Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Lượt đọc: 3852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »
Chương 249
Anh muốn ở lại

❊ ❊ ❊

Lục Tề Phong ôm con trai đang ngủ, đi theo sau Lữ Duy Duy vào thang máy.

Ánh mắt của anh vẫn dừng lại trên mặt đầy tâm sư của Lữ Duy Duy, anh duy trì trầm mặc không mở miệng hỏi, bởi vì, anh hiểu được trong lòng cô vẫn còn đắn đo.

“Hôm nay con cũng chơi mệt rồi, em cũng mệt mỏi rồi. Sớm nghỉ ngơi chút đi.” Lục Tề Phong nhẹ nhàng đặt Tư Tề lên trên giường, đắp kín chăn săn sóc cho bé.

Lữ Duy Duy trong lòng run lên, mũi đau xót.

“Ừ, anh cũng nên về sớm một chút, hôm nay anh cũng không tới công ty rồi.”

Âm thầm hít sau, Lữ Duy Duy nhẹ nói, bộ dạng bình tĩnh làm cho người ta không nhìn thấu cô đang suy nghĩ gì trong lòng.

Trải qua một ngày hôm nay cùng nhau, trước kia Tiếu Tiếu cũng khuyên bảo, cô cũng hiểu, về sau, cô với anh bởi vì Tư Tề, thường gặp mặt là khó tránh khỏi, cô cũng không thể sợ mất phương hướng lần nữa, có lẽ cô có thể thử cất phần tình cảm này vào trong đáy lòng, bình tĩnh đối mặt anh.

“Được, vậy em cũng sớm nghỉ một chút, anh đi đây.” Lục Tề Phong không có một tia do dự, sảng khoái gật đầu.

Lữ Duy Duy còn tưởng mình phải nói độc thêm chút nữa, cô cho là anh không muốn rời đi, nhưng, anh lại cực kì phối hợp, anh vội vã về khiến trong lòng cô không vui.

“Chờ một chút!”

“Còn có việc gì sao?” Lục Tề Phong xoay người, nhìn chằm chằm khuôn mặt lo âu của Lữ Duy Duy, trong lòng vui vẻ.

Người phụ nữ nhỏ bé này, luôn luôn miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo sao?

“Cái đó, tôi…. Tôi……”

“Em không muốn anh đi đúng không? Thật sao?” Lục Tề Phong đi về phía cô, hỏi nghiêm túc.

Lữ Duy Duy vì thấy Tề Phong đến gần, bởi vì câu hỏi trực tiếp của anh mà có chút rối loạn.

“Không, anh nghĩ quá nhiều rồi, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, ngày mai tôi sẽ nói cho Tư Tề biết anh chính là bố của nó, tôi sẽ không để hai bố con không gặp nhau, làm vậy có chút tàn nhẫn, hơn nữa Tư Tề cũng cần bố.”

“Hả? Vậy thì tốt rồi, anh ghét con trai anh gọi anh là chú lắm, được rồi, anh đi nha.”

Lục Tề Phong cười khẽ một tiếng, không có lời thừa, ưu nhã xoay người, hình như nơi này không có gì khiến anh lưu luyến.

Nghe được tiếng đóng cửa, nước mắt lại rơi xuống.

Cô vừa lau vừa nghẹn ngào mắng mình.

“Lữ Duy Duy, mày chẳng có tác dụng gì cả, rời khỏi anh ấy thì mày không sống được sao? Anh ấy là chồng của người khác rồi, mày còn nhớ thương gì nữa? Mày thật là ngốc. Đứa ngốc! ô ô ô”.

Lục Tề Phong còn đứng ở phòng khách không hề rời đi nghe tiếng khóc từ trong phòng ngủ, trong lòng lập tức thấy rung động.

Anh ngơ ngác nhìn cửa phòng ngủ,kích động tới mức muốn xông vào phòng.

Nhưng một giây kế tiếp, bước chân của anh vì giọng của Lữ Duy Duy mà cứng đờ lần nữa.

