Sau một đêm náo loạn, buổi sáng tôi vẫn ngồi trong văn phòng suy nghĩ chuyện đời. Đầu óc rối bời, đủ thứ chuyện phiền lòng ập đến khiến tôi thấy khó chịu vô cùng. Thế nhưng, khi giọng nói của đại sư huynh vang lên từ đầu dây bên kia, tôi lập tức tỉnh táo lại, sau vài câu xã giao liền hỏi thẳng nguyên do.
Đại sư huynh nói ở đầu dây bên kia rằng chuyện ma cà rồng gần đây làm loạn khá dữ dội. Vốn dĩ ông không muốn làm phiền tôi, nhưng sự việc này đã liên đới đến bạn bè của chúng tôi, nên nghĩ rằng chúng tôi không thể đứng ngoài cuộc. Nếu để đám người đó lưu lại đây quá lâu, e là một khi chúng mất kiểm soát và gây chuyện, làm liên lụy đến dân thường thì đó sẽ là sự thất trách của cơ quan chức năng. Vì thế, ông muốn nếu chúng tôi có thời gian thì giúp đỡ điều tra, tốt nhất là sớm tìm ra hang ổ của chúng để bắt gọn, tránh để lại hậu họa.
Những gì đại sư huynh nói cũng chính là điều tôi đang lo lắng. Hôm qua Vương Đậu Hủ đã tìm đến tận cửa, đêm lại có kẻ lẻn vào nơi ở của chúng tôi để phục kích, rõ ràng là chúng đã nắm được hành tung của tôi và Tạp Mao Tiểu Đạo. Dù đám ma cà rồng đó có cấu kết với công ty địa phương hay Tà Linh Giáo, chúng tôi cũng phải đào tận gốc trốc tận rễ chúng.
Nếu không, cứ để chúng lẩn khuất trong bóng tối thế này, e là chẳng ai có được ngày tháng yên ổn, ngay cả việc kinh doanh của văn phòng cũng sẽ gặp vấn đề. Sau sự việc ngày hôm qua, dù các thành viên trong văn phòng không ai lên tiếng dị nghị, nhưng sáng nay đến làm, tâm trạng mọi người nhìn chung đều không tốt. Mấy thầy phong thủy mới đến còn tụm lại nói chuyện thì thầm, rõ ràng là đã bị dọa cho sợ hãi.
Cũng phải thôi, làm việc ở đâu mà chẳng được, không có lý do gì phải liều mạng ở đây cả.
Xem ra chỉ có cách tóm gọn đám huyết tộc đang ẩn nấp trong bóng tối, chúng tôi mới có thể có lại cuộc sống bình yên. Nghĩ đến đây, tôi liền đồng ý với đại sư huynh. Ông rất vui, bảo rằng: "Tốt lắm, có cậu và Tiểu Minh ở đó, ta sẽ không phái thêm cao thủ đến nữa. Ta sẽ để Tào Ngạn Quân phối hợp với cậu, hy vọng sớm nhận được tin tốt từ các cậu."
Sau khi cúp máy, tôi bước ra khỏi văn phòng tìm Tạp Mao Tiểu Đạo. Cậu ta cũng đã nhận được điện thoại của đại sư huynh, bảo tôi rằng chuyện đã đến nước này thì không thể không nhúng tay vào. "Will cần cứu bạn gái, đại sư huynh cần sự ổn định trên địa bàn, còn chúng ta thì cần một cuộc sống bình lặng không bị quấy rầy... Thiếu niên à, nhiệm vụ cứu vãn hòa bình thế giới này đành giao lại cho cậu vậy, tiến lên đi!"
Cậu ta vừa gào lên, bụng vừa kêu "ùng ục". Thế là theo thói quen, cậu ta cầm điện thoại lên hỏi lễ tân: "Tiểu Lan à, có mua bữa sáng cho anh không, anh đói quá..."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hoảng hốt của cô lễ tân mới: "Á, ông chủ, tôi không phải Tiểu Lan..." Tạp Mao Tiểu Đạo hốt hoảng cúp máy, rồi cười ngượng ngùng với tôi: "Hì hì, quen tay thôi mà, hì hì..." Tôi không chế giễu cậu ta mà chỉ gật đầu, xoay người bước ra ngoài: "Tôi đi chuẩn bị đây, lát nữa cùng đến cục gặp Tào Ngạn Quân họp bàn. Mười phút nữa... gặp ở cửa!"
Lúc đóng cửa, tôi thoáng thấy Tạp Mao Tiểu Đạo quay mặt đi, tay khẽ quệt lên mặt, dường như có ánh nước mắt long lanh.
Mười rưỡi sáng, chúng tôi đến cục. Vẫn không thấy Trương bá ở Trấn Hổ Môn như mọi khi. Vì lâu rồi không đến đây, ông bác bảo vệ ở cửa hoàn toàn không nhận ra tôi, có giấy tờ cũng vô dụng. Ông bảo đang trong thời kỳ đặc biệt, cuối cùng Tào Ngạn Quân phải đích thân chạy ra đón.
Đến phòng họp, tôi thấy những người trong chuyên án đều là người quen: Tần Chấn, chưởng quầy tiệm đồ cũ Triệu Trung Hoa, Tào Ngạn Quân và cả vị xử trưởng nhị xứ trước đó. Đương nhiên, xử trưởng đến đây cũng chỉ để thể hiện thái độ ủng hộ, sau khi bắt tay xã giao với chúng tôi vài câu liền rời đi.
Tôi và Tạp Mao Tiểu Đạo ngồi xuống, thấy sắc mặt chưởng quầy tiệm đồ cũ ủ rũ liền hỏi có phải hôm qua ăn phải "nắm đấm đen" của lão già kia nên vẫn chưa hồi phục hay không?
Chưởng quầy thở dài, bảo tay chân già cả rồi, giờ không chịu nổi giày vò nữa, việc ở tuyến đầu chắc phải nhờ cả vào các cậu. Thấy bộ dạng thoái thác này, Tạp Mao Tiểu Đạo lập tức chặn họng: "Được rồi, nói trước là chúng tôi đến giúp đỡ, chứ không phải làm trâu làm ngựa. Chúng tôi không phải là Vương Tiến Hỉ, đừng có lúc nào cũng đổ hết việc nặng việc bẩn lên đầu, không bị đánh chết cũng mệt chết thôi."
Cả bàn cười ồ lên, một người anh em dưới trướng Tào Ngạn Quân lên tiếng: "Hai vị đều là cao thủ tuyệt đỉnh, đến cả bá tước ma cà rồng còn bị hai vị hành cho suy sụp tinh thần, chúng tôi nào dám để hai vị mệt mỏi. Có việc gì cứ sai bảo anh em chạy vặt là được. Hay là, để tôi đấm bóp chân cho đại gia nhé?"
Gã này nói năng hài hước khiến mọi người cười ngặt nghẽo. Một gã trọc cạnh Tần Chấn chen vào: "Người anh em, đấm bóp thì thôi, có dịch vụ 'đại bảo kiện' không đấy?"
Sau màn đùa giỡn, khoảng cách giữa mọi người cũng gần gũi hơn. Tào Ngạn Quân dùng bút gõ gõ lên bàn, bắt đầu thông báo kết quả thẩm vấn đêm qua.
Hôm qua gã dẫn đội đi truy đuổi Audrey nhưng để mất dấu, xe đỗ bên đường còn người thì biến mất. Sau khi về lại thẩm vấn suốt đêm, mới biết đám người mặc vest đó bề ngoài là nhân viên công ty xuất nhập khẩu, nhưng thực chất là tay chân của Hình Hắc Hổ - trùm buôn lậu lớn nhất Giang Thành. Hình Hắc Hổ và Đoàn Thiên Đức - người từng có giao tình với chúng tôi, là hai con "địa đầu xà" ở Giang Thành. Chỉ là Đoàn thúc đã chuyển sang kinh doanh bất động sản để "tẩy trắng", còn Hình Hắc Hổ vẫn tiếp tục công việc buôn lậu, nghe nói kiểm soát hơn chục bến tàu ven biển. Hơn một nửa số người qua lại ở cửa khẩu Củng Bắc đều là tay chân của hắn, lại còn có quan hệ sâu rộng với địa phương, thuộc loại nhân vật rất khó đụng vào.
Đám người bị bắt này hoàn toàn không biết những người nước ngoài mà chúng đi theo là ma cà rồng, chỉ nghe cấp trên bảo phải phục tùng mệnh lệnh, phục vụ tốt thì việc làm ăn sau này sẽ thuận lợi, tiền thưởng cũng nhiều hơn.
Chưởng quầy hỏi cấp trên của đám đó là ai? Có phải Hình Hắc Hổ không?
Tào Ngạn Quân lắc đầu: "Không phải, là Thẩm Kiếm - 'Bạch Chỉ Phiến' (quân sư) của Hình Hắc Hổ. Hai năm nay Hình Hắc Hổ sống rất kín tiếng, ít khi lộ diện, mọi việc cụ thể đều do quân sư và vài tay chân thân tín quản lý, còn công việc kinh doanh chính thống đều có giám đốc chuyên nghiệp lo liệu."
Nói xong về đám người mặc vest, Tào Ngạn Quân lại nhắc đến hai tên ma cà rồng bị bắt. Bá tước Leon thì lì lợm không nói nửa lời, còn tên Seth thì miệng lưỡi có phần lỏng hơn. Hắn tiết lộ mình là thành viên của Ma Đảng, được phái đến Trung Quốc để truy bắt Will Gangrel - kẻ đang giữ công thức chế tạo loại dược phẩm mang tính cách mạng. Còn những chuyện khác, hắn nhất quyết không nói, chỉ liên tục nhấn mạnh gia tộc của hắn có thể trả khoản tiền bảo lãnh khổng lồ.
Tôi hỏi đã thử dùng thôi miên hay các biện pháp khác chưa? Với loại người này, đừng có bàn đến nhân đạo!
Tần Chấn ở bên cạnh cười: "Tất nhiên rồi, chỉ là hôm qua dùng đủ mọi thủ đoạn cũng không thể tra ra địa điểm ẩn náu của chúng."
Sự việc cơ bản đã rõ ràng. Đám người vượt biên này đi về phía Nam, kẻ cung cấp nơi ẩn náu cho chúng chính là trùm buôn lậu Hình Hắc Hổ, vậy nên mọi manh mối đều phải bắt đầu từ đó. Tôi hỏi hai tên huyết tộc kia đã canh giữ kỹ chưa, Tào Ngạn Quân bảo cứ yên tâm, phòng giam dưới tầng ba của cục có chuyên gia canh giữ, các bậc tiền bối cũng đều ở đó, dù lá bùa của Lão Tiêu trấn áp con dơi già đó có mất hiệu lực, lão cũng không thể thoát ra được.
Tôi bảo được, rồi lại hỏi về Will. Nhắc đến Will, Tào Ngạn Quân cũng đau đầu: "Lục Tả, Will tuy là bạn cậu nhưng dù sao cũng là dị loại, các tiền bối trong cục không ưa gì điều này. Tôi đã bí mật sắp xếp cậu ta ở nhà khách, nhưng vẫn thấy không yên tâm lắm. Nếu được, cậu cứ đưa cậu ta theo đi, lúc dụ rắn ra khỏi hang, cậu ta cũng là một mồi nhử không tồi."
Tôi gật đầu, nghĩ đến vết thương của Will sắp lành, giữ bên cạnh ít nhiều cũng là một nguồn chiến lực, thế là đồng ý.
Sau khi bàn xong vụ án, Tào Ngạn Quân bắt đầu đề cập đến việc phân công hành động. Điểm này gã đã bàn bạc với chưởng quầy và Tần Chấn trước đó, nên chủ yếu là hỏi ý kiến chúng tôi.
Thực ra hiện tại chỉ có hai hướng: một là lần theo manh mối của Hình Hắc Hổ, hai là rà soát tất cả khách sạn, tuyến đường giao thông và những khu vực khả nghi. Hướng thứ nhất còn dễ, hướng thứ hai thì như mò kim đáy bể, hơn nữa chúng tôi cũng không giúp được gì nhiều.
Khi thảo luận, tôi đề xuất hướng thứ ba. Trước đó tôi đã hạ cổ độc vào người Vương Đậu Hủ, gã không thể chạy xa được. Mà tôi và cổ độc đó lại có sự liên kết mơ hồ, chỉ cần khoảng cách đủ gần, có khi tôi sẽ tìm được gã. Mà Vương Đậu Hủ ở đâu, chắc chắn bên cạnh gã còn có những kẻ đồng hành khác.
Phương án này của tôi khiến mấy người phụ trách rất hứng thú. Sau khi thảo luận về tính khả thi, cuộc họp quyết định cử một liên lạc viên đi cùng tôi và Tạp Mao Tiểu Đạo để tìm kiếm Vương Đậu Hủ đang bị thương nặng khắp thành phố, còn những việc khác sẽ do các nhóm khác đảm nhiệm.
Sau khi phân công xong, mọi người giải tán. Tào Ngạn Quân tìm tôi, bảo: "Cử Điền Tinh Dương làm liên lạc viên cho các cậu, được không?"
Điền Tinh Dương, lão Dương chính là gã vừa nãy đòi đấm bóp chân cho chúng tôi. Gã có hàng ria mép nhỏ, là một người thú vị, cũng nhanh nhẹn tháo vát. Tôi bảo không vấn đề gì, cứ để gã đi cùng chúng tôi.
Tào Ngạn Quân vẫy tay gọi gã đang đứng nhìn chằm chằm từ xa lại, dặn dò phải phục vụ chúng tôi thật tốt. Lão Dương gật đầu khúm núm bảo nhất định, nhất định. Ra khỏi phòng họp, tôi bảo lão Dương dẫn chúng tôi đến nhà khách của cục. Trong một căn phòng đơn, chúng tôi tìm thấy Will. Gã này đang rảnh rỗi đến phát điên, tay bám vào tủ làm động tác hít xà. Thấy chúng tôi vào, gã lao đến nắm lấy tay tôi: "Lục, khi nào chúng ta mới có thể đi cứu Angelina?"
Tôi bảo bất cứ lúc nào, chỉ là điều chúng tôi muốn biết nhất bây giờ là cô ấy đang ở đâu?
Nghe tôi nói vậy, gã cũng buồn rầu: "Phải làm sao đây? Hay là tôi gửi tin đi, bảo chúng mang Angelina ra đổi lấy lọ 'Lời chúc của Cain' cuối cùng?"
Tạp Mao Tiểu Đạo cười: "Cô nàng Audrey đáng yêu của cậu đã trốn thoát rồi, đám đó đều biết cậu hợp tác với chính phủ Trung Quốc, chúng chưa chắc đã tin cậu đâu." Will đau đầu không dứt, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào. Đúng lúc này, điện thoại tôi reo lên. Cầm máy nhìn, tôi nhíu mày. Sao giờ này em họ Tiểu Tinh lại gọi cho tôi nhỉ?