Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 302

❊ ❊ ❊

Ly hôn xong, Hướng Bắc bị tống đi, tiền lấy được, nhà họ Lý cũng bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đập. Rời khỏi thôn Hạnh Hoa, ông có thể nói là sảng khoái tinh thần.

Lúc đi, ông còn nghe nói nhà vợ cũ đã vay mượn khắp gia tộc, nhà họ Lý vừa phải bỏ tiền, vừa sợ tin tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật sự truyền ra ngoài làm ảnh hưởng đến danh tiếng của các cô gái trong tộc nên căm hận nhà bố Lý vô cùng.

Hàn Lực đợi mãi không thấy Nguyễn Hiện Hiện, lúc tìm đến điểm thanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ niên trí thức thì Phạm Thái Thái đang tâm sự với cô.

“Thẻ công tác là trách nhiệm mà tổ chức giao cho cậu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn cậu thì sao? Cậu dùng nó để làm gì?”

“Để xuất trình chứ sao! Giấy tờ ngoài việc xuất trình để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chứng minh thân phận thì còn làm được gì nữa?”

Phạm Thái Thái có bộ não cực kỳ nhạy bén cũng nghiêm túc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ suy nghĩ: “Chắc là... đi xe buýt không cần trả tiền.”

Hai người liền dựa theo chủ đề “thẻ công tác còn có công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụng gì” mà triển khai một cuộc thảo luận sôi nổi.

Hàn Lực chậc một tiếng: “Còn đang thảo luận đi xe buýt sao cho không mất tiền à? Tiểu Chương do xưởng kẹo cử đến chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đạo công tác đã tới rồi, mấy công xã lân cận đều đang náo loạn cả lên kia kìa, mời bà cụ non đi cho.”

Nguyễn Hiện Hiện mặt mày ngơ ngác bị Hàn Lực xách cổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áo sau lôi ra khỏi điểm thanh niên trí thức.

Ngoài sân, một thanh niên cười lên có má lúm đồng tiền vui vẻ tiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tới: “Chị Nguyễn, lâu rồi không gặp, dạo này chị vẫn khỏe chứ.”

Nhìn thấy người quen, là Tiểu Chương từng phụ trách tiếp đón của xưởng kẹo ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hội chợ, Nguyễn Hiện Hiện cười: “Lão Lục sao lại cử cậu đến đây?”

Chương Thanh ngại ngùng không dám nói rằng lãnh đạo sợ cử người không quen biết đến sẽ bị cô đánh, chỉ đành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói: “Chẳng phải là do em nhớ chị Nguyễn quá nên chủ động xin đi làm nhiệm vụ này đó sao.”

Cậu liếc nhìn Hàn Lực: “Vị bộ trưởng đây, tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn nói riêng với đồng chí Nguyễn vài câu.”

Hàn Lực đoán được bọn họ muốn nói gì, liền chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ động leo lên xe đạp, đạp đi xa một chút.

Từ đại đội đến công xã đạp xe mất mười lăm phút, đường đất rất khó đi. Nguyễn Hiện Hiện cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dắt xe đạp của mình ra, gọi Tiểu Chương lên xe: “Lên đi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”

Chương Thanh ngồi ở yên sau như cô vợ nhỏ, không dám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhúc nhích, sau khi quen rồi mới lấy sổ tay ra.

“Chị Nguyễn, Trưởng khoa Lục nói, một chiếc đèn lồng trả chị một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hào, yêu cầu duy nhất là chất lượng phải đạt chuẩn.”

Đan lát tre thì đơn giản, phiền phức là ở khâu nỉ len hình con vật nhỏ. Giá một hào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chiếc ở nông thôn thật sự không thấp, nguyên vật liệu cần thiết xưởng kẹo lo hết.

Người làm chậm một ngày cũng có thể làm ra ba năm cái,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người làm nhanh một ngày mười cái không thành vấn đề.

Ý tứ chưa nói hết trong câu này là: [Tôi đưa chị một hào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chiếc, chị trả cho công xã bao nhiêu, tôi không quan tâm.]

Lục Đại Cương đây là đã được đả thông hai mạch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhâm Đốc (khai sáng, biết lách luật) rồi à!

Nhưng trong bối cảnh thời đại này, cộng thêm môi trường cấp trên là xưởng quốc doanh, Nguyễn Hiện Hiện không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn và càng không thể vì một chút lợi lộc nhỏ nhặt mà hủy hoại tiền đồ của mình.

Không có ai điều tra thì nói gì cũng dễ, một khi Sở tỉnh cử người xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều tra, tội danh tham ô, tư lợi cá nhân chắc chắn không thoát được.

“Một hào một chiếc, Trưởng khoa Lục chắc đã phải tranh thủ nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lắm nhỉ, gửi lời cảm ơn của tôi đến anh ấy nhé.”

Dán bao diêm được bao nhiêu tiền một chiếc? Tuy công nghệ làm đèn lồng nhỏ phức tạp hơn hộp diêm nhiều nhưng trừ đi chi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phí của xưởng kẹo, có thể đưa ra giá một hào một chiếc, Lục Đại Cương tuyệt đối đã dùng sức ở trong đó.

Quả thật nghe nói vì chuyện này mà Trưởng khoa Lục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã đập bàn với cả phó giám đốc xưởng.

“Hì hì hì... Trưởng khoa Lục nhờ em nhắn lại: Chị biết là tốt rồi, nếu thật sự muốn cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ơn thì ở hội chợ Quảng Chu sắp tới, hãy quảng bá mạnh kẹo cam của chúng ta.”

Đang nói chuyện thì đã đến công xã. Trước cửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có cả một đám người đang đứng lố nhố.

Người đứng giữa chính là Chủ nhiệm công xã Đinh Tử Khố, Tào Minh Trí. Ông ta hồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hởi tiến lên, đi lướt thẳng qua Nguyễn Hiện Hiện, nắm lấy cả hai tay Tiểu Chương.

“Đồng chí, thật sự vất vả cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu quá, mau, mời vào trong.”

Khi ánh mắt chuyển sang Nguyễn Hiện Hiện, ông ta liền sa sầm mặt: “Đồng chí Chương lặn lội đường xa tới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây, tại sao cô không báo cáo với công xã? Chúng tôi cũng tiện cử người ra đón tiếp từ sớm.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »