“Lần cuối cùng tôi dùng khóa cảng hình như là vào lúc…” bà Weasley cố gắng lục lọi trí nhớ, “là ở đâu nhỉ?”
Ông Weasley thản nhiên nói: “Đám cưới đấy, hôm đó chúng ta phải đổi qua mấy địa điểm liền, suýt chút nữa là lỡ mất cái khóa cảng cuối cùng rồi.”
Bà Weasley không chút biểu cảm: “Phải rồi, nếu không phải tại ông cứ khăng khăng bắt tôi đi cái thứ xe đạp đó, làm váy cưới của tôi bị cuốn vào bánh xe, suýt chút nữa thì không rút ra được, thì chúng ta đã đến nơi từ đời nào rồi.”
Đám phù thủy nhỏ ngẩng đầu nhìn vợ chồng nhà Weasley, trong đầu chỉ chực hiện lên bốn chữ vàng óng ánh: “Hóng được drama rồi”.
Thế nhưng, chưa kịp để họ hỏi han thêm, họ đã cảm thấy một cái móc vô hình túm chặt lấy rốn mình. Mặt đất biến mất trong chớp mắt, họ bay lơ lửng giữa không trung, vẫn giữ nguyên tư thế tế bái thần giày ủng lúc nãy, ngón trỏ bị chiếc ủng hút chặt không rời, cả người thì cứ đung đưa như ngọn nến trước gió, bay bổng bồng bềnh.
Chẳng biết đã bay bao lâu, khi tất cả mọi người đều cảm thấy kiểu tóc của mình đã tan nát đến mức không nỡ nhìn, ông Weasley mới hét lớn một tiếng: “Được rồi các con, buông tay ra!”
“Buông tay?!” Đám phù thủy nhỏ theo bản năng buông tay, một trận trời đất quay cuồng ập đến, mặt đất hiện ra dưới chân. Hầu như tất cả đều cảm thấy mình như rơi từ trên trời xuống, ngã nhào xuống đất chẳng còn chút hình tượng nào, phát ra những tiếng kêu đau đớn “ái da ái da”.
So với dáng vẻ chật vật của đám nhỏ, các phù thủy trưởng thành lại có kinh nghiệm hơn nhiều. Họ thong dong hạ cánh như đi dạo, thậm chí còn mang phong thái tiên nhân giáng thế, khiến đám phù thủy nhỏ nhìn mà ngưỡng mộ không thôi.
Lúc này, một chiếc ủng mốc meo “bạch” một tiếng rơi xuống ngay cạnh đầu họ, bắn tung tóe những mảnh cỏ khô.
“Phì.” Robert nhổ đám cỏ trong miệng ra, vội vàng đỡ Hermione bên cạnh dậy, rồi dùng thần chú dọn sạch bụi bặm trên người cô. Hermione cũng rút đũa phép, ếm bùa tẩy trần lên người Robert.
Theo sau hành động của họ là giọng nói của một người đàn ông: “Năm giờ lẻ bảy phút, đến từ núi Chồn Trắng.”
Họ quay đầu nhìn lại, hóa ra đã có hai nam phù thủy vẻ mặt phờ phạc đợi sẵn ở đó. Một người cầm chiếc đồng hồ bỏ túi màu vàng, người kia cầm bút lông ngỗng và giấy da, đang hí hoáy ghi chép gì đó.
Cả hai đều nghiêm nghị, chỉn chu, nhưng cách ăn mặc của họ lại khiến người ta không nhịn được cười.
Một người tuy mặc bộ vest nhưng dưới chân lại mang đôi ủng đi mưa rất dài, hình như còn là da rồng… Người kia thì đỡ hơn một chút, anh ta khoác chiếc áo choàng Nam Mỹ, kiểu trang phục giống như một tấm vải vuông khoét lỗ ở giữa để chui đầu qua. Bên dưới lớp áo choàng, thấp thoáng có thể thấy một chiếc váy kẻ sọc Scotland màu đỏ chót, tất cao cổ và giày da nhỏ không thiếu thứ gì.
Robert không nhịn được nhìn thêm vài lần, xác định đối phương không phải là kiểu nam giả nữ mới thở phào nhẹ nhõm rồi quay người đi.
Được rồi, gu thẩm mỹ của phù thủy quả nhiên rất kỳ lạ.
Hermione dường như muốn nói lại thôi, cô bé có vẻ muốn nhắc nhở hai người kia rằng Muggle sẽ không ăn mặc như thế, nhưng lại không biết phải mở lời từ đâu, trong lòng vô cùng rối rắm.
Ông Weasley và ông Diggory bước tới chào hỏi, hỏi rõ vị trí khu cắm trại của mình, đội ngũ núi Chồn Trắng liền tách ra.
“Weasley, hai chiếc lều.” Ông Weasley bước đến bên cạnh một người đàn ông trông khá lanh lợi. Dựa theo lời giới thiệu của hai phù thủy kia, đây chính là quản lý khu cắm trại, ông Roberts.
Cái gọi là khu cắm trại thực chất chính là bãi cắm trại lều của các phù thủy. Giống như trận đấu họ từng xem mấy năm trước, phù thủy chắc chắn sẽ không ở khách sạn. Thực tế thì cũng chẳng có khách sạn Muggle nào tiếp đón nổi chừng ấy phù thủy, thế nên họ cần một nơi rộng rãi, thưa người để dựng lều.
Đó chính là khu cắm trại của phù thủy.
Lần này, họ chọn trúng mấy đồng cỏ không xa sân vận động. Nhờ sự trợ giúp của ma thuật, những chủ đồng cỏ gần như đã cho toàn bộ công nhân nghỉ việc, chỉ để lại vài người trông coi. Phù thủy không đuổi những người này đi, mà biến họ thành quản lý khu cắm trại.
Đúng là tận dụng triệt để.
Mà những người trông coi này đều có một đặc điểm chung: khá lanh lợi, linh cảm về nguy hiểm rất nhạy bén và kịp thời, thế nên một tình huống rất khó xử đã xảy ra.
“Mấy người đang tổ chức tiệc gì à? Loại tiệc cực lớn ấy.” Người trông coi hỏi một cách bâng quơ, thực ra đôi tai đã dựng đứng lên, “Ý tôi là, quy mô toàn cầu ấy.”
“Sao, sao vậy?” Ông Weasley hơi căng thẳng, “Có gì không ổn à?”
Vẻ mặt người trông coi có chút kỳ quặc, tay lục lọi trong hộp sắt như đang tìm tiền lẻ trả lại cho ông Weasley: “Cũng không có gì to tát, chỉ là ở đây hiếm khi có người qua lại. Ý tôi là, tự nhiên lại đông người thế này, dù sao đây cũng là đồng cỏ chứ có phải khu du lịch đâu.”
Ông Weasley chột dạ, ánh mắt nhìn dáo dác: “Cái này…”
“Từ vài tuần trước đã thấy có gì đó không ổn rồi.” Vẻ mặt người trông coi đầy nghi hoặc, “Ông chủ đột nhiên cho tất cả công nhân nghỉ việc, trả cho chúng tôi một khoản tiền để nghỉ phép có lương. Tuy ông ấy cứ khẳng định việc đóng cửa này chỉ kéo dài hai tháng, nhưng chúng tôi vẫn có dự cảm không lành.”
“Hì… hì hì…” Trán ông Weasley lấm tấm mồ hôi.
“Tôi đã hỏi thăm mấy lão già ở các đồng cỏ khác rồi.” Người trông coi thở dài, “Họ bảo các đồng cỏ khác cũng y như vậy. Giờ tôi hơi nghi ngờ, liệu có phải là…”
“Là gì?” Ông Weasley nuốt nước bọt, theo bản năng học theo giọng điệu của ông ta.
Người trông coi nghiêm túc nói: “Có phải gần đây có dịch bệnh gia cầm nào đó, kiểu như bệnh bò điên, bùng phát quy mô lớn càn quét toàn bộ Vương quốc Anh, nên ông chủ muốn tránh gió không.”
“Bệnh bò điên?” Ông Weasley ngơ ngác.
Ngay lúc người trông coi định nói thêm điều gì đó với ông Weasley:
“Nhóc con, nhìn đường đi, ồ hô, cậu cứ như một quả Bludger vậy!” Một giọng nói hào sảng vang lên. Đám phù thủy nhỏ quay đầu nhìn lại, đó là một người đàn ông vạm vỡ, bụng phệ, mặc áo đấu Quidditch màu vàng đen. Trước ngực áo vẽ hình một con ong bắp cày khổng lồ với tạo hình kỳ quái. Robert nghĩ rằng nếu trải cái áo này phẳng trên bàn, chắc tạo hình con ong sẽ không đáng sợ đến thế.
Người đàn ông có đôi mắt xanh tròn xoe, trông khá ranh mãnh và khôn ngoan, mái tóc vàng ngắn, mũi tẹt. Giọng ông ta sang sảng, rất có sức lan tỏa, khiến ông ta lập tức trở thành tâm điểm của cả khu vực.
“Bludger?” Người trông coi lẩm bẩm, “Đúng rồi, chính là từ này, còn cả cái gì mà Quaffle với Golden Snitch nữa.” Ông ta nhìn sang ông Weasley, “Đây là tiếng lóng của các anh à? Là phân loại thịt bò hay chất lượng sữa vậy?”
Ông Weasley sắp khóc đến nơi rồi.
Ludo Bagman!
Lão già kia, ông hại tôi khổ quá!