghi ngờ rơi vào cái máy ghi âm.

" Tại sao không ngồi không yên được? Lần này, mình sẽ cho anh ta một kích trí mạng."

Hàn Trạch Vũ hung hăng nói xong, cũng là đang suy nghĩ trong đầu, thời điểm Lãnh Tiếu Tiếu biết chuyện này sẽ phản ứng như thế nào?

Nghĩ tới đây, đột nhiên anh rất muốn gặp Lãnh Tiếu Tiếu, giơ tay lên nhìn một chút, bỗng chốc đứng lên: " Mình đi trước, cậu thích ngồi ở đây thì cứ tự nhiên, mình sẽ bảo thư ký chiêu đãi cậu thật tốt."

" Này, về sớm như vậy, cậu phải đi đâu sao? Ông chủ mà lại muốn trốn việc sao? Này?" Lục Tề Phong lớn tiếng nói với theo bóng dáng của Hàn Trạch Vũ.

Nhưng là, Hàn Trạch Vũ cũng không để ý tới, nhanh chóng biến mất ở cửa phòng làm việc.

Dọc theo đường đi, cũng không biết tại sao, hôm nay đèn đỏ đặc biệt nhiều. Hàn Trạch Vũ có hơi buồn bực. Anh đốt một điếu thuốc, hình như gần đây anh hút thuốc nhiều hơn so với trước kia.

Hình như luôn có một loại cảm giác lo lắng xâm nhập vào trong lòng anh, hút mạnh một hơi, khạc ra một vòng khói trắng, xuyên thấu qua làn khói mỏng, một bóng dáng gầy gò thoáng qua từ ven đường.

Theo bản năng anh muốn nhìn sang lúc, lại nghe được tiếng kèn thúc dục từ phía sau, thu hồi ánh mắt nhìn thấy đèn xanh đã đổi, nặng nề đạp chân ga, lái xe về nhà.

Trong buồng điện thoại ven đường, Lãnh Tiếu Tiếu sợ hãi bỏ đi ra ngoài, nhìn chiếc xe quen thuộc kia, đáy mắt tràn ngập sự quyến luyến cùng sương mù nồng nặc. . . .

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »