Cô bé ló đầu nhìn sang nhà họ Hồ, tầm nhìn không rõ lắm nhưng cũng có thể mơ hồ cảm nhận được lão thôn trưởng không vui vẻ gì.
Giấy biên nhận được đưa đến bắt ký tên. Tiền đã vào túi người khác, Hồ Bân không ký cũng phải ký.
Thế nào gọi là mất cả chì lẫn chài? Ông ta tức đến đau cả tim gan!
Nguyễn Hiện Hiện kẹp năm tờ Đại Đoàn Kết ở đầu ngón tay, hôn gió một cái, đi được một đoạn lại quay đầu lại cười rạng rỡ:
“Chú Hồ, chú thật là một người cha vợ tốt. Mai cháu lại đến!”
Nhìn bóng lưng đi đứng lảo đảo, ngứa đòn của cô, Hồ Bân “ra quân chưa thắng đã hy sinh, mất cả chì lẫn chài”, tức đến mức đấm một cú vào tường.
Suýt nữa thì hộc ra một ngụm máu già.
100 đồng, mất tong 100 đồng chỉ trong một ngày. Ánh mắt âm u sắc lẹm bắn về phía phòng tân hôn.
Nắm đấm dưới tay áo siết chặt. Nếu không phải, nếu không phải vì muốn Đại Nha sớm ngày mang thai, sinh con trai để thừa tự cho anh trai nó, Hồ Bân bây giờ đã muốn đạp cửa, tống cổ cái thằng họ Diệp ra ngoài.
Nguyễn Hiện Hiện đi được một đoạn lại đột nhiên quay đầu lại, trong bóng tối không thấy rõ biểu cảm, chỉ có giọng nói u uẩn mơ hồ truyền về:
“Ba ngày, trong vòng ba ngày không trả nốt 260 đồng còn lại, tôi sẽ quậy đấy.”
Hồ Bân tức điên. Ban ngày cộng với tối nay mà chưa gọi là quậy à?
Cô còn có thể quậy đến mức nào nữa?
Hồ Bân không tin cô dám dỡ nhà họ Hồ nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an.
260 đồng không phải là con số nhỏ, nhà họ Hồ có thể trả được nhưng... dựa vào cái gì?
Trời vừa hửng sáng, con gà trống dậy sớm nhảy lên đống rạ cất tiếng gáy lanh lảnh báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Thế là Diệp Quốc bị giày vò, mắt thâm quầng, vừa đẩy cửa ra liền nhìn thấy Hồ Bân đang ngồi ở bậc cửa, cả đêm không ngủ.
Hắn muốn nhảy dựng lên nhưng chân lại mềm nhũn...
Hồ Bân nhìn dáng vẻ chân mềm như bún của con rể nhưng không thèm đỡ.
Giọng nói khản đặc vang lên: “Hôm qua đám cưới, thanh niên trí thức Nguyễn quậy hai lần, một lần ban ngày, một lần nửa đêm, cậu biết chứ?”
Diệp Quốc biểu cảm không tự nhiên. Diệp Quốc không ngờ cái con họ Nguyễn kia thổi nhạc đám ma trong ngày tốt của hắn chưa đủ, nửa đêm còn đến gõ cửa. Lúc đó hắn sợ chết khiếp, sau đó Đại Nha phải dùng một chiêu mới có thể tiếp tục...
Hắn muốn phủ nhận nói không biết nhưng đối diện với ánh mắt bình tĩnh mà ẩn chứa sự tàn nhẫn của bố vợ, hắn lúng túng gật đầu: “Có nghe một chút.”
“Vậy cậu nghĩ thế nào?” Hồ Bân hỏi.
Diệp Quốc hắn có thể nghĩ thế nào? Hắn chỉ mong có người trả nợ thay. Lấy Hồ Đại Nha, chưa hẳn là không có ý để nhà họ Hồ giúp hắn trả nợ.
Đừng thấy Hồ Bân chỉ là một lão nông dân không có thực quyền, được đội viên nể mặt gọi một tiếng lão thôn trưởng. Lúc đi học hắn từng nghe người ta nói, trước và sau khi lập quốc, cộng thêm thời kỳ Cách mạng văn hóa, thôn trưởng mà có thủ đoạn thì giàu nứt đố đổ vách.
Chỉ cần nhặt nhạnh những thứ mà Hồng Tiểu Binh tịch biên gia sản mà không để ý cũng đủ cho thôn trưởng ăn no.
Hắn nghi ngờ bố vợ có của riêng. Chỉ cần nhìn qua món bánh ngọt mà hắn và Hồ Đại Nha ăn trong phòng tân hôn hôm qua là có thể đoán được đôi chút.
Hắn cúi đầu, ủ rũ nói: “Tất cả nghe theo sự sắp xếp của bố.”
Một tiếng “bố” này khiến nỗi uất ức trong lòng Hồ Bân vơi đi không ít nhưng cần đè nén thì vẫn phải đè nén. Ông ta rít một hơi thuốc.
“Viết thư, đánh điện báo về nhà đi, bảo nhà gửi nốt số tiền còn lại. Thanh niên trí thức Nguyễn mà lại đến cửa, e là khó coi lắm, cậu nói xem?”
Hắn nói? Hắn nói gì bây giờ? Mẹ kế mong hắn và em trai chết ở nông thôn còn không hết, nghe tin này đừng nói là cho một xu, không chừng còn làm một bữa tiệc ăn mừng.
Trong lòng rõ mười mươi nhưng bề ngoài không thể để Hồ Bân biết tình hình thực tế ở nhà.
Hắn cười khổ: “Thực không dám giấu, sau này con muốn đưa Đại Nha lên thành phố sống những ngày sung sướng, trên người không thể có vết nhơ. Viết thư, đánh điện báo, hay gọi điện thoại, chỉ sợ sẽ để lại bằng chứng, bất lợi cho sau này.”
Phải nói rằng trừ những lúc đối mặt với cái gậy khuấy phân cứng mềm đều không ăn thua kia thì những lúc còn lại đầu óc của Diệp Quốc vẫn hoạt động bình thường.