Đó là gần một trăm người đàn ông của cả thôn, bao gồm cả trụ cột gia đình và những đứa trẻ vừa mới trưởng thành.
Đừng nói là tham lam không biết đủ, tự làm tự chịu. Các binh sĩ rất có thể thông cảm, nếu đổi lại là họ trước khi nhập ngũ, núi sau nhà bị mưa lớn xối ra một lượng lớn vàng bạc bồi táng, ai có thể không động lòng?
Không động lòng thì đều là thánh nhân. Đây cũng là lẽ thường tình của con người thôi!
Có sai nhưng tội không đáng chết!
Mặc dù không muốn đối mặt nhưng sự thật là “linh hồn trong thôn” và “linh hồn biến mất”, hai nhóm người này ít nhất có một nhóm có lẽ đại khái đã gặp nạn rồi...
“Được rồi, thay vì tính toán mấy thứ vớ vẩn này, chi bằng vào núi xem sao. Là la hay là ngựa, dắt ra ngoài đi một vòng là biết chứ gì?”
Con chồn vốn đã nóng nảy từ lúc đến đây, bỗng lên tiếng.
Tiếng kêu không ai hiểu thu hút sự chú ý của vài người, còn Nguyễn Hiện Hiện đã nghe hiểu thì vẻ mặt rối rắm. Phải lên núi sao?
Không biết để Mộc Hạ tự mình lên có được không?
Mộc Hạ đang bị cô nhìn bằng ánh mắt không có ý tốt: “???”
Quân đội cũng đồng thời tập kết, chọn ra 50 chiến sĩ xuất sắc về cận chiến và 50 chiến sĩ bắn súng thiện xạ, đứng ra khỏi hàng, sẵn sàng hộ tống lên núi bất cứ lúc nào.
Phong Bạch đứng nghiêm, hai tay chắp sau lưng, đối mặt với trăm chiến sĩ, ánh mắt phức tạp nhìn từ đầu hàng đến cuối hàng, trầm giọng:
“Đây là một nhiệm vụ không rõ nguy hiểm phía trước, các cậu có sợ chết không?”
Trăm giọng nói hòa thành một dòng lũ sức mạnh, xuyên qua không khí, vang tận trời xanh: “Không sợ!”
Phong Bạch khẽ gật đầu: “Năm phút, viết di thư, nộp cho tôi.”
Không biết tại sao nghe thấy lời này, vành mắt Nguyễn Hiện Hiện đột nhiên đỏ lên...
Bàn tay ấm áp của Mộc Hạ vỗ vỗ vai cô: “Đừng buồn, di thư là thứ mà quân nhân phải để lại trước khi ra trận, để lại không có nghĩa là chắc chắn sẽ chết. Chúng ta sẽ bảo vệ họ.”
“Phiền chết đi được!” Nguyễn Hiện Hiện dùng tay áo quệt mạnh mắt: “Cần chúng ta bảo vệ thì đi theo làm gì, ở dưới chờ không tốt hơn à?”
Mộc Hạ biết cô xót xa: “Vũ khí nóng em biết dùng không?”
Nguyễn Hiện Hiện: “...”
“Pháo cối em điều khiển được không?”
Nguyễn Hiện Hiện: “...”
“Biết chĩa họng súng vào đâu để ngắm không?”
“Đủ rồi, đủ rồi, hết rồi.” Nguyễn Hiện Hiện rấm rứt nói nhỏ với Vi Vi: “Lát nữa lên núi, mày bảo vệ họ nhé.”
“Tôi á? Không cần lo cho tôi, gặp nguy hiểm tôi kéo Mộc Hạ ra chắn trước.”
Đội ngũ đã chỉnh trang sẵn sàng lên đường. Con chồn không ngừng thúc giục, Nguyễn Hiện Hiện cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường của nó: “Ngài bị sao vậy?”
Không đợi Nhị Đại Gia trả lời, từ xa, một tràng tiếng “leng keng leng keng” theo gió truyền đến. Âm thanh rõ ràng không lớn nhưng lại lọt vào tai mỗi người có mặt tại đây.
Tiếng va chạm của đồng thau “leng keng” không dứt. Một ông cụ mặc trang phục sặc sỡ, ăn mặc vô cùng kỳ lạ, từ từ xuất hiện ở cuối tầm mắt.
Trên mặt đeo rèm châu che khuất dung mạo, ngoài vẻ kỳ dị, khắp người còn toát lên một cảm giác thần bí.
“Người nào?” Binh lính chặn đường, sắc mặt không tốt hỏi.
Đoàn trưởng Sư đoàn 3 nhổ một bãi nước bọt: “Không phải đã phong tỏa công xã rồi à? Người này vào bằng cách nào? Đưa xuống hỏi cho rõ.”
Lính của ông còn chưa rõ sống chết, Đoàn trưởng Sư đoàn 3 lúc này tâm trạng cực kỳ tồi tệ, chỉ hận không thể đào kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện từ trong quan tài ra băm vằm thành trăm mảnh...
Nhìn thấy người ăn mặc kỳ lạ trước mắt, lửa giận bốc thẳng lên não.
Hai binh sĩ nhận lệnh, tiến lên để bắt gã kỳ lạ...
Gã kỳ lạ cầm một cây gậy gỗ giống như quyền trượng, hai tay không động, chân chỉ cần bước nhẹ một cái, đã dễ dàng né được đòn tấn công gọng kìm từ hai phía của binh lính.
Một ngón tay gạt tấm rèm châu che mặt ra, để lộ hàm răng vàng khè thiếu mất một chiếc răng cửa, chỉ vào con chồn vẫn đang hơi nôn nóng rồi cười.
“Cậu đấy cậu, đã bảo đừng đi xa với mấy kẻ vớ vẩn rồi, cậu không thèm nghe lọt tai nửa câu à!”
“Cần ông lo à?” Con chồn bực bội gãi gãi tai.
Nguyễn Hiện Hiện cuối cùng cũng nhận ra, đây không phải là ông cụ kỳ lạ hôm ở tiệm cơm quốc doanh nói “Giả Minh” không có tướng mạo sao?
Cô lên tiếng ngăn cản quân nhân định tiến lên chặn người: “Để ông ấy qua đây, người mình.”