Thấy cô cố chấp không biết thời thế, Diệp Quốc buông lời tàn nhẫn: “Cô đừng hối hận.”
Sau đó hất tay áo bỏ đi.
Nhìn chú rể mới đằng đằng sát khí xông ra khỏi điểm thanh niên trí thức, Nguyễn Hiện Hiện xắn tay áo lên, gọi đồng bọn: “Đi, thanh đại đao 40 mét mài bao ngày nay, cuối cùng cũng có thể vung ra rồi...”
Diệp Quốc kết hôn, hiếm có dịp hào phóng một phen, trong túi vải đựng đến năm cân kẹo Đại Bạch Thỏ.
Diệp Căn lẽo đẽo đi theo sau anh trai, không phải là hắn ta không gây chuyện, mà là do chưa quen với cuộc sống nông thôn, cả ngày làm nông không hết việc đã khiến hắn ta kiệt sức.
Nguyễn Hiện Hiện không cho mượn xe đạp, gia tộc họ Hồ đẩy tới một chiếc. Diệp Quốc mặt mày hớn hở cưỡi lên chiếc xe đạp “càng 28”, ghi đông xe buộc cái túi vải đựng đầy kẹo Sữa Thỏ Trắng.
Dùng để rải một ít trên đường cho bọn trẻ con nói lời may mắn, còn phải chia một ít cho khách đến chúc mừng.
Ôn Nhu và anh em nhà họ Tưởng với tư cách là người nhà chồng đi cùng suốt chặng đường, cùng đi còn có mấy hậu bối năm vóc ba thô do gia tộc họ Hồ cử đến để chống đỡ “mặt tiền”.
Xe đạp vừa ra khỏi điểm thanh niên trí thức, đám trẻ con chờ ăn kẹo đã đợi sẵn ngoài cửa. Chúng nó chạy theo xe, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng nói những lời may mắn như không cần tiền. Túi vải được mở ra một ít, kẹo sữa rơi xuống.
Bọn trẻ nhặt được kẹo sữa vui mừng khôn xiết, tiếng reo hò vang lên không ngớt cũng thật sự làm cho không khí náo nhiệt hẳn lên.
Nguyễn Hiện Hiện một tay xách chiếc kèn Tò Te, mắt nhìn chằm chằm vào viên kẹo sữa trong tay thằng nhóc mũi dãi, giọng điệu không mấy thiện cảm: “Đều là tiền của tao.”
Trần Chiêu Đệ bị ép cầm một cặp chũm chọe vỡ, “coang” một tiếng: “Gõ thế nào? Tôi không biết!”
Nguyễn Hiện Hiện thử âm sắc của kèn Tò Te, hừm, lấy hơi mạnh hơn lúc ở thời hiện đại. Nghe vậy, cô quay đầu sang dạy:
“Tùy, lúc nào có cảm xúc thì gõ một cái.”
Trần Chiêu Đệ và Ngô Học Lương đang buộc trống cơm ở eo nhìn nhau, ánh mắt cùng hướng về phía Mộc Hạ và Chử Lê đang trốn ở rất xa.
Ngô Học Lương mặt đầy oán khí: “Tại sao chỉ có hai đứa tôi bị bắt làm dân công?”
Trần Chiêu Đệ trợn trắng mắt: “Vì hai người kia nó không dám đụng! Anh vẫn chưa nhìn rõ bản chất bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh của Nguyễn Tiểu Hiện à?”
“Lẩm bẩm cái gì đấy? Mau đi mau đi! Thanh niên trí thức kết hôn, chúng ta đến gửi lời chúc phúc chân thành nhất.” Cái người này đi đầu, giơ kèn Tò Te lên, hưng phấn chạy đi.
Xe đạp đón cô dâu về, chạy một vòng quanh thôn. Không mua nổi quần áo mới màu đỏ tươi, cô dâu mặc một chiếc chân váy màu đỏ tím nửa cũ nửa mới, bên trên phối với áo sơ mi dài tay màu vàng mơ.
Da đen vàng, miệng đỏ chót, vừa cười, phấn má hồng dày cộp trên gò má rơi lả tả.
Chạy được nửa đường, đột nhiên nhìn thấy cô dâu, Nguyễn Hiện Hiện phanh gấp, cô khó khăn nuốt nước bọt.
Trước đây đã biết Hồ Đại Nha xấu nhưng ngày đại hỷ mà xấu đến mức độc đáo sáng tạo thế này, Diệp Quốc thật sự “nuốt” nổi sao?
Màu vàng mơ phối với màu đỏ tím, còn cả cái kiểu trang điểm mà không cần chỉnh sửa thêm, đẩy vào lò thiêu là có thể hỏa táng ngay lập tức này là nghiêm túc đấy à?
Cô như cảm thán lại như thật lòng nói một câu: “Khẩu vị của Diệp Quốc tốt thật!”
Mọi người xung quanh nghe thấy: “???”
Khi đi theo dòng người đến nhà họ Hồ, nơi đáng lẽ phải bày tiệc rượu thì lại đứng đầy người. Thời Đại Phú đúng hẹn mà đến, Hồng Tiểu Binh đích thân tới, có bàn cũng không dám bày.
Cha Hồ mẹ Hồ ngồi ở ghế chủ tọa, sắc mặt đen sì.
Chắc chắn đây là đám cưới con gái, chứ không phải là một hiện trường bị vây xem quy mô lớn sao?
Thời Đại Phú chắp tay sau lưng, cười híp mắt. Với tư cách là người chứng hôn nhưng suốt cả quá trình ông ta không nói một lời nào.
Mãi cho đến khi Diệp Quốc chở Hồ Đại Nha về đến nhà họ Hồ, ông ta chỉ nói đơn giản vài câu “sau này cố gắng sống tốt” là coi như xong lễ.
Ngay khi nhà họ Hồ vừa thở phào một hơi, cảm thấy cái đám cưới không giống đám cưới này cuối cùng cũng bình an trót lọt... một tiếng kèn Tò Te chói tai vang lên nổ tung cái sân vốn đã ồn ào.
Tiếp theo là tiếng chũm chọe “coang” một tiếng.