Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 88
Mẹ của tôi chết sớm

❊ ❊ ❊

Ở bên trong lòng của Hàn Thi Dư ngũ vị sôi trào, giờ khắc này, cô không biết làm sao đối mặt với tất cả này, làm sao đối mặt với người phụ nữ chưa bao giờ cho bản thân cô gọi là mẹ này.

Rối loạn trong đầu khiến cho cô không cách nào suy tư, ý nghĩ duy nhất chính là tránh khỏi nơi này, cô không cần đối mặt.

Bởi vì cô là hận bà ấy, hận bà ấy không chịu nhận mình. Cô rõ ràng là có mẹ, lại phải giống như cô nhi sống cách xa.

Trong ánh mắt của mọi người là xem thường và đồng tình, đây tất cả đều là bởi vì sự ích kỷ của bà.

Không, mình không thể cảm động, mình không thể bị một chút lộn xộn giống như tấm ảnh của mình liền mềm hoá tim của mình, ở trong lòng của Hàn Thi Dư yên lặng nhắc nhở mình.

Tần Tuệ thấy bộ mặt vương nước mắt của Hàn Thi Dư, trong mắt đều là vẻ mặt dào dạt mong đợi, bà chỉ vào những hình kia, run rẩy nói.

"Tiểu Dư, con xem đây đều là những bức ảnh lúc con còn nhỏ, những năm gần đây, chúng chính là trụ cột tinh thần của mẹ, năm đó mẹ cũng là ép không được. . . . . ."

"Đủ rồi, tôi không muốn nghe. Tôi còn có chuyện, đi trước". Hàn Thi Dư đột nhiên cáu kỉnh cắt đứt lời nói của Tần Tuệ, cô lau khô nước mắt trên mặt, xoay người chuẩn bị rời đi.

Tần Tuệ thấy một chút hi vọng kia trong nháy mắt lại tan vỡ, bà nhìn thấy Hàn Thi Dư muốn rời khỏi, không kiềm hãm được tiến lên ôm lấy cô, kích động khóc.

"Không, tiểu Dư, không cần đi, năm năm trước mẹ liền muốn nói tất cả, nhưng con không cho mẹ cơ hội này, chỉ là trở lại vội vã liếc mắt nhìn rồi rời đi, lần này, mẹ còn có rất nhiều lời muốn nói với con, con trước đừng đi, con cho mẹ một cơ hội, được không?"

"Mẹ? Bà là mẹ ai? Bà không phải là không kết hôn sao? Bà bây giờ không sợ người khác chỉ vào sau lưng bà mắng bà sao? Tôi làm sao có phúc khí tốt như vậy, tôi chính là một cô nhi không có một người muốn, cô nhi, bà nghe rõ ràng không?"

Cảm xúc của Hàn Thi Dư theo tiếng mẹ kia trở nên cực kỳ kích động, sự xưng hô này là lúc nhỏ cô nằm mơ cũng muốn gọi, thế nhưng người phụ nữ vì mặt mũi của mình ép buộc mình gọi bà là viện trưởng.

"Tiểu Dư, thật xin lỗi, mẹ là có nỗi khổ tâm, con nhất định phải nghe mẹ nói"

Tần Tuệ nghe được chất vấn của Hàn Thi Dư, nước mắt đau lòng giống như nước lũ vỡ đê, không cầm được tràn ra ngoài, bà lôi kéo cánh tay Hàn Thi Dư cầu xin cô.

"Tần viện trưởng, mời buông tay ra, tôi không có mẹ, mẹ của tôi đã sớm chết rồi, tôi hiện tại chỉ có ba, ba của tôi tên là Hàn Á Minh, Đổng Sự Trưởng tập đoàn Hàn thị. Thế nào, tôi bây giờ trở nên có tiền, cho nên, bà liền muốn đến nhận con gái bừa sao?". Hàn Thi Dư cố ý khinh miệt nhìn Tần Tuệ, dùng ngôn ngữ vô tình đả kích bà.

Thanh âm của Hàn Thi Dư lạnh lùng giống như băng tuyết xuyên thấu lòng của Tần Tuệ, bà ngơ ngẩn, chậm rãi buông lỏng cánh tay của cô ra, tay của bà lơ lửng giữa không trung run rẩy không ngừng.

"Tiểu Dư, thật xin lỗi, là mẹ nhớ nhầm"

Thanh âm của Tần Tuệ, vang lên yếu ớt, rất nhẹ rất nhẹ. Giống như một cơn gió nhẹ sau khi thổi qua, không cách nào tìm được dấu vết.