“Các người không có khả năng đâu, đời này cũng không thể, mày có thể quên ba năm trước đây không có gì xảy ra, đem thân thể bẩn thỉu này cho anh ấy sao? Lữ Duy Duy, mày không làm được, căn bản không làm được, nếu như có thể, mày cũng không chọn rời đi, mày còn hy vọng xa vời cái gì đây? Vĩnh viễn không thể nào! Không thể nào! Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? rốt cuộc em làm sai chỗ nào?”

Tự nhiên Lữ Duy Duy khóc lóc kể lể, cũng không biết lời nói khiến Lục Tề Phong đứng ngoài phòng khách kinh ngạc cỡ nào.

Ba năm trước đây? Xảy ra chuyện gì?

Có lẽ cô có nguyên nhân bất đắc dĩ nào đây? Nguyên nhân bất đắc dĩ?

Lời nói ám hiệu hôm nay của Hàn Trạch Vũ bỗng dưng xuất hiện trong đầu Lục Tề Phong.

Những người bắt nạt mẹ cũng bị chú loại bỏ?

Lời nói ngây thơ của cậu bé Đồng Ngôn cũng xuất hiện trong đầu anh?

Chân tướng chuyện này quả thật được miêu tả sinh động.

Hai tay Lục Tề Phong nắm chặt thành nắm đấm, trên mu bàn tay nổi gân xanh, con người lạnh lùng lộ ra sát khí khát máu, anh phẫn nộ tới mức muốn giết người.

Anh đau lòng nhìn về phía căn phòng kia, rất muốn đi vào ôm cô, an ui cô, thương yêu cô, nhưng lý trí lại cản trở anh.

Anh lặng lẽ đi ra ngoài, cẩn thận nhẹ nhàng đóng cửa lại.

------

Vườn hoa nhà họ Lục, Lục Tề Phong hút thuốc, mặt Lâm Bồi An bình tĩnh đứng bên cạnh anh.

“Bác Lâm, tôi muốn biết, ba năm trước đã xảy ra chuyện gì?”

“Thiếu gia nói tới chuyện gì vậy?”

“Đừng có dối tôi! Có phải là ông ta bảo ông làm như vậy không? Ông ấy vì muốn tôi cưới người phụ nữ kia, mà có làm ra chuyện hèn hạ như thế, bác Lâm, tại sao bác lại nghe ông ấy? tại sao lại muốn đi tổn thương một người phụ nữ vô tội?”

“Thiếu gia, tôi không biết cậu đang ám chỉ chuyện gì, lão gia đối với tôi là ân nhân cứu mạng, cả đời này tôi nghe theo ông ấy. Còn nữa, cưới người phụ nữ kia là bản thân thiếu gia tự nguyện, lão gia chẳng làm gì cả.” Lâm Bồi An vẫn bộ dạng bình tĩnh như nước đấy.

Ba năm trước đây, Lục Tề Phong mới biết ông là Sơn Khẩu Tổ (Yazuka), một trong tứ đại Đường chủ, Lâm Bồi An.

“Bác Lâm, bác còn phải dối tôi, nếu như không phải các người tìm người đi vấy bẩn Duy Duy, ba năm trước đây sao cô có thể rời khỏi tôi! Tôi thật sự không ngờ, bác Lâm lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy.”

Lục Tề Phong tức giạn cầm lấy cổ áo Lâm Bồi An, tròng mắt đen sáng quắc phát ra tia chua xót.

“Tôi chưa hề làm vậy”. Lâm Bồi An nghe xong lời của Lục Tề Phong, đáy mắt thoáng qua tia kinh ngạc.

“Chưa? Các người dám làm sao không dám nhận? hả?”

“Thiếu gia, không có chuyện gì là Lâm Bồi An tôi không dám nhận, tôi nói chưa là chưa làm.”

Giọng Lâm Bồi An chắc chắn khiến Lục Tề Phong ngẩn người, xác thực, nếu quả thật là ông ấy làm, không cần thiết phải phủ nhận, đây không phải phong cách của ông.

Nhưng, nếu không phải là người bố máu lạnh của anh, vậy là ai? Thật sự bất ngờ.

Ngôn Tình, Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258
Tiến »