Đúng lúc nhà họ Lý, người hối hận thì hối hận, người chửi mắng thì chửi mắng, Đại đội trưởng Lý dẫn theo hai người nhà họ Lý trông rõ ràng là không thiếu ăn thiếu mặc đến cửa.
Người phụ nữ trông có vẻ mặt tinh ranh, kéo lấy tay mẹ Lý, khuyên nhủ hết lời:
“Chị dâu ơi, vốn không nên sáng sớm thế này đã đến đòi nhà nhưng chị xem, ngày cưới của con cái trong nhà sắp đến rồi. Đáng thương tấm lòng cha mẹ thiên hạ, hôm nay chị với anh Tám làm ơn làm phước giúp cho đi.”
Cái gì gọi là họa vô đơn chí.. Để gom đủ một nghìn đồng trả cho Hướng Hồng Quân, nhà họ Lý đành phải cầm cố căn nhà gạch cho người trong tộc. Nói là cầm cố, thực chất là bán đứt.
Nguyên dự định cho bọn họ một tháng thời gian nhưng Đại đội trưởng Lý vừa nghe tin Hướng Hồng Quân được thăng chức chủ nhiệm là ngồi không yên nữa.
Suy bụng ta ra bụng người, nếu đổi lại là ông, ông nhất định không muốn nhà họ Lý sống tốt.
Làm cấp dưới, đầu tiên phải học cách giải quyết ưu phiền cho lãnh đạo. Mặc dù nhất thời rất khó chấp nhận, trong lòng rất khó chịu và chua xót nhưng ông vẫn dẫn người đến thu nhà.
“Các người, các người muốn ép chết nhà tôi sao?” Mẹ Lý dậm chân, tiếng khóc long trời lở đất.
Nhưng khóc có ích gì, nhà họ Lý vẫn bị buộc phải chấp nhận số phận đã định là phải dọn đến căn nhà tranh ở cuối thôn trước tối nay.
Lý Xuân Phân mệt lả người cùng con trai tan ca về, nghe được chuyện này, mặt bà ta đầy vẻ oán hận:
“Nguyễn Hiện Hiện, nhất định là Nguyễn Hiện Hiện đã tìm cửa sau cho cái thằng vô dụng họ Hướng kia. Còn nói hai người không có quan hệ, không có quan hệ mà lại tận tâm tận lực giúp hắn như vậy sao?”
Lời phỏng đoán của Lý Xuân Phân thật sự đã làm oan cho Nguyễn Hiện Hiện.
Cứu việc gấp chứ không cứu cái nghèo, giúp người chỉ giúp ba phần. Người quen mà tính mạng nguy cấp thì cô sẽ ra tay nhưng chuyện điều động này thật sự là do bản thân Hướng Hồng Quân có quan hệ và năng lực xuất sắc trong quân đội.
Không cần cô phải vẽ rắn thêm chân.
Hướng Hồng Quân trở thành chủ nhiệm công xã đối với cô là trăm lợi chứ không có một hại, kế hoạch tiếp theo có thể tha hồ mà triển khai rồi!
Lúc này cô đang vắt chân chữ ngũ ngồi trong văn phòng đại đội, vừa cúp điện thoại báo bình an của bà nội.
Nghiêm Phượng Hoa không chỉ an toàn toàn vẹn đến Bắc Kinh, mà trong lời nói của bà nội còn rất ẩn ý nhắc đến công việc nghiên cứu viên mà bà sắp nhậm chức ở Cục 507.
Cô nghi ngờ nhà họ Nghiêm có vài bí mật không muốn ai biết, nếu không thì năng lực kỳ lạ của bản thân cô từ đâu mà đến? Nhưng bà cụ không nói, cô cũng không có bằng chứng.
Không dám tưởng tượng khi lão già Nguyễn biết được vợ cũ không chỉ được minh oan mà còn tìm được mùa xuân mới, hơn nữa còn “gậy trăm thước tiến thêm một bước”.
Quyền lực thực tế và tính chất quan trọng của công việc còn lợi hại hơn cả lão già khọm như ông ta, chẳng phải ông ta sẽ vui mừng nhảy cẫng lên, sướng đến chết ngất hay sao!
Vừa vui lên, nước tiểu chẳng phải sẽ chảy ra từ khóe mắt khóe miệng sao!
Hướng Hồng Quân nhìn cái ca trà bị “trưng dụng” của mình, lá trà ngon đã bị thay bằng thứ nước ngọt nhỏ màu nâu, cái người này đã uống năm cốc rồi, không thấy mắc sao?
“Cái điện thoại văn phòng đại đội này sắp thành đồ riêng của cháu rồi đấy.”
Đang nói thì chuông điện thoại reo, Nguyễn Hiện Hiện theo phản xạ nhấc ống nghe: “A lô, tìm ai?”
Bên kia điện thoại truyền đến một giọng nam trầm xa lạ: “Phiền cô, tôi tìm thanh niên trí thức Nguyễn Hiện Hiện ở điểm thanh niên trí thức.”
Tìm mình à? Nói tiếng phổ thông? Trên đầu Nguyễn Hiện Hiện xuất hiện một dấu chấm hỏi, lẽ nào lão già Nguyễn thật sự vui đến chết ngất rồi? Trong lòng nghĩ vậy nhưng miệng trả lời không chậm.
“Tôi là Nguyễn Hiện Hiện đây, anh là ai?”
Bên kia im lặng một lúc lâu, lúc nói lại đã không còn chút cảm xúc nào.
“Tôi là Kim Phi, trung Đại đội trưởng của Sư đoàn 2 tỉnh Hắc, đồng thời cũng là đối tượng của thanh niên trí thức Ôn - Ôn Nhu. Hy vọng cô có thể nghiêm khắc với bản thân mình, đừng vì tư lợi cá nhân mà cố ý gây khó dễ cho đồng chí cách mạng nữa.”
Hả? Nguyễn Hiện Hiện trưng ra bộ mặt “??”: “Tôi gây khó dễ cho chị ta? Xin hỏi đồng chí Kim, có phải là ruột non quấn ruột già rồi mọc lên tận não anh không? Cái thứ trộm tiền của tôi mà anh gọi là bị gây khó dễ à? Quân đội bồi dưỡng tam quan và nhận thức của anh như vậy đó hả?”