Cô nhìn thấy tâm của Tần Tuệ bình tĩnh y hệt như tro tàn nguội lạnh, lòng của Hàn Thi Dư đột nhiên mãnh liệt đau nhức, đây là vì cái gì? Khiến cho bà khổ sở phải là chuyện tình mình vui vẻ nhất mới đúng, tại sao tim của mình cũng sẽ đau?

Hàn Thi Dư hít một hơi thật sâu, cô lại nhìn một chút căn phòng đầy hình ảnh này, càng cảm thấy đè nén, cô từ trong túi móc ra một chồng lớn tiền đặt lên trên bàn.

"Những thứ này để lại cho những đứa trẻ kia, tôi đi đây". Hàn Thi Dư nói xong mau chóng đi về phía bên ngoài phòng.

Tần Tuệ giống như cọc gỗ đứng ngơ ngác, nhìn bóng dáng Hàn Thi Dư đi xa, bà đột nhiên khó chịu bưng kín ngực, từ từ ngã trên mặt đất.

Hàn Thi Dư cũng không lập tức rời khỏi Viện Phúc Lợi, cô đi đến trong sân trước kia làm trò chơi, thấy một đám trẻ ở ngoài cửa vui vẻ chơi đùa, tâm hình như cảm thấy một chút ấm áp.

Cô lại đi đến sân sau, cây hải đường trong trí nhớ kia đã lớn hơn rất nhiều, cành lá rậm rạp sum suê, đợi đến mùa xuân năm sau nhiều hoa nở đầy cành.

Cô đột nhiên nhớ lại lần ở đây phía sau cây này, thấy nam sinh kia trong tay cầm một kẹp tóc bươm buớm xinh đẹp, vẫn là vật cô muốn, cô tham lam theo dõi anh ta, đưa mắt nhìn anh dần dần đi xa. Hai ngày sau, cái kẹp tóc đó một cô bé khác mang ở trên đầu, cô vĩnh viễn không thể quên tâm tình mình lúc này khổ sở thế nào.

Khi đó cô liền thề, cô nhất định phải dựa vào chính mình cố gắng đạt được hết thảy mong muốn của chính mình.

"Có ai không, mau gọi xe cứu thương, Tần viện trưởng ngất rồi"

Hàn Dư đang đắm chìm trong trong quá khứ đột nhiên bị một hồi tiếng gào cắt đứt, cô đột nhiên quay đầu lại phía nguồn gốc của thanh âm nhìn, một người phụ nữ trung niên đứng ở gian phòng Tần Tuệ cách đó không xa đang phất tay hô to.

Lòng của cô lập tức nhéo lên, tâm tình khủng hoảng lo lắng trong nháy mắt xông lên đầu, đầu óc của cô trống rỗng. Cô ngơ ngác nhìn về phía bà ấy, chân giống như là đổ chì, một bước cũng không nhấc được.

Cho đến khi xe cứu thương vội vã đi, cô mới hoảng hốt hiểu ra, thật nhanh chạy đi ra ngoài cửa.

Tìm cả ngày, Hàn Trạch Vũ thất vọng về đến nhà. Lãnh Tiếu Tiếu đang ở phòng khách chờ anh nhìn đến vẻ mặt nặng nề kia, vẻ mặt cũng biến thành nặng nề.

"Trạch Vũ, vẫn không có tin tức sao?". Lãnh Tiếu Tiếu nhỏ giọng do dự hỏi.

"Em nói con bé có thể đi đâu được chứ? Chỗ bình thường hay đến anh đều đã tìm, con bé cũng không có nhiều bạn bè, nếu quả thật là xảy ra chuyện, hiện tại cũng có thể có tin tức, nhưng. . . . . .". Hàn trạch Vũ hết sức tức giận gầm nhẹ.

"Trạch Vũ, đừng có gấp, em ấy nhất định không có chuyện gì, có lẽ là có chuyện gì điện thoại di động vừa lúc không hết pin thôi, anh đừng tự mình hù dọa mình". Lãnh Tiếu Tiếu nhìn đến bộ dáng lo lắng của Hàn Trạch Vũ, hết sức đau lòng.

Hàn Trạch Vũ một tay kéo lấy Lãnh Tiếu Tiếu, cảm nhận một ít an ủi nhè nhẹ.

Điện thoại di động của Lãnh Tiếu Tiếu đột nhiên vang lên, cô ngồi dậy nghe điện thoại. Không biết đối phương nói những gì, chỉ thấy Lãnh Tiếu Tiếu sắc mặt đột nhiên đại biến.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »